Mười phút trước giờ công bố đơn vị vận hành nhà ga Thanh Khê, tôi đặt bản hợp đồng hôn nhân đã đóng dấu hết hạn lên bàn, bên cạnh tấm vé tàu chỉ có chiều đi. Phó Cảnh Du đứng ở đầu kia phòng họp. Anh không giữ cổ tay tôi, không khóa cửa, cũng không gọi người của quỹ đến ngăn lại. Anh chỉ tháo con dấu đồng vẫn dùng trong các cuộc họp, đẩy nó về phía tôi. Tôi tưởng đó là lời đồng ý chia tay. Ngoài hành lang, đại diện các hộ thủ công đang chờ kết quả. Chỉ cần tôi bước ra với tư cách vợ anh, mọi lá phiếu dành cho tôi đều có thể bị xem là một món quà của nhà họ Phó. Cảnh Du nhìn tấm vé rồi nói: “Lần này, em hãy bỏ phiếu cho cuộc đời mình trước.” Ba mươi ngày trước, tôi còn nghĩ ngày hợp đồng hết hạn sẽ yên tĩnh hơn nhiều. Sáng hôm ấy, nhà ga Thanh Khê tỉnh dậy trong tiếng chổi tre quét trên nền gạch. Nơi này đã ngừng đón tàu thường nhật từ nhiều năm trước. Mái vòm kính cũ hắt những vệt nắng dài xuống sân ga, nơi mười hai hộ làm gốm, đan tre và nhuộm vải đang thử kê những chiếc bàn đầu tiên cho phiên chợ cuối tuần. Tôi đứng giữa sảnh, một tay giữ sơ đồ gian hàng, tay kia kéo chiếc bàn của dì La tránh khỏi chỗ mái dột. “Nếu mưa, nước sẽ chảy dọc đường ron này.” Tôi dùng mũi giày chỉ xuống nền. “Dì lùi sang trái nửa mét. Khu trẻ con để phía gần cửa, không đặt cạnh lò nung thử.” Dì La chống tay lên hông, cười với tôi. “Tạ Vân Chi, cô nói mình chỉ đến xem, vậy mà chưa đầy một giờ đã đổi cả sảnh.” “Tôi đổi để mọi người khỏi phải chạy bàn trong mưa.” Tôi vừa dứt lời thì điện thoại rung. Người phụ trách tiếp nhận hồ sơ của quận gửi một dòng rất ngắn: phương án chợ nghề thủ công Thanh Khê thiếu chứng thư bảo lãnh cho ba tháng vận hành đầu tiên. Nếu trong bảy ngày không bổ sung, hồ sơ sẽ bị loại trước vòng bỏ phiếu. Tôi đọc lại hai lần. Ba tháng tiền điện, bảo hiểm, vệ sinh và sửa chữa nhỏ không phải con số quá lớn với một quỹ đầu tư. Nhưng với mười hai hộ nghề đang gom từng khoản tiền thuê bàn, nó đủ để đóng cánh cửa nhà ga trước khi phiên chợ đầu tiên diễn ra. Dì La thấy sắc mặt tôi thay đổi. “Có chuyện gì vậy?” “Thiếu một giấy bảo đảm.” Tôi gập điện thoại lại. “Cháu sẽ tìm cách.” Tôi không nói người có thể ký nhanh nhất đang là chồng hợp đồng của mình. Một năm trước, tôi và Phó Cảnh Du đăng ký kết hôn bằng một thỏa thuận dày mười bốn trang. Gia đình anh cần hình ảnh ổn định để anh tiếp tục phụ trách quỹ Thanh Khê. Tôi cần quyền tiếp cận hồ sơ nhà ga để chứng minh nơi bị bỏ quên này có thể sống bằng chợ cộng đồng. Chúng tôi thống nhất phòng ngủ, tài khoản và công việc riêng. Trong nhà, ai về muộn tự để đèn hành lang; ai mua đồ ăn thì viết ngày lên hộp. Không ai hỏi người kia đi đâu ngoài lịch đã ký. Điều khoản cuối cùng rất rõ: cuộc hôn nhân kết thúc sau đúng một năm. Ngày hết hạn nằm sau cuộc bỏ phiếu Thanh Khê chưa đầy một giờ. Tôi từng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp vụng về. Gần đây, tôi không còn chắc nữa. Tiếng giày vang trên nền gạch kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ. Hứa Tư Mạn bước vào sảnh cùng hai nhân viên của Minh Thành. Cô mặc bộ đồ màu be gọn gàng, trên tay là một tập bản vẽ mới tinh. Tư Mạn không phải người yêu cũ của Cảnh Du, cũng không có hứng thú tranh chồng với tôi. Điều cô muốn là quyền khai thác Thanh Khê. Minh Thành dự định biến sảnh chính thành dãy cửa hàng thương hiệu, giữ lại vài quầy thủ công làm điểm trang trí. Cô nhìn những chiếc bàn gỗ chưa sơn rồi hỏi: “Đây là phương án thử nghiệm của cô sao?” “Đây là những người sẽ vận hành nó.” “Con người không thay được dòng tiền.” Tư Mạn đặt tập bản vẽ lên quầy vé cũ. “Tôi nghe hồ sơ của cô thiếu bảo lãnh. Bảy ngày không