Tháng thứ ba của cuộc hôn nhân, hai gia đình quyết định tổ chức một bữa tiệc mà không hỏi ý chúng tôi. Thiệp mời được gửi đến căn nhà cưới vào sáng thứ hai. Trên bì thư in tên Kỷ Trầm Chu và Tô Vãn Ninh bằng chữ mạ vàng, phía dưới là dòng “tiệc báo hỷ”. Tôi cầm tấm thiệp đứng giữa phòng khách, có cảm giác như đang đọc thông báo về cuộc đời của hai người khác. “Anh biết chuyện này không?” Tôi hỏi. Trầm Chu vừa từ ngoài về. Anh nhìn tấm thiệp, tháo kính rồi đọc từ đầu đến cuối. “Không.” “Cha anh nói cuối tuần này chúng ta phải có mặt.” “Em muốn đi không?” Tôi ghét cách anh luôn trả câu hỏi bằng quyền lựa chọn. Quyền ấy nghe rất đẹp, nhưng phía sau nó là hai bà nội đang hồi phục, cha mẹ hai bên và bản hôn ước yêu cầu chúng tôi giữ thể diện cho gia đình. “Nếu em không đi, mọi người sẽ nói gì?” “Đó không phải câu anh hỏi.” “Nhưng đó là điều em phải cân nhắc.” Trầm Chu đặt tấm thiệp xuống. “Điều khoản thứ ba chỉ yêu cầu chúng ta không cố ý làm người kia mất mặt. Nó không bắt em đóng vai cô dâu trong một buổi tiệc em chưa đồng ý.” “Anh nhớ từng chữ sao?” “Anh nhớ những chữ có thể bị dùng để ép em.” Câu nói ấy khiến tôi im lặng. Chiều hôm đó, cha Trầm Chu gọi đến. Ông không hỏi chúng tôi có tham dự hay không, chỉ báo tài xế sẽ đến đón lúc năm giờ. Trầm Chu bật loa ngoài để tôi nghe rõ. “Con đã nói với khách rồi,” cha anh bảo. “Hai đứa chỉ cần xuất hiện, nâng ly và chụp vài tấm ảnh. Đây là trách nhiệm tối thiểu.” “Không có trách nhiệm đó trong hôn ước.” “Con định dùng giấy tờ tranh luận với cha?” “Cha đã dùng giấy tờ để đưa chúng con vào cuộc hôn nhân này.” Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên mặt bàn. Những khớp ngón tay trắng đi vì siết chặt, nhưng giọng vẫn bình tĩnh. “Vãn Ninh là con dâu nhà họ Kỷ.” “Cô ấy là một bên tự nguyện trong thỏa thuận. Không phải tài sản được chuyển giao.” Đầu dây bên kia im vài giây rồi tắt máy. Tôi lẽ ra phải thấy được bảo vệ. Thay vào đó, tôi lại nghe rõ hai chữ “thỏa thuận”. Anh đã đứng về phía tôi, nhưng vẫn đặt tôi trong đúng chiếc khung đã đưa chúng tôi đến đây. “Anh không cần cãi nhau với cha vì em.” “Anh không làm vì em.” Tôi khựng lại. Trầm Chu nhắm mắt một thoáng, như biết mình vừa chọn sai cách nói. “Anh làm vì không ai được dùng nghĩa vụ đã ký để tạo thêm một nghĩa vụ em chưa đồng ý.” Lời giải thích hợp lý đến mức không để lại chỗ cho một hy vọng riêng tư nào. Cuối cùng, chúng tôi vẫn đến bữa tiệc. Không phải vì cha anh yêu cầu, mà vì hai bà nội gọi điện nói muốn gặp họ hàng sau nhiều tháng nằm viện. Trầm Chu xác nhận với tôi ba lần rằng chúng tôi có thể rời đi bất cứ lúc nào. Trước khi xuống xe, anh đưa tôi một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản. “Đạo cụ à?” Tôi hỏi. “Nếu em không muốn đeo thì cất đi.” “Tại sao anh mua?” “Mọi người sẽ nhìn tay em trước khi nghe em nói.” “Vậy vẫn là để giữ thể diện.” Anh không trả lời. Tôi đeo nhẫn. Trong sảnh tiệc, chúng tôi bị vây quanh bởi những lời chúc. Người ta hỏi khi nào có con, hỏi vì sao không chụp ảnh