Kỷ Minh Tâm đến Tân Quang vào một buổi sáng không báo trước. Cô mặc áo sơ mi trắng, tự cầm ô và đứng ngoài vạch sơn còn chưa khô cho đến khi tôi mời vào. Không có trợ lý, không có máy ảnh, cũng không có vẻ dò xét của một người đến xem đối thủ. “Tôi muốn biết ai đang dùng tên mình,” cô nói. Tôi dẫn cô vào quầy vé. “Tên cô đang nằm trên bảng công bố mà đội tôi chưa cho phép treo.” “Tôi biết. Tên tôi cũng nằm trong một thỏa thuận mà chưa ai hỏi tôi muốn xuất hiện thế nào.” Kỷ Minh Tâm đặt lên bàn bản chụp kế hoạch sự kiện. Trên đó, ảnh của cô và Trạch Ngôn được đặt cạnh hình rạp Tân Quang. Dòng giới thiệu gọi đây là khởi đầu của một liên minh gia đình và một cam kết với cộng đồng. “Cô có đồng ý liên hôn không?” tôi hỏi. “Tôi đồng ý tham gia các cuộc gặp để nghe điều kiện. Tôi chưa đồng ý kết hôn.” Cô nhìn thẳng vào tôi. “Và tôi không có tình cảm với Thẩm Trạch Ngôn. Tôi cần nói rõ để chúng ta không lãng phí thời gian vào một câu chuyện người khác rất thích dựng.” Sự thẳng thắn ấy khiến tôi im lặng vài giây. “Vậy cô đến đây vì điều gì?” “Gia đình tôi muốn dùng chương trình cộng đồng để chứng minh cuộc hợp tác có giá trị lâu dài. Tôi phụ trách một quỹ hỗ trợ thư viện nhỏ. Nếu tên tôi bị gắn vào một sự kiện mà người vận hành phản đối, mọi dự án sau đó đều mất uy tín.” Cô không xin tôi thông cảm, cũng không giả vờ mình không hưởng lợi từ gia đình. Cô chỉ phân biệt rất rõ lợi ích nào cô chấp nhận và quyết định nào chưa thuộc về ai khác. Tôi đưa cô xem văn bản đội vận hành đã gửi. Kỷ Minh Tâm đọc kỹ rồi hỏi ai sở hữu quyền dùng tên Tân Quang. “Giấy đăng ký cũ đứng tên một hội đồng ba bên,” tôi nói. “Nhà họ Thẩm góp vốn sửa chữa, khu phố giữ quyền hoạt động cộng đồng, mẹ tôi đại diện nhóm lao động cũ. Nhưng văn phòng sự kiện cho rằng khoản tài trợ cho phép họ dùng tên trong truyền thông.” “Cho rằng không có nghĩa là có.” Chúng tôi cùng đến trung tâm khu phố gặp cô Phùng Nhã Chi. Hồ sơ cũ được mang ra từ một tủ sắt, mép giấy đã ố vàng. Quy chế ghi mọi nội dung thương mại hoặc liên kết với sự kiện gia đình phải có chấp thuận của ít nhất hai trong ba bên đại diện. Nhà họ Thẩm chỉ có một phiếu. Mẹ tôi vẫn giữ phiếu của nhóm lao động cũ. Khu phố giữ phiếu còn lại. Tôi gọi cho dì Tú Lan. Bà im lặng rất lâu khi nghe tôi giải thích. “Con muốn mẹ ký chống lại nhà họ Thẩm?” “Con muốn mẹ đọc hồ sơ rồi quyết định với tư cách người đại diện. Nếu mẹ đồng ý cho họ dùng tên rạp, con sẽ tôn trọng lá phiếu đó.” “Còn nếu mẹ không đồng ý?” “Con sẽ nộp văn bản từ chối. Không ai phải mang ơn hay mắc nợ con vì quyết định này.” Buổi chiều, dì Tú Lan đến. Bà đi một vòng quanh sảnh, chạm tay vào quầy vé cũ rồi hỏi từng người trong đội có biết việc rạp được dùng cho lễ liên hôn hay không. Khi nhận được câu trả lời, bà ký vào ô không chấp thuận. Cô Phùng Nhã Chi ký phiếu thứ hai sau cuộc họp nhanh