Sau reveal, Cảnh Du và tôi làm việc khác trước. Anh không gửi tài liệu kèm những câu mơ hồ như “em nên xem”. Anh ghi rõ thông tin nào có thể thay đổi lựa chọn của tôi. Tôi cũng không từ chối mọi đề xuất chỉ vì chúng đến từ anh. Tôi kiểm tiêu chuẩn, ghi nguồn rồi tự quyết. Chúng tôi sửa mô hình doanh thu cho phiên chợ đêm. Cảnh Du chỉ ra chi phí bảo hiểm tăng khi mở sau mười giờ. Tôi đề nghị đóng cửa lúc chín rưỡi và chia ca trực giữa các hộ. Anh hỏi nếu một hộ không đủ người. Tôi thêm quỹ thuê người theo giờ, không bắt gia đình họ làm miễn phí. Mọi thay đổi được gửi cho Minh Thành cùng lúc. Tư Mạn phản hồi bằng một bảng tính rất ngắn: phương án của tôi vẫn thiếu nơi lưu hàng giữa các phiên chợ. Tôi đã có lời hứa từ chủ một nhà kho cạnh ga, nhưng chưa ký hợp đồng vì ông ấy đi công tác. Tôi trả lời rằng giấy xác nhận sẽ bổ sung trước phiên chất vấn. Tối thứ bảy, Thanh Khê sáng lên dưới những dải vải nhuộm. Không có biển hiệu lớn. Mỗi gian dùng một chiếc đèn nhỏ, để người bán kể câu chuyện về món đồ của mình. Đúng tám giờ, lượng khách vượt phiên ban ngày. Quỹ dự phòng nhận được khoản đóng góp đầu tiên từ doanh thu thật. Dì La trao cho tôi chiếc cốc có một đường men xanh chạy quanh miệng. “Quà cho người điều phối.” “Tôi phải trả tiền.” “Vậy trả một đồng, để không thành nợ.” Tôi bật cười và chuyển đúng một đồng vào hộp quỹ. Cảnh Du đứng gần cửa, tự mua một chiếc giỏ tre bằng tiền của mình. Khi một phóng viên hỏi anh có phải đến ủng hộ vợ, anh trả lời: “Tôi đến với tư cách khách. Người vận hành ở phía trong.” Anh chỉ về phía tôi nhưng không bước lên sân khấu. Một cử chỉ nhỏ, đủ để mọi máy quay đổi hướng khỏi anh. Đó là lần đầu tôi thấy anh công khai lùi lại mà không biến sự lùi lại thành một màn hy sinh. Phiên chợ kết thúc tốt hơn dự kiến. Chúng tôi dọn hàng vào khu kho tạm phía đông, nơi chủ nhà đã cho dùng bằng lời nói. Sáng hôm sau, ổ khóa bị thay. Một tờ thông báo dán trên cửa cho biết nhà kho vừa được cho Minh Thành thuê sáu tháng. Tôi gọi chủ nhà. Ông xin lỗi, nói hợp đồng của Minh Thành đã được ký điện tử từ tối trước. Giá thuê cao gấp đôi, trả trước toàn bộ. Lời hứa với tôi không có giấy tờ, nên ông cho rằng mình chưa vi phạm gì. Dì La ôm hai thùng gốm đứng dưới nắng. “Đồ của chúng ta vẫn ở trong.” “Tôi sẽ yêu cầu họ mở cửa để lấy ra.” Tư Mạn đến sau mười phút. Cô mang theo bản kiểm kê và cho người mở khóa ngay. “Tôi không giữ hàng của cô,” cô nói. “Nhưng từ hôm nay, Minh Thành dùng kho này.” “Cô biết tôi đã thỏa thuận với chủ nhà.” “Tôi biết cô chưa ký.” Tôi muốn trách cô chơi không đẹp. Nhưng trong hồ sơ của chính mình, tôi đã hứa mọi quyền và trách nhiệm phải có văn bản. Tôi lại dựa vào một cam kết miệng vì nghĩ quan hệ quen biết đủ đáng tin. Tư Mạn nhìn những hộ nghề chuyển thùng ra sân. “Cô có thể ghi tôi là nguyên nhân,” cô nói. “Nhưng nếu cô thắng quyền vận hành, sẽ còn người trả giá cao hơn để lấy mặt bằng, nhân sự và nhà cung cấp. Cô cần một hệ thống chịu được điều đó.” “Tôi biết.” Lời thừa nhận khó nói hơn phản bác. Tôi xin lỗi mọi người trước khi tìm chỗ mới. “Đây là lỗi của tôi. Tôi đã đưa một nơi chưa có hợp đồng vào kế hoạch. Chi phí vận chuyển và hư hỏng, tôi sẽ ghi vào báo cáo, không đẩy sang các hộ.” Một người đề nghị để quỹ bù. Tôi từ chối cho đến khi có quy trình công khai. Cảnh Du không chen vào. Anh gọi người kiểm kê độc lập, nhưng chỉ sau khi tôi đồng ý và chi phí được ghi rõ. Đến tối, chúng tôi chuyển hết hàng vào sảnh ga. Không món nào mất, nhưng lối đi bị thu hẹp và phiên chợ tiếp theo không thể mở nếu chưa có kho. Chỉ còn chín ngày trước phiên chất vấn. Chiếc cốc một đồng nằm trên bàn tôi, đường men xanh như một vòng tròn chưa khép. Chiến thắng tối qua vẫn là thật. Mất mát sáng nay cũng vậy. Tôi bắt đầu hiểu một mô hình tốt không được đo bằng cách nó tỏa sáng trong một đêm, mà bằng việc nó còn đứng được thế nào sau khi một lời hứa biến mất.