Phương án cộng đồng thắng hơn Minh Thành ba phiếu. Tôi không nghe rõ tiếng vỗ tay đầu tiên. Dì La ôm lấy vai tôi, chiếc còi đồng rơi xuống bàn kêu một tiếng sắc. Những người đã dựng bàn trong mưa đứng dậy. Người từng bỏ phiếu tạm dừng cũng bước tới bắt tay tôi. Tôi lên sân khấu nhận biên bản, nhưng không ký một mình. Chín đại diện có phiếu cùng ký quy chế vận hành. Văn bản ghi rõ nhiệm kỳ điều phối của tôi chỉ kéo dài một năm. Mỗi quý, cộng đồng được xem sổ thu chi. Nếu tôi che giấu lợi ích, tự tăng quyền hoặc để quỹ dự phòng xuống dưới mức an toàn, hai phần ba số phiếu có thể thu hồi chức vụ trước hạn. “Tôi không hứa mình sẽ không sai,” tôi nói. “Tôi hứa mọi người có quyền nhìn thấy sai lầm và thay người chịu trách nhiệm.” Hội đồng thông qua cơ chế ấy như điều kiện cuối cùng. Hứa Tư Mạn chúc mừng tôi trước khi rời ga. Minh Thành không được quyền vận hành, nhưng cô đề nghị cho các hộ dùng nhà kho theo giá thị trường trong ba tháng, hợp đồng công khai và không kèm quyền can thiệp. “Tôi sẽ đưa ra bỏ phiếu,” tôi nói. “Cô không thể tự quyết một lần sao?” “Có thể. Nhưng tôi không muốn.” Tư Mạn bật cười. “Vậy lần sau tôi sẽ quay lại với một phương án khiến họ tự nguyện giao quyền cho tôi.” “Tôi chờ.” Cô ra đi mà không trở thành bạn thân hay kẻ thù. Chúng tôi chỉ là hai người phụ nữ đã chọn hai cách khác nhau để vận hành cùng một nơi. Mười phút sau, đồng hồ trên điện thoại chuyển sang giờ hợp đồng hôn nhân hết hiệu lực. Tôi đặt bản hợp đồng đã đóng dấu lên bàn, bên cạnh tấm vé một chiều. Cảnh Du đứng đối diện. Cảnh trong teaser quay lại, nhưng lúc này tôi hiểu vì sao anh đẩy con dấu quỹ về phía mình. Anh không còn quyền dùng nó. “Lần này, em hãy bỏ phiếu cho cuộc đời mình trước,” anh nói. Tôi cầm tấm vé lên. “Tôi đã bỏ rồi.” “Và kết quả?” “Tôi sẽ rời căn nhà chung.” Ánh mắt anh tối đi, nhưng anh gật đầu. “Anh đã chuyển hết đồ. Chìa khóa ở trên bàn.” “Anh không hỏi tôi đi đâu?” “Em có quyền không nói.” “Cảnh Du.” Tôi gọi anh lại khi anh quay đi. “Tôn trọng không có nghĩa là luôn lùi xa đến mức người khác phải đoán.” Anh dừng lại. Tôi lấy từ túi áo hai tấm vé mới. Không phải vé một chiều. Đó là vé khứ hồi cho chuyến tàu du lịch đầu tiên sẽ dừng ở Thanh Khê sau ngày mở chợ chính thức. “Tôi không gia hạn hợp đồng,” tôi nói. “Tôi cũng chưa thể quên một năm anh đã giấu những điều ảnh hưởng lựa chọn của tôi.” “Anh hiểu.” “Nhưng tôi muốn thử bắt đầu lại. Không điều khoản xuất hiện trước tình cảm. Không dùng im lặng để quyết định thay nhau. Nếu có chuyện làm thay đổi quyền lựa chọn, phải nói.” Cảnh Du nhìn hai tấm vé nhưng không đưa tay nhận ngay. “Em đang mời anh đi cùng?” “Đúng. Anh có thể từ chối.” “Anh không từ chối.” Anh hít vào, giọng vẫn bình tĩnh nhưng mắt đỏ lên. “Anh muốn đi cùng em. Và nếu sau chuyến đi em đổi ý, anh vẫn tôn trọng.” “Tôi cũng vậy.” Tôi đưa anh một tấm vé. Lần này, thứ nối chúng tôi không phải giấy đăng ký kết hôn hay điều kiện của gia đình. Chỉ là một lời mời có thể được hỏi lại. Ba tháng sau, chợ Thanh Khê mở cửa chính thức. Mái ga chưa được thay toàn bộ. Chúng tôi sửa từng phần bằng quỹ lợi nhuận và khoản hỗ trợ công khai. Dì La phụ trách nhóm kiểm toán hàng tháng. Người từng bỏ phiếu tạm dừng trở thành người giám sát kho. Tôi vẫn bị chất vấn khi chi vượt dự toán, và lần đầu tiên thấy nhẹ nhõm vì một hệ thống không cần tin tuyệt đối vào mình. Cảnh Du nhận công việc tư vấn cho các quỹ cộng đồng nhỏ, không còn quyền kế nhiệm. Anh không làm việc cho Thanh Khê để tránh xung đột lợi ích. Những tối đến đón tôi, anh đứng ngoài giờ họp và tự mua đồ như mọi vị khách. Chúng tôi không sống lại căn nhà cũ. Tôi thuê một căn hộ gần ga; anh ở gần văn phòng mới. Có hôm tôi chủ động sang ăn tối. Có hôm anh hỏi trước khi mang hộp cơm đến. Những điều từng được điều khoản quy định giờ phải được nói thành lời. Ngày chuyến tàu du lịch đầu tiên dừng ở Thanh Khê, tôi thổi chiếc còi đồng. Cửa toa mở, khách bước xuống giữa những dải vải nhuộm và mùi trà rang. Cảnh Du đứng cạnh tôi, không chắn lối ra. Anh giơ tấm vé khứ hồi đã được soát. “Lần về, em muốn ngồi cạnh cửa sổ không?” Tôi nhìn đường ray kéo dài qua nắng sớm. “Đến lúc về rồi chọn.” Anh mỉm cười. Tôi từng nghĩ tự do là cầm một tấm vé chỉ có chiều đi. Sau cùng, tự do là biết mình có thể rời khỏi bất kỳ ga nào, nhưng vẫn được quyền chủ động chọn một người cùng trở về.