Ngày bỏ phiếu, phòng sinh hoạt khu phố kín người từ sớm. Tôi đặt phương án tự quản lên từng ghế. Không có hình ảnh đẹp hay lời hứa lợi nhuận. Chỉ có ngân sách sáu tháng, lịch mở ba ngày mỗi tuần, khoản nợ tiền công và quy tắc biểu quyết. Thẩm Đức Thành đến cùng đại diện pháp lý. Ông ngồi hàng đầu, cây gậy dựng cạnh chân. Trạch Ngôn đến sau, không ngồi bên gia đình mà đứng ở cuối phòng. Trước khi tôi trình bày, anh xin năm phút. Anh đặt lên bàn bản tuyên bố rút khỏi điều kiện kế nhiệm gắn với cuộc liên hôn. Kèm theo là bản sao thư điện tử cho thấy văn phòng gia đình đã chủ động thêm Tân Quang vào kế hoạch hình ảnh sau khi anh phản đối dùng rạp làm quà đính hôn. “Đây là hồ sơ tôi có quyền cung cấp,” anh nói. “Nó chứng minh tranh chấp tên rạp được tạo ra để gây áp lực lên cả đội vận hành và tôi. Tôi không yêu cầu hội đồng bỏ phiếu theo hướng nào. Tôi chỉ rút sự đồng ý nguyên tắc của mình và chấp nhận không còn quyền kế nhiệm theo điều kiện này.” Thẩm Đức Thành đứng bật dậy. “Con biết mình đang từ bỏ gì không?” “Biết.” “Vì một rạp cũ?” “Không. Vì con đã dùng hai chữ trách nhiệm để trì hoãn một quyết định mà người khác phải trả giá.” Trạch Ngôn nhìn về phía tôi nhưng không bước tới. “Việc con rút lui không mua cho con quyền được tha thứ hay quyền vận hành rạp.” Anh giao hồ sơ cho cô Phùng Nhã Chi rồi rời khỏi phần trình bày. Không có lời tuyên bố tình yêu. Không có cổ phần, tiền hay mệnh lệnh ép ai đổi phiếu. Chỉ có một vị trí anh tự bỏ và bằng chứng được đặt đúng nơi cần xem xét. Kỷ Minh Tâm đứng lên ngay sau đó. Cô công khai rút chữ ký khỏi thỏa thuận liên hôn. “Tôi không chấp nhận một cuộc hôn nhân dùng dự án cộng đồng làm vật trang trí và dùng quyền kế nhiệm làm điều kiện,” cô nói. “Quỹ của tôi chỉ tiếp tục mua suất chiếu nếu Tân Quang được vận hành theo hợp đồng dịch vụ công khai. Tôi không nhận phiếu và không có ghế đặc biệt.” Đến lượt tôi. Tôi kể toàn bộ, gồm cả giấy ủy quyền do mình ký mà không đọc đủ phạm vi. Tôi không đổ lỗi phần đó cho nhà họ Thẩm. Sau đó tôi trình bày cơ chế ba nhóm ngang quyền, cách thu hồi ủy quyền và từng khoản tiền còn thiếu. Một người hỏi: “Nếu sáu tháng không đủ doanh thu thì sao?” “Chúng tôi thu hẹp lịch hoặc đóng cửa theo kết quả biểu quyết. Không lấy một thỏa thuận kín để kéo dài.” Người khác hỏi tôi có bảo đảm Trạch Ngôn sẽ không quay lại chi phối không. “Không ai được bảo đảm bằng tình cảm cá nhân. Quy chế mới không cho bất kỳ người nào, kể cả tôi, quyền đó.” Cuộc bỏ phiếu kéo dài gần một giờ. Đại diện người lao động chọn phương án tự quản. Đại diện khu phố đồng ý với điều kiện công khai báo cáo mỗi tháng. Nhóm khán giả đăng ký thông qua với số phiếu quá bán. Tân Quang được trả lại quyền dùng tên và quyền mở cửa theo mô hình mới. Tôi không giành được nó vì Trạch Ngôn rời quyền kế nhiệm. Hành động của anh chỉ gỡ một sức ép và đưa sự thật ra ánh sáng. Quyền vận hành đến từ phương án của tôi, chữ ký của đội và lựa chọn của cộng đồng. Sau cuộc họp, Thẩm Đức Thành đi ngang qua tôi. “Cháu nghĩ một rạp nhỏ có thể sống bằng những lá phiếu này?” “Tôi không biết. Nhưng nếu thất bại, đó sẽ là thất bại chúng tôi được quyền nhìn thấy và sửa.” Ông không đáp. Ngoài hành lang, Kỷ Minh Tâm ôm tôi rất nhanh rồi buông ra. “Cuối cùng tên chúng ta đã thuộc về chúng ta,” cô nói. Trạch Ngôn đứng dưới bậc thềm. Anh hỏi kết quả dù chắc đã nghe tiếng reo trong phòng. “Phương án được thông qua,” tôi nói. Anh mỉm cười, vẻ nhẹ nhõm hiện rõ. “Chúc mừng em.” “Anh mất quyền kế nhiệm.” “Anh mất một vị trí có điều kiện. Không phải mất khả năng làm việc.” “Tôi chưa thể trả lời chuyện giữa chúng ta.” “Anh biết.” “Và việc anh làm hôm nay không phải món nợ tôi phải trả.” “Anh biết.” Lần này, tôi tin anh thật sự hiểu. Chúng tôi đứng cách nhau dưới nắng chiều. Cánh cửa rạp vẫn khóa, nhưng tấm đình chỉ đã được tháo. Tôi cầm chìa khóa tạm do hội đồng mới trao, bước vào trước. Trạch Ngôn không đi theo. Anh chờ tôi quay lại và hỏi: “Anh có thể vào giúp dọn ghế không?” Tôi nhìn cả đội đang mang dụng cụ tới, rồi nhìn anh. “Hôm nay được,” tôi nói. Anh bước qua cửa sau câu trả lời của tôi, không phải trước nó.