Phiên chất vấn bắt đầu lúc chín giờ sáng trong sảnh nhà ga. Cảnh Du nói trước. Anh xác nhận từng chấp nhận cuộc hôn nhân như điều kiện giữ quyền kế nhiệm, thừa nhận sự chênh lệch thông tin và công bố việc rút khỏi quyền biểu quyết. Anh không nhắc tên tôi như lý do. Một thành viên hội đồng hỏi liệu quyết định đó có phải màn trình diễn trước ngày ly hôn. “Có thể mọi người nghi ngờ động cơ,” anh đáp. “Vì vậy văn bản có hiệu lực ngay và không thể thu hồi theo kết quả bỏ phiếu.” Anh rời bàn hội đồng, ngồi xuống hàng ghế dành cho công chúng. Đến lượt Minh Thành, Tư Mạn đưa ra gói thuê bảo đảm cao hơn dự kiến. Sáu thương hiệu cam kết lấp đầy sảnh, doanh thu đủ sửa toàn bộ mái ga trong năm đầu. Đổi lại, các hộ thủ công chỉ được thuê quầy theo từng quý và không có quyền phủ quyết việc tăng giá. Nhiều đại diện cư dân dao động. Con số của cô rất thuyết phục. Tôi không cố đánh bại nó bằng một con số lớn hơn. Tôi trình bày ba mức doanh thu: tốt, trung bình và xấu. Ở mức xấu, chợ giảm ngày mở cửa nhưng vẫn giữ quỹ bảo hiểm. Mỗi hộ có một phiếu, không ai quá hai phiếu. Việc tăng tiền thuê cần hai phần ba đồng ý. Người điều phối có thể bị thay. Mười phần trăm lợi nhuận quay lại sửa nhà ga; mọi khoản hỗ trợ của quỹ được công khai. Tư Mạn hỏi: “Nếu cộng đồng phủ quyết một thương hiệu mang lại nhiều tiền, ai chịu chi phí cơ hội?” “Cộng đồng chịu bằng ngân sách thấp hơn và phải ghi lý do. Quyền phủ quyết không miễn hậu quả.” “Cô có bảo đảm họ không chọn cảm tính?” “Không. Tôi chỉ bảo đảm họ nhìn thấy cái giá trước khi chọn.” Dì La giơ tay xin nói. “Chúng tôi đã mất hai đơn hàng vì một lời hứa không thành hợp đồng. Cô Tạ ghi lỗi đó vào báo cáo. Nếu cô ấy sai lần nữa, chúng tôi có quyền thay cô ấy. Minh Thành có cho chúng tôi quyền thay người của các cô không?” Tư Mạn nhìn bà rồi trả lời thành thật: “Không.” Câu trả lời làm cả sảnh im đi. Phiếu được phát sau giờ nghỉ. Trước khi bỏ phiếu, Tư Mạn tìm tôi bên quầy vé. “Nếu cô thắng, đừng biến tôi thành kẻ phá nhà ga trong bài phát biểu.” “Tôi không định làm vậy.” “Phương án của tôi vẫn kiếm nhiều tiền hơn.” “Đúng. Nhưng nó mua sự ổn định bằng quyền quyết định.” “Còn cô mua quyền quyết định bằng tốc độ chậm.” “Có lẽ Thanh Khê cần được chọn cái giá mình muốn trả.” Tư Mạn đưa tay. Tôi bắt lấy. Kết quả chưa được công bố ngay. Hội đồng cần kiểm lại một phiếu ủy quyền. Trong lúc chờ, Cảnh Du không đến gần tôi. Anh ngồi cạnh cửa ra, giữ đúng khoảng cách như đã hứa. Tôi bước tới trước. “Anh đã chuẩn bị công việc mới chưa?” “Có vài nơi mời, nhưng anh chưa nhận.” “Vì chờ kết quả?” “Không. Vì anh cần biết mình muốn làm gì khi không còn chiếc ghế gia đình chọn.” Tôi gật đầu. Lần đầu tiên, cả hai chúng tôi cùng đứng trước một khoảng trống không được hợp đồng lấp sẵn. Cánh cửa phòng kiểm phiếu mở ra. Người chủ trì cầm biên bản bước lên sân khấu. Tôi quay về phía các hộ nghề, không nắm tay Cảnh Du và cũng không tìm ánh mắt anh để xin bảo đảm. Dù kết quả là gì, anh đã trả giá trước khi biết mình có được tha thứ. Tôi đã công khai sai lầm trước khi biết cộng đồng có còn chọn mình. Cuộc hôn nhân sắp hết hạn không còn là lá phiếu của bất kỳ ai. Giờ chỉ còn phương án chúng tôi đã tự chịu trách nhiệm dựng nên.