Ba ngày sau lệnh đình chỉ, tôi soạn đơn rút khỏi vị trí điều hành. Tôi viết rằng chữ ký ủy quyền của mình đã gây thiệt hại, rằng việc tôi tiếp tục đứng tên có thể khiến tranh chấp kéo dài. Nếu một người khác thay tôi, nhà họ Thẩm có thể không còn lý do giữ yêu cầu đình chỉ. Tôi chưa gửi đơn thì Kỷ Minh Tâm đến. Cô đọc hết, gấp tờ giấy lại rồi hỏi: “Cô có bằng chứng họ sẽ rút yêu cầu nếu cô đi không?” “Không.” “Vậy đây không phải phương án. Đây là cô tự biến mình thành vật trao đổi.” “Tôi đã ký giấy.” “Cô chịu trách nhiệm bằng cách sửa cơ chế, hoàn tiền, xin lỗi đội. Không phải bằng cách biến mất để người khác thấy dễ chịu.” Tôi nhìn căn phòng kho đã dọn gần hết. “Nếu tôi ở lại, mọi người tiếp tục mất việc.” “Nếu cô đi, họ vẫn có thể mất việc. Chỉ khác là cô không phải chứng kiến.” Câu nói làm tôi tức giận. “Cô không sống ở đây. Cô không biết tôi nợ những người này thế nào.” Kỷ Minh Tâm không lùi. “Tôi biết cảm giác được dạy rằng mình tốt khi chấp nhận một vị trí người khác sắp sẵn. Cô đang làm điều tương tự với chính mình. Cô tự quyết định mọi người sẽ tốt hơn nếu không có cô, nhưng không hỏi họ.” Tôi đã yêu cầu Trạch Ngôn phải hỏi trước khi giúp. Vậy mà khi muốn rời đi, tôi cũng không hỏi ai. Tôi mang lá đơn ra sảnh, đặt trước đội vận hành. Ba trong sáu người đã tìm được công việc tạm thời. Một người cần rời hẳn vì không thể chờ ngày mở cửa chưa biết. Cô phụ trách vé nói sẽ ở lại bán thời gian. Chú Duy Khang bảo tôi đừng tưởng rời đi là cách trả lương. “Tôi cần tiền,” chú nói, “nhưng tôi cũng cần người gây ra chuyện này đứng đây sửa cùng.” Tôi xé đơn rút lui. Chúng tôi lập bảng thiệt hại, lịch thanh toán và danh sách việc có thể làm khi rạp đóng. Không ai vỗ tay. Một thành viên chính thức rời đội trong chiều hôm đó. Tôi tự tay bàn giao hồ sơ cho cô ấy và trả phần tiền cuối bằng khoản tiết kiệm của mình. Mất mát không dừng ở đó. Suất chiếu kỷ niệm của khu phố được chuyển sang một trung tâm thương mại. Những bức ảnh cũ của người dân không được dùng. Trẻ con trong ngõ hỏi vì sao rạp vẫn khóa dù đèn đã sáng. Tôi không có câu trả lời khiến chúng bớt thất vọng. Trạch Ngôn gọi vào tối muộn. Anh nói văn phòng gia đình đã cấm anh tiếp cận hồ sơ liên quan đến quyền kế nhiệm và khoản tài trợ Tân Quang vì anh phản đối việc dùng rạp trong chương trình liên hôn. “Anh đang ở đâu?” tôi hỏi. “Bên ngoài rạp.” Tôi nhìn qua cửa kính. Anh đứng dưới mái hiên, không bước vào. Tôi mở cửa nhưng giữ nguyên khoảng cách. “Ông nội muốn anh quay lại bàn điều kiện,” anh nói. “Nếu không, anh mất quyền xem hồ sơ và quyền tham gia các cuộc họp gia đình.” “Anh định làm gì?” “Anh đang tìm hiểu mình có thể chịu mất đến đâu.” Tôi lắc đầu. “Đừng kể với tôi như thể đó là giá anh trả cho tôi.” “Không. Đây là giá cho quyết định của anh.” Anh nhìn cánh cửa khóa phía sau tôi. “Anh chỉ muốn em biết anh không còn kiểm soát được thông tin ở đó.” Lần này anh không hứa sẽ xử lý. Tôi tin lời cảnh báo ấy hơn mọi lời trấn an trước đây. Tôi kể anh nghe mình đã định rút lui. Trạch Ngôn không bảo tôi mạnh mẽ hay khuyên tôi ở lại. “Em đã hỏi đội chưa?” anh chỉ hỏi. “Rồi.” “Họ nói gì?” “Họ muốn tôi sửa cùng.” “Vậy em có muốn ở lại không?” Tôi nhìn tấm biển đình chỉ trên cửa. “Có.” Đó là câu trả lời đầu tiên trong nhiều ngày không bắt đầu bằng việc người khác cần gì ở tôi. Trạch Ngôn gật đầu. Anh quay đi trước khi tôi phải quyết định có mời vào hay không. Kỷ Minh Tâm gửi cho tôi một tin nhắn sau đó: Đừng nhầm chịu trách nhiệm với tự xóa mình. Tôi lưu câu ấy vào bảng công việc của đội. Ngày mở cửa cũ trôi qua trong im lặng. Không có khách, không có ánh máy chiếu, không có tiếng trẻ con tranh ghế. Tôi ngồi một mình ở ghế số mười bảy cho đến khi trời tối. Chúng tôi đã mất một ngày không thể lấy lại. Nhưng tôi vẫn còn quyền quyết định ngày tiếp theo mình sẽ làm gì.