Ba ngày không có kho biến sảnh ga thành một mê cung thùng hàng. Chúng tôi phải hủy phiên chợ kế tiếp. Hai hộ mất đơn vì không thể giao đúng hẹn. Dì La làm vỡ một khay gốm khi chuyển đồ lần thứ ba. Không ai trách tôi, điều đó càng khiến tôi khó chịu. Tôi soạn thư rút phương án lúc hai giờ sáng. Nếu tôi rút, các hộ vẫn có thể thương lượng một khu riêng trong phương án Minh Thành. Họ sẽ mất quyền vận hành, nhưng không phải tiếp tục gánh rủi ro từ những sai sót của tôi. Sáng hôm sau, tôi đặt lá thư giữa vòng họp. “Đây không phải quyết định cuối,” tôi nói. “Mọi người đọc trước.” Dì La đọc xong, xé tờ giấy làm đôi. “Cô nói quyền lựa chọn thuộc về chúng tôi, rồi cô tự rút thay chúng tôi?” “Tôi là người đưa nhà kho chưa ký vào hồ sơ.” “Cô chịu trách nhiệm bằng cách sửa, không phải lấy quyền bỏ phiếu của chúng tôi.” Những người khác lần lượt lên tiếng. Có người muốn tiếp tục, có người yêu cầu giảm quy mô, có người đề nghị dùng chính các gian trống trong ga làm kho quay vòng. Chúng tôi tranh luận đến trưa và bỏ phiếu. Tám phiếu tiếp tục. Một phiếu tạm dừng. Không ai chọn rút toàn bộ. Tôi chấp nhận kết quả và ghi ý kiến thiểu số vào biên bản. Hứa Tư Mạn đến kiểm tra khu kho mới. Cô chỉ ra lối thoát hiểm không được chắn và đề nghị chia hàng theo lịch bán, thay vì giữ toàn bộ tại ga. Lần này, lời góp ý của cô không kèm điều kiện. “Tại sao cô giúp?” tôi hỏi. “Tôi không giúp cô thắng. Tôi muốn phiên chất vấn có hai phương án thật.” “Minh Thành vẫn giữ nhà kho.” “Đúng. Tôi không trả lại lợi thế hợp pháp chỉ để mình trông tử tế.” Tôi bật cười bất đắc dĩ. “Ít ra cô thành thật.” “Cô cũng nên thử thành thật về lý do định rút.” Tôi im lặng. Tư Mạn nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi. “Cô sợ người khác trả giá vì quyết định của cô, hay sợ nếu họ vẫn chọn cô thì cô không còn lý do bỏ đi?” Câu hỏi ấy theo tôi về nhà. Cảnh Du đang đóng một thùng sách. Ngày hợp đồng hết hạn chỉ còn sáu ngày. Anh đã bắt đầu chuyển đồ cá nhân sang căn hộ gần văn phòng, đúng như thỏa thuận. Tôi đứng ở cửa phòng khách. “Anh không hỏi vì sao tôi hủy phiên chợ?” “Anh đọc biên bản.” “Anh không định khuyên tôi tiếp tục?” “Em đã tiếp tục rồi.” “Tôi từng định rút.” Cảnh Du đặt cuốn sách xuống. “Nếu em rút vì không còn tin mô hình, anh tôn trọng. Nếu em rút để không ai có cơ hội chọn em, đó không phải bảo vệ họ.” “Tư Mạn cũng nói gần như vậy.” “Cô ấy hiểu cạnh tranh hơn anh.” “Tôi cứ nghĩ anh sẽ ghét cô ấy.” “Vì cô ấy thuê mất nhà kho?” “Vì cô ấy muốn lấy Thanh Khê.” Cảnh Du lắc đầu. “Anh không cần ghét một người chỉ vì mục tiêu của họ xung đột với em. Anh chỉ cần bảo đảm luật chơi không bị bẻ.” Tôi nhìn những chiếc thùng đã dán nhãn. Căn nhà chung sắp trở lại thành một căn nhà bình thường, không có hộp cơm ghi ngày cho hai người, không có chiếc đèn hành lang luôn chờ người về muộn. “Anh chuyển đi trước ngày hết hạn sao?” “Để em không phải tự hỏi anh đang trì hoãn.” “Anh luôn chuẩn bị đường lui rất đẹp.” “Anh đang cố để đường đi của em rộng.” Câu trả lời làm tôi đau hơn một lời giữ lại. Đêm ấy, tôi không xé lá thư rút đã bị dì La xé. Tôi dán hai nửa vào sổ biên bản như một bằng chứng về sai lầm của mình. Tôi từng nghĩ agency là tự mình đưa ra mọi quyết định. Bây giờ tôi hiểu nó còn là khả năng để người khác quyết định khác mình, rồi cùng chịu trách nhiệm với lựa chọn đó. Ngày hôm sau, chín hộ ký quy chế kho quay vòng. Hàng chỉ được đưa đến trước phiên chợ hai mươi bốn giờ. Mỗi hộ tự chịu trách nhiệm đóng gói; quỹ chung thuê người trực và mua bảo hiểm. Chúng tôi thu hẹp quy mô nhưng không rút hồ sơ. Mất mát vẫn còn: hai đơn hàng không quay lại, khay gốm không thể nguyên vẹn và niềm tin vào lời hứa miệng đã biến mất. Nhưng lần đầu tiên, thất bại không khiến cộng đồng chờ tôi cứu. Nó buộc tất cả chúng tôi học cách tự chọn ở lại.