Hai ngày trước phiên chất vấn, tôi nhận được bản hợp đồng giữa Cảnh Du và gia đình anh. Không phải bộ phận pháp lý gửi. Chính anh đặt nó vào thư mục công khai mà cả Minh Thành và đại diện cộng đồng đều có quyền xem. Điều khoản đầu tiên xác nhận điều tôi đã nghi ngờ: cuộc hôn nhân ổn định là điều kiện để anh giữ vị trí kế nhiệm quỹ và quyền biểu quyết trong dự án Thanh Khê. Cảnh Du đã đồng ý điều đó một năm trước. Ở trang cuối là một văn bản mới, ký cách đây ba ngày. Anh tự nguyện từ bỏ quyền biểu quyết của gia đình và quyền kế nhiệm gắn với cuộc hôn nhân. Quyết định có hiệu lực trước phiên chất vấn, không phụ thuộc việc tôi thắng hay thua. Tôi tìm anh trong văn phòng quỹ. “Anh định để tôi biết qua thư mục chung?” “Em yêu cầu mọi thông tin ảnh hưởng lựa chọn phải được công khai.” “Anh có thể nói trước.” “Anh sợ lời nói riêng biến việc từ bỏ này thành cách buộc em biết ơn.” “Anh lại chọn thay tôi cách nhận sự thật.” Cảnh Du khép mắt một giây. “Đúng.” Tôi đặt hợp đồng xuống bàn. “Anh từng đồng ý dùng hôn nhân để giữ vị trí.” “Đúng.” “Và anh để tôi tin hai chúng ta chỉ trao đổi những lợi ích ngang nhau.” “Anh đã tự nói với mình rằng em cũng cần Thanh Khê, nên thỏa thuận công bằng.” Giọng anh khàn đi. “Nhưng anh có nhiều thông tin và quyền lực hơn. Anh đáng lẽ phải nói rõ cái giá của mình.” Tôi không tha thứ. Một văn bản từ bỏ không thể xóa cả năm im lặng. “Ngày mai, anh phải giải thích điều này trước hội đồng. Không được nói anh từ bỏ vì tôi.” “Anh từ bỏ vì điều kiện đó sai.” “Vậy hãy nói đúng như thế.” “Được.” Tôi quay đi rồi dừng ở cửa. “Anh sẽ mất gì?” “Ghế kế nhiệm. Một phần quyền quyết định ngân sách. Có thể cả vị trí phụ trách sau khi giai đoạn chuyển tiếp kết thúc.” “Anh đã chuẩn bị chưa?” “Chưa đủ. Nhưng cái giá không thể là lý do giữ một điều kiện sai.” Tôi rời văn phòng với hai sự thật cùng tồn tại. Cảnh Du đã bước vào hôn nhân vì quyền lực. Anh cũng vừa tự tay bỏ quyền lực trước khi biết tôi có chọn anh hay không. Tối đó, tôi sửa bài trình bày lần cuối. Tôi thêm hợp đồng của mình vào danh sách xung đột lợi ích, ghi rõ quỹ từng trao lợi thế tiếp cận hồ sơ và cách lợi thế ấy đã được mở cho Minh Thành. Tôi không giấu phần có lợi cho mình để giữ hình ảnh độc lập hoàn hảo. Tư Mạn gọi sau khi đọc thư mục. “Cô vẫn dự phiên chất vấn chứ?” “Có.” “Cảnh Du rút quyền biểu quyết khiến quỹ thiếu một người. Hội đồng sẽ mời thêm đại diện cư dân.” “Càng tốt.” “Cô không sợ mất lá phiếu có lợi?” “Tôi sợ giữ một lá phiếu mà sau này không ai tin.” Tư Mạn im vài giây. “Vậy ngày mai chúng ta cạnh tranh bằng phương án.” “Đúng.” Khi trở về nhà, phòng của Cảnh Du đã trống gần hết. Trên bàn ăn là chìa khóa căn nhà chung và bản sao hợp đồng đã đóng dấu hết hạn. Không có thư xin lỗi. Tôi đặt tấm vé một chiều cạnh chìa khóa. Ngày mai, anh sẽ trả lời trước công chúng cho lựa chọn cũ. Tôi sẽ trả lời cho những sai sót trong phương án của mình. Không ai có thể dùng tình yêu làm tấm màn che trách nhiệm. Tôi vẫn định rời căn nhà này khi hợp đồng kết thúc. Nhưng lần đầu, tôi không còn chắc chuyến đi ấy là đoạn kết. Nó có thể chỉ là khoảng trống cần thiết để bất kỳ lời mời quay lại nào cũng được nói ngoài một thỏa thuận đã hết hiệu lực.