Hồ sơ công khai được đưa lên hệ thống lúc tám giờ sáng. Tôi tải toàn bộ thay vì chỉ đọc bản tóm tắt. Phương án bảo tồn đầu tiên được nộp ba năm trước, đúng tuần Hoài Cẩn rời Tô Châu. Tác giả ẩn danh đề xuất giữ chức năng đọc cộng đồng, chuyển bộ sưu tập sang một tổ chức phi lợi nhuận và dùng nhà văn hóa cũ làm địa điểm tạm. Bản vẽ có cách ghi chú giống hệt tài liệu Hoài Cẩn đang dùng. Ở phụ lục cuối, danh tính người soạn được công khai theo yêu cầu mới: Lục Hoài Cẩn. Nhưng điều làm tôi sững lại nằm ở bản sửa đổi. Ban đầu, Hoài Cẩn được đề xuất làm tư vấn trưởng và nhận một phần phí quản lý nếu dự án được thông qua. Hai ngày sau, anh gửi văn bản rút tên, từ bỏ quyền lợi và yêu cầu mọi quyết định về bộ sưu tập phải thuộc về bà Tần cùng đại diện người sử dụng. Lý do anh ghi rất ngắn: “Quan hệ cá nhân của tôi với người thụ hưởng có thể khiến lựa chọn của cô ấy bị hiểu là chịu ảnh hưởng.” Anh đã nghĩ đến quyền quyết định của tôi từ ba năm trước. Anh cũng đã chọn cách tệ nhất để bảo vệ nó: biến mất và không cho tôi biết có một lựa chọn tồn tại. Tôi gọi Hoài Cẩn đến nhà văn hóa. Khi anh bước vào, tôi đặt hồ sơ giữa bàn. “Anh nộp phương án này rồi rút tên.” “Đúng.” “Vì sao không gửi cho bà Tần hoặc tôi?” “Anh đã gửi bản không tên cho phường và nghĩ như vậy sẽ tránh tạo áp lực. Sau đó dự án bị hoãn, anh nhận công việc ở nơi khác. Anh tự thuyết phục mình rằng chỉ cần phương án còn đó thì người viết không quan trọng.” “Nhưng không ai biết phải tìm nó.” “Đúng.” Tôi đi đến cửa sổ. Ngoài sân, những chiếc bàn do khu phố sửa lại đang được phơi sơn. Tất cả việc chúng tôi làm trong hai tuần qua có thể đã bắt đầu sớm hơn nếu Hoài Cẩn tin tôi đủ sức đối diện với sự thật. “Tôi đã nghĩ sự im lặng của anh nghĩa là anh không quan tâm,” tôi nói. “Tôi dùng cách hiểu đó để khỏi phải thừa nhận mình cũng sợ hỏi.” Hoài Cẩn không chen vào. “Tôi đã sai về động cơ của anh,” tôi nói tiếp. “Nhưng hậu quả của sự im lặng vẫn có thật.” “Anh biết.” “Và bản phương án này không mua được sự tha thứ.” “Anh không mong nó làm vậy.” Tôi quay lại. “Nó làm một việc khác. Nó chứng minh anh từng cố trả quyền quyết định cho tôi, dù anh chưa đủ can đảm để đứng lại và chịu câu trả lời.” Hoài Cẩn nhìn tôi rất lâu. “Bây giờ anh đứng lại.” “Vậy ở phiên họp, anh chỉ nói phần anh có thể chứng minh. Không kể chuyện lá thư. Không dùng tình cảm để khiến mọi người đứng về phía chúng ta.” “Được.” Tôi tự thêm bản phương án cũ vào hồ sơ, ghi rõ tác giả, quyền lợi đã từ bỏ và những điểm mô hình hiện tại đã thay đổi. Tôi không lấy công của anh. Tôi cũng không để lịch sử ấy biến kế hoạch cộng đồng thành món quà một người đàn ông dành cho tôi. Buổi thử cuối cùng diễn ra chiều hôm đó. Quỹ sửa điện đạt đủ mức tối thiểu. Sáu mươi bốn thành viên đã đặt trước, mười hai cửa hàng cam kết hỗ trợ dịch vụ, và trường tiểu học đồng ý cho mượn kho đến khi địa điểm mới hoàn tất. Minh Kha đến kiểm tra số liệu. Anh ta đọc bản phương án cũ rồi hỏi Hoài Cẩn: “Anh từ bỏ phí tư vấn trước cả khi công ty chúng tôi mua dãy nhà. Tại sao sau đó lại nhận hợp đồng đánh giá an toàn?” “Vì an toàn của tòa nhà cần được đánh giá độc lập. Tôi đã khai báo quan hệ và không nhận quyền quyết định phương án sử dụng.” “Nhưng bây giờ anh đang hỗ trợ đối thủ của chúng tôi.” “Tôi cung cấp dữ liệu công khai sau khi hợp đồng chấm dứt. Mô hình do cô Tống và cộng đồng chịu trách nhiệm.” Minh Kha quay sang tôi. “Cô tin ranh giới ấy tồn tại sao?” “Tôi không cần tin,” tôi đáp. “Mọi tài liệu, dòng tiền và quyền biểu quyết đều được công khai. Nếu kiến trúc sư Lục rời đi ngày mai, mô hình vẫn hoạt động.” Đó là phép thử quan trọng nhất. Tôi nhìn lại kế hoạch và biết câu nói ấy đúng. Tối trước phiên họp, Hoài Cẩn đưa tôi chiếc ô giấy dầu đã vá lại. Đường chỉ mới chạy dọc vết rách, vụng hơn đường cũ. “Anh tự vá?” tôi hỏi. “Ừ. Không đẹp lắm.” Tôi mở ô. Nó vẫn che được mưa. “Ngày trước anh luôn sửa đồ của tôi mà không hỏi.” “Lần này ô thuộc tiệm. Bà Tần cho phép.” Tôi bật cười. “Anh tiến bộ rồi.” Hoài Cẩn cũng cười, nhưng không bước gần hơn. Tôi trao lại cho anh một bản hồ sơ phiên họp. “Ngày mai, anh đứng ở bàn chuyên môn. Tôi đứng ở bàn đề xuất. Khi được hỏi, chúng ta không trả lời thay nhau.” “Anh hiểu.” Tôi cầm lá thư cũ trong túi. Sau khi đã đọc hồ sơ, những dòng chữ ấy không còn là bí mật quyết định số phận chúng tôi. Chúng chỉ là lời của một người từng sợ hãi, gửi đến một người cũng từng sợ hãi. Câu trả lời sẽ không nằm trên giấy cũ. Nó phải được tạo bằng lựa chọn của ngày mai.