Sáng hôm sau, Cảnh Du gửi cho tôi mười bảy trang biên bản. Anh không kèm lời giải thích. Tôi đọc từ đầu đến cuối và thấy tên mình chỉ xuất hiện một lần, trong thông báo tình trạng hôn nhân. Không có dòng nào nói quỹ phải chọn phương án của tôi. Nhưng điều đó không xóa được sự thật rằng cuộc hôn nhân đã giúp anh giữ ghế phụ trách. Tôi gửi lại ba câu hỏi bằng thư điện tử. Ai có quyền bỏ phiếu? Ai phải rút khỏi cuộc họp vì xung đột lợi ích? Việc ly hôn trước ngày công bố có làm thay đổi hội đồng không? Cảnh Du chuyển câu hỏi cho bộ phận pháp lý và gửi câu trả lời cho cả Minh Thành. Anh tự đề nghị không tham gia chấm điểm chuyên môn, chỉ chịu trách nhiệm công khai hồ sơ. Chiều ấy, quỹ tổ chức buổi trình bày sơ bộ tại Thanh Khê. Hứa Tư Mạn mang mô hình trung tâm thương mại thu nhỏ. Phương án của cô có mái sửa mới, hệ thống điều hòa và hợp đồng thuê với sáu thương hiệu lớn. Cô không hứa cứu ký ức nhà ga. Cô hứa doanh thu. Đến lượt tôi, máy chiếu bất ngờ mất điện. Tôi không chờ sửa. Tôi mở bảng doanh thu phiên chợ, mời từng hộ nói phần việc của mình và đặt chiếc còi đồng giữa bàn. “Phương án này không xin mọi người tin một mình tôi,” tôi nói. “Nó chia quyền quyết định cho những người phải ở đây sau ngày khai trương.” Một thành viên hội đồng hỏi nếu các hộ tranh cãi thì ai có tiếng nói cuối. “Không phải tôi. Quy chế có giới hạn hai phiếu mỗi hộ, quyền phủ quyết cho vấn đề an toàn và cơ chế thay người điều phối bằng đa số.” Tư Mạn lập tức hỏi: “Nếu đa số chọn một quyết định làm doanh thu giảm?” “Họ phải nhìn thấy số liệu trước khi chọn và chịu phần hụt trong quỹ chung.” “Vậy cô giao quyền để chia cả trách nhiệm.” “Đúng.” Cô quay sang hội đồng. “Minh Thành không phản đối cộng đồng tham gia. Nhưng chúng tôi đề nghị công khai toàn bộ nguồn hỗ trợ mà phương án của cô Tạ nhận từ quỹ, kể cả việc sử dụng thiết bị và tư vấn an toàn.” Tôi đồng ý trước khi ai kịp nhìn Cảnh Du. “Và công khai cùng điều kiện mà Minh Thành được hưởng.” Tư Mạn mỉm cười. “Được.” Cuộc họp đổi hướng. Thay vì tranh xem ai có câu chuyện cảm động hơn, chúng tôi thống nhất một phiên chất vấn công khai sau mười ngày. Mỗi bên phải nộp bảng chi phí, quyền lợi liên quan và danh sách người chịu trách nhiệm. Đại diện hộ nghề, cư dân quanh ga và quỹ đều có phiếu; không ai được bỏ phiếu thay người khác. Cảnh Du ghi biên bản, không nói giúp tôi một câu. Khi mọi người về hết, tôi đứng cạnh quầy vé đọc bản dự thảo. Anh đặt bút xuống. “Em còn muốn sửa gì?” “Thêm quyền yêu cầu tài liệu. Nếu một bên nhắc đến hợp đồng hoặc điều kiện ảnh hưởng quyền bỏ phiếu, bên kia được xem bản đầy đủ.” Ánh mắt anh dừng ở tôi. “Em muốn xem hợp đồng giữa anh và gia đình?” “Tôi muốn quy tắc áp dụng cho tất cả.” Anh thêm đúng câu ấy vào biên bản. “Còn gì nữa không?” “Tạm thời không.” Cảnh Du thu giấy. Trước khi đi, anh nói: “Phiên chợ hôm qua làm tốt.” Tôi nhìn anh. “Tin nhắn của anh chúc mừng mọi người.” “Vì em muốn chiến thắng thuộc về mọi người.” “Anh có thể chúc mừng cả tôi.” Anh im một nhịp, rồi đáp rất rõ: “Chúc mừng em, Vân Chi.” Một câu đơn giản khiến tôi không biết đặt tay ở đâu. Tôi cúi xuống bản biên bản để giấu phản ứng. Ngoài sân ga, Tư Mạn đang chờ xe. Tôi đi ngang thì cô gọi lại. “Cô biết vì sao tôi yêu cầu công khai hỗ trợ không?” “Để chứng minh tôi dựa vào chồng.” “Đó là lợi thế, nhưng không phải lý do duy nhất.” Cô nhìn mái kính còn dột. “Tôi từng vận hành một khu chợ được dựng bằng tiền tài trợ. Khi tiền hết, mọi người đổ lỗi cho đơn vị vận hành vì chưa ai biết chi phí thật. Tôi không muốn thắng một phương án được giữ sống bằng khoản hỗ trợ không ai nhìn thấy.” “Tôi cũng không muốn.” “Vậy đừng chỉ chứng minh cô không cần Phó Cảnh Du. Hãy chứng minh Thanh Khê không cần cô mãi mãi.” Chiếc xe đến. Tư Mạn rời đi, để lại một câu hỏi khó hơn mọi lời khiêu khích. Tối đó, tôi sửa quy chế đến khuya. Tôi thêm cơ chế thay người điều phối, kiểm toán hàng tháng và quyền xem sổ cho từng hộ có phiếu. Nếu muốn nhà ga thuộc về cộng đồng, tôi phải xây một hệ thống có thể tiếp tục ngay cả khi tôi lên chuyến tàu một chiều vào ngày hợp đồng hết hạn. Lần đầu tiên, việc chuẩn bị rời đi không còn là một cử chỉ chống lại Cảnh Du. Nó trở thành phép thử xem tôi có thật sự tin vào quyền lựa chọn mà mình luôn nhắc tới hay không.