Ba ngày sau, bộ phận pháp lý gửi toàn bộ phụ lục liên quan đến cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi đọc trong căn phòng nhỏ phía sau quầy vé, nơi mùi giấy cũ trộn với mùi trà. Phụ lục đầu tiên xác nhận gia đình Phó từng dùng tình trạng hôn nhân làm điều kiện để Cảnh Du tiếp tục phụ trách quỹ. Điều đó không mới. Điều khiến tôi dừng lại nằm ở trang cuối. Hợp đồng không tự gia hạn. Không bên nào có quyền yêu cầu kéo dài chỉ vì dự án chưa kết thúc. Tôi có thể chấm dứt sớm bằng một thông báo, không phải bồi thường, không mất quyền tham gia Thanh Khê và không phải hoàn lại chi phí tiếp cận hồ sơ. Dòng chữ được viết rất rõ: quyền rời đi của Tạ Vân Chi là tuyệt đối. Bên dưới là chữ ký của Cảnh Du. Tôi gọi anh đến nhà ga. Anh bước vào phòng, nhìn phụ lục đang mở rồi đóng cửa nhưng không khóa. “Vì sao anh chưa từng nói?” “Ngày ký, anh đã đề nghị luật sư đọc từng điều.” “Hôm đó có mười bảy người trong phòng. Cha anh liên tục hỏi tôi đã hiểu nghĩa vụ chưa. Anh nghĩ tôi sẽ nhớ một dòng ở trang cuối sao?” Cảnh Du không biện hộ. “Tôi đã sống cả năm như thể rời đi đúng hạn là cách duy nhất không mắc nợ anh.” “Em chưa từng mắc nợ.” “Nhưng anh để tôi tự đoán.” Anh kéo ghế ngồi đối diện, hai tay đặt trên mặt bàn. “Anh sợ nếu nhắc quyền chấm dứt, em sẽ nghĩ anh muốn đuổi em. Sau đó càng để lâu, anh càng không biết phải nói thế nào mà không biến nó thành một lời giữ người.” “Vậy anh chọn im lặng.” “Đúng. Và đó là lỗi của anh.” Câu nhận lỗi không làm tôi dịu ngay. Nó chỉ khiến căn phòng bớt mù mờ. “Anh viết điều khoản này khi nào?” “Trước khi đưa hợp đồng cho em.” “Vì thương hại?” “Vì em chỉ có thể đồng ý nếu quyền từ chối là thật.” Tôi nhìn tấm vé tàu trơn dùng làm mẫu trang trí trên bàn. Suốt một năm, tôi đã coi ngày hết hạn như một ga cuối bắt buộc. Hóa ra cánh cửa chưa từng khóa. Chính tôi đã không quay lại kiểm tra tay nắm. Điều đó không xóa trách nhiệm của Cảnh Du. Nhưng nó buộc tôi nhìn phần trách nhiệm của mình. “Từ bây giờ, anh phải nói điều có thể ảnh hưởng lựa chọn của tôi, ngay cả khi anh sợ tôi hiểu sai.” “Được.” “Và tôi sẽ không dùng im lặng của anh để giải thích mọi hành động theo cách tệ nhất.” Anh ngẩng lên. “Đó là một lời hứa sao?” “Là quy tắc làm việc đến ngày bỏ phiếu.” Một nét cười rất nhẹ hiện ở khóe môi anh rồi biến mất. Tôi gập phụ lục lại. “Ngày hợp đồng hết hạn vẫn không đổi.” “Anh biết.” “Anh không hỏi tôi gia hạn?” “Không.” Cảnh Du nói chậm. “Nếu có ngày anh hỏi em ở lại, anh không muốn câu trả lời nằm trong phụ lục này.” Tôi quay mặt về phía cửa sổ. Ngoài sân ga, các hộ nghề đang thử treo dải vải mới. Không ai biết một câu nói trong căn phòng cũ vừa làm thay đổi ý nghĩa của cả năm qua. Chiều ấy, tôi sửa phần mở đầu bài trình bày. Tôi xóa câu: “Phương án cộng đồng cần được giải phóng khỏi ảnh hưởng của quỹ.” Thay vào đó, tôi viết: “Phương án cộng đồng cần cơ chế để mọi hỗ trợ đều không tước quyền từ chối.” Khác biệt chỉ vài chữ, nhưng nó đổi mục tiêu của tôi. Tôi không còn muốn thắng bằng cách chứng minh mình chẳng cần ai. Tôi muốn chứng minh một người có thể nhận giúp đỡ mà vẫn giữ quyền quyết định. Trước khi rời nhà ga, tôi thổi chiếc còi đồng báo giờ đóng cửa. Cảnh Du đứng ngoài sảnh chờ xe, không bước vào vùng tôi đang điều phối. Tôi đi ngang anh rồi dừng lại. “Cảm ơn vì điều khoản đó.” “Anh không cần lời cảm ơn cho việc đáng lẽ phải có.” “Đúng. Nhưng tôi vẫn chọn nói.” Lần đầu tiên, giữa chúng tôi có một câu không thuộc nghĩa vụ, cũng không phải khoản nợ. Nó nhỏ đến mức chưa thể gọi là tha thứ. Nhưng đủ để tôi bước sang ngày tiếp theo mà không còn tin mình chỉ đang đếm ngược đến lúc được tự do.