với đại diện các hộ trong ngõ. Tôi nộp hai phiếu lên bộ phận quản lý tên rạp. Đơn yêu cầu gỡ mọi hình ảnh Tân Quang khỏi chương trình liên hôn được tiếp nhận ngay trong ngày. Nhưng bên sự kiện không chờ kết quả. Khi chúng tôi quay về, một tấm biển lớn đã được dựng ngoài đầu ngõ. Tên Trạch Ngôn và Kỷ Minh Tâm nằm phía trên hình cánh cửa rạp. Hai nhân viên đang phát giấy mời. Kỷ Minh Tâm bước tới trước tôi. “Các anh có văn bản cho phép dùng tên và hình ảnh này không?” cô hỏi. Một người nhận ra cô, lập tức cúi chào. “Cô Kỷ, đây là kế hoạch của hai gia đình.” “Gia đình nào đã cho phép thay tôi?” Người đó không trả lời được. Tôi không giật tờ giấy hay tranh cãi ngoài đường. Tôi chụp lại tấm biển, số hiệu xe vận chuyển và thời gian. Sau đó tôi đưa bản tiếp nhận hồ sơ cho họ. “Quyền sử dụng thương hiệu đang bị phản đối theo đúng quy chế. Các anh có thể tự tháo biển trong một giờ, hoặc chúng tôi yêu cầu bộ phận quản lý lập biên bản.” Họ gọi điện liên tục. Chưa đầy nửa giờ sau, Trạch Ngôn xuất hiện. Anh nhìn Kỷ Minh Tâm, rồi nhìn tôi. “Hai người đã gặp nhau?” Kỷ Minh Tâm đáp: “Chúng tôi đang bảo vệ tên của mình khỏi cùng một kế hoạch.” “Ông nội anh biết việc này?” tôi hỏi. “Biết.” “Còn anh?” “Anh biết biển sẽ được dựng, nhưng bản anh nhận không có hình Tân Quang.” Tôi đưa anh bản chụp. Trạch Ngôn xem xong, yêu cầu nhân viên tháo biển. Tôi ngăn lại. “Không cần anh ra lệnh. Hồ sơ đã đi đúng quy trình. Họ tháo vì không có quyền dùng tên, không phải vì anh cho phép.” Anh hạ tay xuống. Một giờ sau, bộ phận quản lý gọi xác nhận tạm dừng quyền sử dụng hình ảnh Tân Quang cho sự kiện liên hôn. Nhân viên tự tháo tấm biển và ký biên bản. Không có cảnh cãi vã. Không ai thắng nhờ nói lớn hơn. Chỉ có hai lá phiếu, một quy chế cũ và những người chịu đọc nó đến cùng. Kỷ Minh Tâm đứng cạnh tôi nhìn chiếc xe chở biển rời ngõ. “Cô có nghĩ tôi đang phá cuộc liên hôn của cô không?” tôi hỏi. Cô lắc đầu. “Nếu một cuộc hôn nhân cần chiếm tên của người khác mới đứng vững, nó không phải thứ tôi muốn giữ.” Trạch Ngôn nghe thấy. Anh không phản bác. Trước khi rời đi, Kỷ Minh Tâm đưa tôi danh thiếp nhưng gạch số trợ lý, viết số cá nhân ở mặt sau. “Lần tới nếu tên tôi xuất hiện ở đây, gọi thẳng cho tôi.” Tôi nhận tấm danh thiếp. “Cô không sợ hai gia đình nói chúng ta liên minh chống họ?” “Chúng ta chỉ đang đòi quyền được hỏi ý.” Cô mỉm cười. “Nếu điều đó bị xem là liên minh, có lẽ họ nên xem lại cách họ ra quyết định.” Buổi tối, khoảng tường ngoài ngõ trống trở lại. Tôi cùng đội treo lên đó những bức ảnh cũ do người dân mang tới. Không có ảnh của gia đình nào ở vị trí trung tâm. Chính giữa là tấm hình hàng ghế đỏ chật kín khán giả vào một mùa hè nhiều năm trước. Tân Quang được nhìn thấy vì những người từng bước qua cửa rạp. Không phải vì nó đứng sau tên của một cuộc hôn nhân chưa ai thực sự lựa chọn.