cưới, hỏi Trầm Chu có chiều vợ không. Anh trả lời ngắn gọn, luôn để tôi quyết định câu nào cần nói tiếp. Khi một người cô kéo tay tôi, bảo phải nghỉ việc để chăm sóc gia đình, Trầm Chu bước sang đứng cạnh. “Công việc của Vãn Ninh không thuộc phạm vi hôn ước.” Người cô cười gượng. “Vợ chồng mà nói chuyện như ký hợp đồng.” “Vì mọi người chỉ tôn trọng ranh giới khi nó được viết thành điều khoản.” Anh không đứng giữa tôi và người khác như một người chồng đang sở hữu vợ. Anh đứng cùng phía với tôi như một người biết rõ cánh cửa thoát ở đâu. Tôi lại không biết phải gọi điều đó là gì. Gần cuối buổi, người dẫn chương trình bất ngờ mời chúng tôi lên sân khấu. Trên màn hình xuất hiện ảnh đăng ký kết hôn mà không ai trong hai chúng tôi cung cấp. Cha Trầm Chu đưa micro cho anh và yêu cầu nói vài lời về “lời hứa trọn đời”. Tôi cảm thấy chiếc nhẫn trên tay nặng hẳn. Hôn ước chỉ còn chín tháng. Một lời hứa trọn đời trước hàng trăm người sẽ biến thời hạn ấy thành trò lừa dối. Tôi quay sang Trầm Chu, chờ anh nói một câu đủ đẹp để mọi người hài lòng. Anh đặt micro xuống. “Chúng con không có lời hứa trọn đời để công bố hôm nay.” Cả sảnh im phăng phắc. Cha anh đứng bật dậy. Mẹ tôi đưa tay che miệng. Hai bà nội nhìn nhau, không cười nữa. Trầm Chu nắm tay tôi. Đây là lần đầu tiên anh chạm vào tôi trước mặt nhiều người mà không hỏi. Nhưng bàn tay anh chỉ giữ rất nhẹ, đủ để tôi có thể rút ra. “Chúng con đã kết hôn,” anh nói, “nhưng mỗi ngày ở lại vẫn phải là lựa chọn của cả hai. Không ai được dùng buổi tiệc này để hứa thay Vãn Ninh.” Anh quay sang tôi. “Em muốn nói gì không?” Tôi nhìn hàng trăm ánh mắt phía dưới. Chỉ cần tôi lắc đầu, anh sẽ đưa tôi rời khỏi đây. Tôi biết điều đó chắc chắn như biết chiếc chìa khóa đang nằm trong túi xách. “Không.” Tôi nói. “Em muốn về.” “Được.” Anh dẫn tôi xuống sân khấu. Trên đường ra cửa, không ai ngăn chúng tôi. Có lẽ vẻ mặt Trầm Chu khiến họ hiểu mọi điều khoản đã hết hiệu lực ở ranh giới này. Có lẽ họ chỉ quá bất ngờ để phản ứng. Ngoài trời đang mưa. Anh mở ô, giống đêm từng đứng chờ tôi trước cổng. Chúng tôi đi rất lâu mà không nói gì. Khi về đến nhà, tôi tháo chiếc nhẫn đặt lên bàn. “Anh có thể trả nó.” “Em giữ đi.” “Để lần sau tiếp tục diễn sao?” “Không có lần sau.” “Anh vừa làm cha anh mất mặt.” “Anh đã chọn.” Tôi nhìn anh. “Chọn bảo vệ điều khoản hay chọn bảo vệ em?” Lần này, Trầm Chu không trả lời bằng một quy tắc. Nhưng anh cũng không nói điều tôi muốn nghe. “Anh chọn không để em bị giữ lại ở nơi em muốn rời đi.” Tôi cầm chiếc nhẫn lên. Nó vẫn còn hơi ấm từ ngón tay mình. Nếu anh nói vì yêu tôi, mọi chuyện có lẽ đã đơn giản hơn. Nhưng Trầm Chu luôn dừng ở ngay trước chữ ấy, còn tôi luôn lùi về phía bản hôn ước để tự bảo vệ. Đêm đó, tôi cất chiếc nhẫn cạnh chìa khóa căn nhà. Một vật chứng minh chúng tôi đã đóng vai vợ chồng, một vật chứng minh tôi luôn có thể mở cửa bước đi. Tôi chưa hiểu rằng người trao quyền rời đi cho tôi nhiều nhất cũng là người đang âm thầm xóa từng điều khoản có thể giữ tôi lại.