Buổi chiếu thử bắt đầu bằng một tiếng nổ nhỏ sau tường. Mười lăm phút trước giờ đón khách, toàn bộ đèn hành lang tắt. Máy chiếu vẫn chạy bằng đường điện riêng, nhưng cửa thoát hiểm chìm trong bóng tối. Tôi hủy việc mở cửa, yêu cầu đội đưa ba mươi khách đang chờ sang nhà văn hóa bên cạnh. Trạch Ngôn đến với tư cách khán giả. Anh không gọi kỹ thuật của gia đình, chỉ hỏi: “Đội em cần thêm một người làm gì?” Tôi đưa anh đèn pin và bảo kiểm từng ổ cắm cùng Tạ Hòa Bình. Chúng tôi phát hiện một cuộn dây cũ sau lớp ốp bị ngấm nước. Chú Duy Khang tháo phần hỏng, tôi chạy sang cửa hàng điện mua dây mới. Trạch Ngôn bò dưới hàng ghế kéo đường dây thay thế, áo sơ mi dính đầy bụi. Không ai chỉ huy ai. Mỗi người báo phần việc của mình rồi chờ người khác xác nhận. Mất gần hai giờ, đèn hành lang mới sáng lại. Khách quay về, buổi chiếu bắt đầu muộn nhưng không ai bỏ về. Khi hình ảnh đầu tiên hiện lên màn bạc, cả đội đứng sau cửa cùng thở ra. Tôi ngồi xuống sàn kho, hai tay còn mùi kim loại. Trạch Ngôn đưa tôi chai nước rồi hỏi trước: “Anh ngồi đây được không?” Tôi gật đầu. Chúng tôi ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ. Từ phòng chiếu vọng ra tiếng cười của trẻ con. “Tôi từng ký một giấy ủy quyền,” tôi nói. Trạch Ngôn quay sang. “Hai năm trước, lúc xin sửa mái. Văn phòng nhà họ Thẩm nói cần một người đại diện làm thủ tục thay nhóm vận hành. Tôi ký cho phép họ xử lý hồ sơ liên quan đến tên rạp và khoản tài trợ.” “Em có bản sao không?” “Không. Khi đó tôi nghĩ giấy tờ ở chỗ anh cũng như ở chỗ tôi.” Anh nhắm mắt một thoáng. “Anh không biết em đã ký.” “Tôi tin anh nên không hỏi phạm vi. Đó là sai lầm của tôi, không phải bằng chứng tôi vô tội.” Trạch Ngôn không vội an ủi. “Ngày mai anh cùng em xin bản sao.” “Tôi sẽ tự xin. Nếu cần người làm chứng, tôi sẽ hỏi.” “Được.” Sự đồng ý ấy khiến khoảng cách giữa chúng tôi bớt sắc nhọn. Tôi nhìn vệt bụi trên tay áo anh, nhớ ngày xưa hai đứa từng ngồi dưới sàn này vì không đủ tiền mua vé suất tối. Sự thân thuộc vẫn ở đó, nhưng lần đầu nó không đòi tôi phải trao lại quyền quyết định. Buổi chiếu kết thúc trong tiếng vỗ tay. Cô Phùng Nhã Chi xác nhận hệ thống vận hành đạt yêu cầu. Chúng tôi chỉ còn mười ngày để hoàn tất thủ tục mở cửa chính thức. Sáng hôm sau, văn bản đình chỉ được dán lên cánh cửa rạp. Thẩm Đức Thành đã dùng giấy ủy quyền của tôi để đề nghị tạm ngưng quyền sử dụng tên Tân Quang cho đến khi tranh chấp đại diện được giải quyết. Theo nội dung giấy, văn phòng nhà họ Thẩm có quyền nộp hồ sơ thay nhóm vận hành trong các vấn đề liên quan đến tài trợ và thương hiệu. Dòng chữ ký của tôi nằm ở trang cuối. Cô Phùng Nhã Chi gọi báo lịch mở cửa bị hủy. Ba trường học phải chuyển chương trình. Khoản hỗ trợ cộng đồng tạm đóng băng vì tên rạp đang bị đình chỉ. Tôi đứng trước cửa, nghe từng thành viên trong đội hỏi điều gì vừa xảy ra. Không thể nói nhà họ Thẩm hoàn toàn bịa đặt. Chính chữ ký của tôi đã mở cánh cửa này. Trạch Ngôn tới sau khi nhận tin. Anh đọc văn bản rồi gọi cho ông nội ngay tại sảnh. “Ông rút yêu cầu đi,” anh nói. Tôi giơ tay ngăn anh. Thẩm Đức Thành trả lời đủ lớn để tôi nghe thấy: “Nếu con muốn giữ rạp, hãy trở về bàn điều kiện của gia đình.” Trạch Ngôn cúp máy, mặt lạnh đi. “Anh sẽ tìm cách buộc họ hủy.” “Không.” Tôi cầm bản đình chỉ. “Nếu anh dùng vị trí của mình ép kết quả, lần sau rạp vẫn phụ thuộc vào việc anh đứng phía nào.” “Vậy em muốn nhìn lịch mở cửa biến mất?” “Tôi muốn sửa đúng lỗi đã tạo ra nó.” Tôi thông báo với đội rằng buổi mở cửa bị hoãn vô thời hạn. Một người khóc. Hai người hỏi tiền công còn lại. Tôi trả lời bằng số dư thật và hẹn ngày thanh toán từng phần. Những bức ảnh ngoài sảnh vẫn treo, nhưng cánh cửa phải khóa. Tối đó, tôi tháo tờ lịch đếm ngược khỏi tường. Con số mười nằm trên tờ cuối cùng. Trạch Ngôn đứng bên ngoài, không bước vào khi chưa được mời. Tôi không mời. Không phải để trừng phạt anh. Mà vì lần này, hậu quả không thể được xóa bằng việc anh có mặt đúng lúc.