Chúng tôi không thể sửa mái trong một đêm, nên tôi đổi sơ đồ để tránh nước. Bốn điểm dột được khoanh thành khu trống. Những tấm bạt nhuộm màu được căng thấp bên dưới mái kính, dẫn nước vào thùng chứa thay vì để nhỏ xuống dây điện. Gian hàng chuyển sát các cột khô. Lối đi thành một vòng khép kín, đủ rộng cho xe lăn và không cắt qua khu dựng đồ. Tôi giao mỗi nhóm một việc, ghi tên người chịu trách nhiệm lên bảng. Không ai phải đoán mình đang giúp ai. Mưa nặng hạt từ rạng sáng thứ bảy. Khi người của hiệp hội nghề nghiệp đến, sân trước nhà ga đã trắng nước. Bà nhìn mái bạt chắp vá rồi hỏi: “Nếu khách không đến thì sao?” “Chúng tôi vẫn mở đúng giờ. Bà có thể kiểm quy trình trước.” Tám giờ, chỉ có mười ba khách. Tám giờ hai mươi, dì La bán được chiếc cốc đầu tiên. Chín giờ, một nhóm phụ huynh đưa trẻ đến trú mưa, rồi ngồi lại học đan vòng tre. Đến mười giờ, mùi trà rang và đất nung lan khắp sảnh. Những người đi ngang bắt đầu bước vào vì nghe tiếng còi đồng báo mỗi lượt trình diễn. Tư Mạn xuất hiện lúc gần trưa. Cô không mang nhân viên, chỉ cầm ô đứng bên lối vào. “Cô biến chỗ dột thành khoảng nghỉ,” cô nói. “Chúng tôi không có tiền che hết.” “Nhưng cô khiến nó trông như chủ ý.” “An toàn là chủ ý. Đẹp chỉ là phần thưởng.” Tư Mạn nhìn bảng công khai doanh thu, nơi từng gian tự ghi số bán và khoản trích vào quỹ chung. “Cô thật sự để họ xem số của nhau?” “Chỉ số đã đồng ý công khai. Không ai được dùng doanh thu thấp để đuổi một nghề cần thời gian.” Cô không bình luận thêm. Buổi chiều, lượng khách vượt mức hiệp hội yêu cầu. Chín hộ có phiếu ký biên bản góp vào quỹ bảo chứng. Ba hộ thử nghiệm cũng đề nghị tham gia vòng sau. Dì La đưa tôi cây bút, nhưng tôi đặt nó giữa bàn. “Mỗi người tự ký. Đây không phải hồ sơ của riêng tôi.” Bà đại diện hiệp hội đóng dấu xác nhận phiên thử đạt yêu cầu. Bà đồng ý trình khoản bảo lãnh luân phiên ngay sáng thứ hai. Tôi đã tưởng mình sẽ thấy nhẹ nhõm. Thay vào đó, khi tiếng vỗ tay vang dưới mái kính, tôi lại nhìn về phía cửa. Cảnh Du không có mặt. Anh đã giữ đúng lời, không đứng cạnh tôi trong một chiến thắng có thể bị hiểu là do quỹ sắp đặt. Nhưng trên bàn kiểm tra an toàn có thêm một tờ hướng dẫn được viết bằng ngôn ngữ đơn giản, không có thuật ngữ pháp lý. Tôi nhận ra cách anh sửa câu: ngắn, rõ, không để ai phải đoán hậu quả. Tôi nhắn: “Phiên chợ đạt mức khách.” Anh trả lời sau một phút: “Chúc mừng mọi người.” Không phải chúc mừng em. Tôi nhìn dòng chữ ấy lâu hơn cần thiết rồi tự cười mình. Chính tôi yêu cầu anh tách công việc khỏi quan hệ. Bây giờ anh làm đúng, tôi lại thấy khoảng cách quá rõ. Tối đó, chúng tôi dọn sảnh đến gần chín giờ. Trong kho quầy vé, tôi tìm một chiếc hộp giấy đựng biên bản bàn giao từ năm trước. Tôi cần đối chiếu quyền sử dụng mái ga cho phiên chợ tiếp theo. Giữa những tờ kiểm kê có một biên bản mang chữ ký của đại diện gia đình Phó. Ngày ký trùng với ngày tôi và Cảnh Du đăng ký kết hôn. Nội dung ghi rằng quyền phụ trách quỹ của anh được duy trì sau khi “điều kiện ổn định gia đình” hoàn tất. Tôi đọc cụm từ ấy ba lần. Hợp đồng của chúng tôi từng nói hai bên có lợi ích riêng. Cảnh Du cần hình ảnh ổn định. Tôi cần tiếp cận hồ sơ. Tôi đã biết điều đó. Nhưng nhìn nó nằm trong một biên bản của quỹ khác hẳn nghe một câu giải thích trong căn phòng kín. Ở cuối trang còn có dòng: mọi thay đổi tình trạng hôn nhân trong thời gian dự án phải được báo cáo cho hội đồng. Tôi chụp lại tài liệu, ghi số hộp rồi đặt đúng vị trí. Tôi không lấy nó đi. Khi bước ra sảnh, Cảnh Du đang đứng dưới mái hiên. Anh cầm hai chiếc ô, một chiếc đã mở đặt cạnh cửa. “Dì La nói em còn ở đây.” “Tôi vừa tìm thấy biên bản ngày chúng ta kết hôn.” Bàn tay anh khựng lại trên cán ô. “Biên bản nào?” “Điều kiện ổn định gia đình.” Mưa quất xiên qua khoảng sân. Anh không phủ nhận. “Tôi đã nói gia đình cần cuộc hôn nhân này.” “Anh không nói quyền phụ trách quỹ của anh được ghi thẳng vào biên bản.” “Vì anh không muốn em nghĩ quyền tiếp cận Thanh Khê là thứ anh đổi bằng hôn nhân.” “Nhưng nó đã xảy ra cùng ngày.” Cảnh Du nhìn tôi, giọng thấp xuống. “Vân Chi, việc em được tham gia thiết kế phương án là do hồ sơ năng lực. Anh không ký quyết định đó.” “Tôi phải tin anh bằng cách nào khi mọi giấy tờ quan trọng đều xuất hiện sau khi tôi tự tìm?” Anh im lặng. Sự im lặng từng khiến căn nhà chung dễ chịu giờ giống một bức tường. Tôi lấy chiếc ô mở sẵn. “Ngày mai, hãy gửi cho tôi toàn bộ biên bản liên quan đến điều kiện ấy. Bằng văn bản.” “Được.” “Không lược phần anh nghĩ tôi không cần biết.” “Được.” Tôi bước xuống bậc thềm. Cảnh Du không đi theo. Anh đứng lại với chiếc ô còn lại, để tôi tự chọn hướng ra cổng. Trên đường về, hiệp hội gọi báo khoản bảo lãnh luân phiên đã được chấp thuận sơ bộ. Chúng tôi vừa vượt qua cánh cửa đầu tiên bằng chính sức mình. Nhưng trong túi tôi, bức ảnh biên bản khiến chiến thắng ấy mang một vết nứt mới. Tôi bắt đầu tự hỏi cuộc hôn nhân này thật sự bảo vệ dự án của ai.