Mười bốn ngày trước lịch mở cửa, Trạch Ngôn hẹn tôi ở phòng chiếu sau khi đội vận hành ra về. Anh đứng cạnh ghế số mười bảy, trên tay cầm một phong bì đã sờn ở mép. Tôi không ngồi. Hai tuần qua, chúng tôi chỉ trao đổi bằng văn bản về những việc liên quan đến rạp. “Anh có câu trả lời đủ thành thật chưa?” tôi hỏi. “Chưa đủ. Nhưng có một việc em cần biết trước khi người khác kể sai.” Anh mở phong bì, đặt lên thành ghế một nửa tấm vé đã ngả màu. Tôi nhận ra ngay đường xé răng cưa. Phần còn lại của tấm vé nằm trong chiếc hộp nhỏ của tôi. Mười hai năm trước, sau buổi phim đầu tiên, Trạch Ngôn đã xé đôi tấm vé và bảo mỗi người giữ một nửa. Tôi từng nghĩ anh đã làm mất phần của mình từ lâu. “Anh vẫn giữ?” “Luôn giữ.” Tôi không chạm vào nó. “Tại sao bây giờ mới cho tôi xem?” “Vì ông nội muốn chuyển quyền tài trợ Tân Quang thành quà đính hôn đứng tên anh và Kỷ Minh Tâm. Anh đã từ chối.” Câu nói khiến căn phòng như yên hơn. “Bao giờ?” “Trước cuộc họp đầu tiên với em.” “Anh đã từ chối mà vẫn để họ chuẩn bị sự kiện?” “Anh phản đối việc dùng rạp làm quà. Anh chưa từ chối các cuộc gặp liên hôn.” Tôi nhìn nửa vé trên ghế. Một phần trong tôi muốn giữ lấy bằng chứng rằng những năm tháng kia không chỉ có ý nghĩa với riêng mình. Trạch Ngôn nhớ lời hẹn. Anh bảo vệ rạp khỏi việc bị biến thành món quà trước cả khi tôi biết có kế hoạch đó. Nhưng sự dịu dàng ấy không xóa câu trả lời còn thiếu. “Anh muốn tôi hiểu điều gì?” “Rằng anh không xem Tân Quang hay em là thứ có thể mang ra trao đổi.” “Nhưng anh vẫn nghĩ có thể giữ tôi ở vị trí người nhà trong khi cân nhắc một cuộc hôn nhân khác.” Trạch Ngôn siết tay. “Anh chưa từng yêu cầu em chờ.” “Anh không cần yêu cầu. Anh mang bữa sáng, sửa từng cánh cửa, nhớ mọi điều tôi thích. Anh để tôi tin chúng ta sẽ luôn ở cạnh nhau, nhưng không bao giờ gọi tên điều đó. Khi gia đình sắp xếp hôn nhân, anh lại nói đây là trách nhiệm của anh. Anh muốn giữ cả sự gần gũi với tôi lẫn vị trí họ trao cho anh.” “Anh đang cố tìm cách không làm tổn thương bất kỳ ai.” “Và kết quả là mọi người khác phải đứng yên trong lúc anh tìm.” Anh nhìn hàng ghế trước mặt. Ánh đèn lối đi hắt lên gương mặt anh, để lộ sự mệt mỏi mà ban ngày anh luôn giấu. “Anh đã nghĩ nếu bảo vệ được rạp, giữ được công việc của em và không để cuộc liên hôn ảnh hưởng đến chúng ta, mọi thứ sẽ ổn.” “‘Chúng ta’ là gì?” Trạch Ngôn không trả lời ngay. Tôi gật đầu. “Đó là vấn đề.” Anh cầm nửa vé lên, nhưng không cất lại. “Với anh, em chưa bao giờ chỉ là em gái.” Tim tôi đập mạnh đến mức phải nắm thành ghế. “Vậy tôi là gì?” “Là người anh muốn trở về gặp. Là người anh nghĩ tới trước khi quyết định một nơi có đáng ở lại hay không.” “Đó vẫn là cách anh cần tôi. Không phải cách anh lựa chọn tôi.” Nỗi đau hiện rõ trong mắt anh. Tôi không vui vì mình làm anh đau. Tôi chỉ không thể dùng sự thương xót để quay lại vị trí cũ. Trạch Ngôn đưa nửa vé về phía tôi. “Em có muốn giữ cả hai phần không?” Tôi lắc đầu. “Phần của anh, anh tự giữ. Đừng trao ký ức cho tôi như một lời hứa thay cho quyết định hiện tại.” Anh rút tay lại. Tôi kể cho anh biết giấy chấp thuận lịch chiếu đã được giữ, nhưng ngân sách vẫn thiếu. Đội vận hành đang tổ chức một buổi chiếu thử để chứng minh rạp có thể tự hoạt động. Tôi nói như với một người liên quan có quyền biết, không phải người sẽ giải quyết giúp. “Anh có thể đến không?” anh hỏi. “Với tư cách khán giả, được.” “Còn giúp chuẩn bị?” “Tôi sẽ hỏi cả đội.” Anh chấp nhận câu trả lời ấy. Trước khi rời phòng chiếu, tôi lấy phần vé của mình từ chiếc hộp trong phòng kho. Hai nửa đặt cạnh nhau vừa khít, chỉ thiếu một góc nhỏ đã rách từ ngày xưa. Tôi nhìn chúng vài giây rồi trả phần của anh. “Lời hẹn ngày đó là thật,” tôi nói. “Việc anh giữ nó cũng là thật.” Trạch Ngôn khẽ gật. “Nhưng thật không có nghĩa là đủ.” Tôi cất phần vé của mình. Anh cất phần của anh. Chúng tôi bước ra khỏi phòng chiếu bằng hai cửa khác nhau. Ngoài sảnh, những bức ảnh cũ rung nhẹ trong luồng gió từ hệ thống thông khí vừa sửa. Lần đầu tiên, tôi không cần phủ nhận những gì Trạch Ngôn đã dành cho mình để bảo vệ ranh giới mới. Anh đã chăm sóc tôi bằng tình cảm thật. Và chính vì nó thật, anh càng phải tự quyết định có sẵn sàng trả giá để biến tình cảm ấy thành một lựa chọn hay không.