Kết quả bỏ phiếu hiện lên khi tôi vừa xuống khỏi sân khấu. Đề xuất tách dự án ven kênh khỏi liên minh hôn nhân được thông qua với số phiếu vừa đủ. Nhưng nhóm người ủng hộ Cảnh Hoài trước đây rút đề cử anh khỏi vị trí điều hành quỹ. Anh mất quyền quyết định ngay trong ngày. Người chú Lục gia hỏi anh có muốn đổi phiếu trước khi biên bản được khóa không. Cảnh Hoài đáp: “Không.” “Cháu mất vị trí vì một điều khoản mà cô ấy đã dùng để rời đi.” “Cháu mất vị trí vì không chấp nhận dùng hôn nhân để giữ nó.” Anh không nhìn tôi khi nói. Nhờ vậy, lựa chọn ấy thực sự thuộc về anh, không phải một màn chứng minh tình yêu bắt tôi phải đáp lại. Minh Châu cũng hoàn tất lựa chọn của cô. Cô để bảng tên trên bàn, rời lễ trước cha mẹ nhưng không cắt đứt mọi liên hệ. Sau đó cô gửi cho họ một lịch gặp mỗi tháng một lần ở nơi công cộng. Không phóng viên, không bàn hôn ước, không dùng cô làm người phát ngôn cho gia đình. Tống phu nhân không trả lời trong tuần đầu. Minh Châu vẫn giữ nguyên ranh giới. Còn tôi nộp văn bản chấm dứt hôn ước thử ngay tối hôm đó. Tôi trả lại bảng tên từng được giữ trong hồ sơ Tống gia, nhưng ký tên Tống Dư An ở cuối giấy. Ba lựa chọn không làm hai gia tộc sụp đổ. Chúng chỉ phá thế cờ mà họ đã dựng. Không còn thiên kim thật xác nhận ai phải rời đi. Không còn thiên kim giả nhận nghĩa vụ để được giữ lại. Không còn người chồng dùng cô dâu đổi lấy quyền điều hành. Cái giá không biến mất. Cảnh Hoài rời quỹ trong thời gian hội đồng chọn người mới. Phòng triển lãm của tôi mất một sự kiện lớn. Tống gia ngừng mọi khoản hỗ trợ từng mang tên tôi. Minh Châu chuyển khỏi căn nhà ấy, thuê một căn hộ gần nơi cô học thêm về quản lý văn hóa. Nhưng lần đầu, mỗi mất mát đều đi sau một lựa chọn của chính người chịu nó. Hôn ước hết hiệu lực. Tôi và Cảnh Hoài không còn là vợ chồng theo thỏa thuận gia đình. Anh vẫn sống ở phòng phía đông căn nhà số mười bảy trong lúc bàn giao công việc. Tôi ký hợp đồng thuê trực tiếp cho phòng phía tây và không gian chung. Chúng tôi lại trở thành hai người có chìa khóa riêng. Trong tuần đầu, mọi thứ lịch sự đến buồn cười. Anh hỏi: “Em có đồng ý dùng chung ấm nước không?” Tôi đáp: “Có. Nhưng trà của anh đừng để qua đêm.” Anh hỏi: “Em có đồng ý để anh sửa bản lề cửa bếp không?” “Tài sản thuê chung. Em đồng ý.” Minh Châu nghe kể, nói nếu cứ thế này thì hai người sẽ mất ba năm mới dám ăn chung một bữa. Tôi bảo cô đừng coi thường sức mạnh của quy trình. Cảnh Hoài không theo đuổi tôi bằng hoa hay tài sản. Anh nhận công việc cố vấn cho nhóm đại diện cư dân, ít quyền hơn và nhiều cuộc họp hơn. Mỗi khi có tài liệu nhắc đến tên tôi, anh gửi trước và chờ phản hồi. Khi tôi nói bận, anh không hỏi bận đến bao giờ. Một tháng sau, mẹ nuôi gửi cho tôi hộp áo len bỏ quên. Không có điều kiện kèm theo, chỉ có một mảnh giấy hỏi liệu bà có thể gặp tôi ở quán trà hay không. Tôi chưa đồng ý ngay. Ba ngày sau, tôi đề nghị một giờ cụ thể. Bà chấp nhận. Cuộc gặp đầu tiên rất ngắn. Bà xin lỗi vì bài viết, không xin tôi quay về. Tôi không gọi bà là mẹ trong hôm đó. Chúng tôi chưa hòa giải, nhưng lần đầu nói chuyện mà không có chiếc ghế nào làm phần thưởng. Ba tháng sau ngày hôn ước hết hạn, Cảnh Hoài đặt một tập giấy trước mặt tôi trên bàn ăn. Minh Châu vừa mang canh hạt