dài.” Dì La cau mặt, nhưng tôi giơ tay ngăn bà lên tiếng. “Tôi biết hạn.” “Tôi cũng biết quỹ Thanh Khê có thể ký cho cô trong một buổi sáng.” Ánh mắt Tư Mạn dừng ở chiếc nhẫn trên tay tôi. “Chỉ là nếu họ ký, cuộc bỏ phiếu này còn ý nghĩa gì?” Câu hỏi ấy đánh đúng chỗ tôi đã cố tránh suốt một năm. Tôi tháo găng tay làm việc, đặt lên sơ đồ. “Quỹ không ký thay tôi.” “Cô chắc chứ?” “Chắc.” Tư Mạn khẽ gật, không chế giễu. Cô chỉ thu bản vẽ lại. “Vậy tôi chờ xem cô tìm được ai sẵn sàng đặt tiền vào một nơi tàu đã ngừng chạy.” Sau khi cô rời đi, dì La kéo tôi sang bên. “Cô đừng vì lời người ta mà tự làm khó. Chồng cô quản quỹ, nhờ anh ấy xem hồ sơ có gì sai thì đâu phải gian lận.” Tôi nhìn đường ray phủ cỏ ngoài sân ga. “Xem hồ sơ và bảo lãnh cho hồ sơ là hai chuyện khác nhau.” Tôi từng tin mình đủ tỉnh táo để tách hai việc ấy. Nhưng càng gần ngày hết hạn, tôi càng không biết những cánh cửa mình đi qua là do năng lực hay do cái tên trong giấy đăng ký kết hôn. Buổi trưa, tôi mang bảng dự toán đến ba hiệp hội nghề nghiệp. Hai nơi từ chối vì hạn bảy ngày. Nơi còn lại yêu cầu Minh Thành cùng đứng tên, đồng nghĩa cộng đồng sẽ mất quyền quyết định. Khi tôi trở lại Thanh Khê, nắng đã rút khỏi mái kính. Trên quầy vé cũ có một hộp cơm còn ấm và một tập hồ sơ màu xám. Không cần nhìn chữ ký, tôi cũng biết ai đã đến. Cảnh Du đứng cuối sân ga, đang nói chuyện với người kiểm tra điện. Anh mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên, không có trợ lý đi cùng. Thấy tôi, anh kết thúc cuộc nói chuyện rồi bước lại, dừng cách tôi hai bước. “Em chưa ăn trưa.” “Anh theo dõi tôi à?” “Dì La gọi cho bộ phận sửa mái. Tôi nghe họ nói em đi từ sáng.” Anh chỉ vào tập hồ sơ. “Đó là sổ chi của quỹ trong sáu tháng gần nhất, các khoản quỹ đã bảo lãnh và lý do được duyệt. Em có quyền xem vì đang tham gia thiết kế phương án vận hành.” Tôi không mở nó. “Anh muốn tôi tìm một tiền lệ để quỹ ký cho Thanh Khê?” “Anh muốn em biết tiêu chuẩn nào đang được áp dụng.” “Khác nhau sao?” “Khác.” Cảnh Du kéo chiếc ghế cách tôi một khoảng rồi ngồi xuống. “Nếu anh ký bảo lãnh cho em, Tư Mạn có quyền phản đối. Nếu anh giấu tiêu chuẩn, em không có cơ hội sửa hồ sơ bằng cách khác.” Anh nói bình thản như đang bàn một bản vẽ. Một năm qua, anh luôn chăm sóc bằng những việc đủ nhỏ để tôi khó từ chối, và đủ im lặng để tôi không biết chúng mang nghĩa gì. Tôi kéo tập hồ sơ về phía mình. “Anh không được gọi ai xin bảo lãnh thay tôi.” “Được.” “Không dùng tên gia đình anh tác động vòng bỏ phiếu.” “Được.” “Và từ hôm nay đến khi hợp đồng hết hạn, chuyện ở Thanh Khê phải được ghi lại bằng văn bản.” Lần đầu tiên, nét bình thản trên mặt anh khựng lại. “Cả chuyện giữa chúng ta cũng vậy sao?” Tôi nhìn chiếc đồng hồ ga đã dừng kim từ lâu. “Chuyện giữa chúng ta vốn bắt đầu bằng văn bản.” Cảnh Du im lặng vài giây rồi gật đầu. “Vậy anh sẽ tôn trọng điều em vừa nói.” Anh đứng dậy, để hộp cơm và sổ chi lại trên quầy. Trước khi đi, anh đặt một chiếc còi đồng cũ cạnh tập hồ sơ. “Ông trưởng ga trước đây gửi lại. Ông ấy nói người mở cửa Thanh Khê lần nữa phải là người biết gọi mọi người cùng vào, không phải người có chìa khóa lớn nhất.” Tôi cầm chiếc còi lên. Kim loại đã xỉn màu, nhưng phần tay cầm sáng bóng vì từng được nắm qua nhiều năm. Trong bảy ngày, tôi cần tìm một bảo lãnh không mang họ Phó. Trong ba mươi ngày, tôi cần giành quyền vận hành Thanh Khê trước Minh Thành. Và sau đó, tôi sẽ rời khỏi cuộc hôn nhân mà mình vẫn tự nhắc chỉ là một thỏa thuận. Lúc ấy, tôi chưa biết điều khó nhất không phải tìm cách bước ra. Mà là xác định xem suốt một năm qua, cánh cửa ấy có thật sự từng bị khóa hay không.