Phiên họp khu phố được tổ chức trong hội trường nhỏ, đủ chỗ cho năm mươi người nhưng có gần tám mươi người đến. Tôi đặt hồ sơ lên bàn đề xuất. Hoài Cẩn ngồi ở bàn chuyên môn phía bên kia lối đi. Chúng tôi không nhìn nhau để tìm tín hiệu. Minh Kha trình bày trước. Phương án văn phòng bán hàng có kinh phí chắc chắn, hoàn thành nhanh và tạo sáu vị trí việc làm. Anh ta không bôi xấu thư viện. Anh chỉ nhấn mạnh rủi ro của một mô hình mới. Đến lượt tôi, tôi không kể chuyện mình lớn lên trong tiệm Én Về. Tôi trình số thành viên đặt trước, quỹ sửa điện, lịch trực, thỏa thuận kho tạm và báo cáo chi tiêu. Tôi đề nghị hội đồng cho thư viện quyền sử dụng nhà văn hóa trong hai năm thử nghiệm, với đánh giá mỗi sáu tháng. Một thành viên hội đồng hỏi: “Nếu số người sử dụng giảm, ai chịu trách nhiệm?” “Tổ chức cộng đồng chịu trách nhiệm,” tôi đáp. “Không phải bà Tần, không phải kiến trúc sư Lục. Ban điều hành có năm người, trong đó ba ghế do thành viên bầu. Mọi khoản chi được công khai.” “Cô có quyền phủ quyết không?” “Chỉ với việc bán hoặc chuyển bộ sưu tập trong hai năm đầu. Sau đó quyền ấy thuộc đại hội thành viên.” Tôi đã tự giới hạn quyền lực của mình. Điều đó khiến lời đề xuất đáng tin hơn một lời hứa rằng tôi sẽ luôn đúng. Hoài Cẩn được hỏi về an toàn. Anh xác nhận nhà văn hóa có thể sử dụng sau khi thay điện và sửa lối thoát hiểm. Khi một người hỏi liệu anh có tiếp tục làm tư vấn miễn phí, anh trả lời: “Không. Sau giai đoạn bàn giao, tổ chức phải thuê hoặc chọn chuyên gia theo quy trình công khai. Tôi không nên giữ một vị trí mặc định vì quan hệ cá nhân.” Minh Kha hỏi: “Vậy anh từ bỏ cả cơ hội tham gia dự án bảo tồn dãy nhà cũ?” “Đúng. Tôi đã gửi văn bản xác nhận không nhận quyền lợi từ cả hai phương án trong kỳ quyết định này.” Cả hội trường xôn xao. Hoài Cẩn không nhìn tôi. Lựa chọn của anh không phải một màn tỏ tình công khai; nó là cách loại bỏ ảnh hưởng của chính mình khỏi lá phiếu. Đỗ Minh Kha yêu cầu xem bằng chứng quỹ sửa điện. Tôi đưa sao kê và hợp đồng giá thiết bị. Anh kiểm tra rất lâu rồi nói con số hợp lệ, nhưng đặt câu hỏi cuối cùng: “Nếu tiệm Én Về đóng cửa, thương hiệu cảm xúc mà cô dựa vào cũng mất. Cô có chắc người ta vẫn đến một căn phòng khác?” Tôi nhìn những người ngồi phía sau. Bé gái có cuốn truyện được phục chế ôm sách trong lòng. Ông Trương cầm bản vẽ giá để xe. Những người giao hàng đứng cạnh nhóm phụ huynh. “Tôi không chắc,” tôi nói. “Vì vậy chúng tôi không xin giữ nguyên quá khứ. Chúng tôi xin quyền thử một mô hình có điều kiện, có số liệu và có cơ chế kết thúc nếu thất bại. Quyền lựa chọn không có nghĩa là được bảo đảm thắng.” Bà Tần đứng lên xác nhận sẽ chuyển bộ sưu tập cho tổ chức, không bán riêng nếu đề xuất được thông qua. Bà cũng nói sẽ không dùng tiền tiết kiệm để bù lỗ ngoài ngân sách đã duyệt. Cuộc bỏ phiếu diễn ra kín. Trong lúc chờ, tôi ra hành lang. Hoài Cẩn đứng cạnh cửa sổ nhưng không đến gần. “Em làm tốt,” anh nói. “Tôi biết.” Anh bật cười. “Ừ. Anh quên em không cần câu xác nhận đó.” “Tôi vẫn muốn nghe. Chỉ là nó không quyết định giá trị của việc tôi làm.” Hoài Cẩn gật đầu. “Anh hiểu.” Kết quả được công bố sau hai mươi phút. Phương án thư viện cộng đồng được thông qua có điều kiện với chín phiếu thuận, bốn phiếu chống. Nhà văn hóa được giao trong hai năm thử nghiệm. Công ty của Minh Kha vẫn cải tạo dãy nhà cũ, nhưng phải hỗ trợ di chuyển theo hợp đồng đã ký. Bà Tần khóc. Tôi ôm bà, rồi quay sang cảm ơn từng người đã góp dữ liệu và công sức. Hoài Cẩn đứng cuối hàng như một người tham gia, không phải người cứu chúng tôi. Minh Kha bắt tay tôi. “Cô thắng kỳ này. Sáu tháng nữa, số liệu sẽ nói tiếp.” “Đúng. Tôi mong anh đến xem.” Anh ta rời đi mà không bị làm nhục. Đối nghịch giữa chúng tôi được giải bằng quyền sử dụng mặt bằng, không cần biến anh thành kẻ xấu mất tất cả. Buổi tối, chúng tôi quay lại tiệm Én Về. Ngày mai cửa sẽ đóng vĩnh viễn để công trình bắt đầu. Những kệ trống khiến căn phòng rộng lạ lẫm. Tôi lấy lá thư ra, đặt cạnh con dấu chim én. “Ngày trước anh viết rằng muốn hỏi tôi có muốn yêu anh không,” tôi nói. “Bây giờ anh còn muốn hỏi chứ?” Hoài Cẩn im lặng rồi đáp: “Có. Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay em vừa giành được quyền bắt đầu một việc lớn. Anh không muốn câu hỏi của anh chiếm mất ngày đó.” Tôi nhìn anh, nhận ra sự chờ đợi này khác hoàn toàn sự im lặng năm xưa. Anh không giấu câu hỏi. Anh chỉ để tôi chọn thời điểm trả lời. “Vậy ngày mai,” tôi nói. “Sau khi tiệm đóng cửa, chúng ta nói chuyện.” “Được.” Tôi đóng dấu chim én lên biên bản bàn giao cuối cùng. Mực xanh hiện rõ, không phải dấu niêm phong một kết thúc, mà là bằng chứng một cộng đồng đã tự chọn hình thức tồn tại tiếp theo.