sen tới rồi cố tình đi mua thêm bánh, dù ngoài ngõ đã có sẵn một hộp. Chiếc ghế thứ ba còn ấm. Tôi nhìn tập giấy. “Lại hợp đồng?” “Thỏa thuận sống chung.” “Có thời hạn không?” “Không.” “Có phạt nếu chấm dứt không?” “Không.” “Có chuyển tài sản không?” “Không.” Tôi lật đến trang cuối. Anh đã ký. Chỗ của tôi vẫn để trống, giống bản giấy ngày thứ năm mươi tám. Nội dung rất ngắn. Hai người tiếp tục sống trong căn nhà số mười bảy, chia sẻ chi phí theo thỏa thuận, giữ tài sản và công việc độc lập. Mỗi người có quyền đóng cửa phòng riêng. Không sự im lặng nào được xem là đồng ý. Tôi đọc lại rồi hỏi: “Vì sao không viết về tình cảm?” Cảnh Hoài nhìn tôi. “Vì anh không muốn biến tình cảm thành điều khoản bắt buộc.” “Vậy anh đưa giấy này để làm gì?” “Để hỏi em có muốn chọn lại cuộc hôn nhân này không. Không có Tống gia, không có Lục gia, không có ngày hết hạn. Nếu em không muốn, hợp đồng thuê nhà vẫn giữ nguyên.” Anh nói rất bình tĩnh. Chỉ có ngón tay đặt trên mép bàn siết chặt. Tôi không ký ngay. Tôi cầm bút, thêm một dòng cuối cùng. Mọi quyết định chung cần hai lời đồng ý. Mỗi lời đồng ý đều có thể được hỏi lại khi hoàn cảnh thay đổi. Tôi đẩy giấy sang cho anh. “Anh có đồng ý dòng này không?” “Có.” Tôi ký tên mình. “Em cũng đồng ý.” Cảnh Hoài nhìn chữ ký rất lâu. Tôi hỏi: “Anh không định nói gì sao?” “Anh sợ nói nhiều sẽ giống đang thuyết phục em.” “Bây giờ em đã ký rồi.” Anh ngẩng lên. “Anh yêu em.” Câu nói ngắn hơn mọi phụ lục anh từng viết. Tôi đáp: “Em biết. Em cũng yêu anh. Nhưng hôm nay em ký không chỉ vì yêu.” “Anh biết.” “Em ký vì em muốn cùng anh sống một cuộc sống vẫn có chỗ cho câu không.” “Anh đồng ý.” “Lần này chỉ cần một câu thôi.” Anh bật cười. Lần đầu tiên, tôi không phải đoán đó có phải nụ cười hay không. Chúng tôi đăng ký lại cuộc hôn nhân bằng lựa chọn của hai người trưởng thành, không tổ chức lễ lớn và không mời hai gia tộc đến chứng kiến như một cuộc chuyển giao. Minh Châu làm người duy nhất biết trước. Cô gửi một bức ảnh ba chiếc ghế và viết rằng ghế của cô vẫn phải được giữ dù cô đến muộn. Tối hôm đó, chúng tôi ăn canh hạt sen trong căn nhà Tô Châu. Cảnh Hoài đã nấu hạt mềm hơn. Tôi nhớ bớt đường. Minh Châu mang bánh quế đến, ngồi vào chiếc ghế thứ ba rồi chê hai người ký nhiều giấy đến mức tình yêu cũng cần đóng dấu. Tôi bảo: “Không phải tình yêu. Là ranh giới.” Cô nếm canh. “Vậy ranh giới này nấu khá ngon.” Ba chiếc ghế quanh bàn không có bảng tên. Không ai ngồi gần hơn để chứng minh mình quan trọng. Không ai phải nhường chỗ để người khác được thuộc về. Sau bữa ăn, Minh Châu ra về trước. Cảnh Hoài dọn bát. Tôi bước ra hiên khóa cổng rồi chợt nhớ mình để quên khăn ngoài xe. Tôi lấy chiếc chìa khóa bằng đồng. Trên đó vẫn chỉ có số mười bảy, không khắc họ Tống, cũng không khắc họ Lục. Ba tháng trước, tôi cầm chiếc chìa khóa ấy như cầm một lối thoát. Bây giờ tôi dùng nó mở lại cánh cửa sau khi tự mình bước ra ngoài. Cảnh Hoài đứng trong bếp hỏi vọng ra: “Em có cần anh giữ cửa không?” Tôi nhìn căn nhà sáng đèn, nhìn chiếc ghế trống đang chờ Minh Châu lần tới, rồi trả lời. “Không cần. Em có chìa khóa.” Tôi tự mở cửa và bước vào. Đó là nhà tôi chọn. Và những người ở trong đó cũng đang chọn tôi, mỗi ngày, bằng cách để tôi luôn có quyền lựa chọn lại.