Ngày hôm sau, Kỷ Trầm Chu về nhà lúc sáu giờ mười hai phút. Tô Vãn Ninh là tôi đã ngồi ở bàn ăn từ trước đó một tiếng, bên cạnh là bản hôn ước và hai chiếc cốc. Chiếc quai cốc trắng đã được thay mới, nhưng vết nứt mảnh trên thân vẫn còn. Tôi không biết mình giữ nó lại vì tiếc hay vì sợ một món đồ nguyên vẹn sẽ khiến mọi thứ trông quá dễ dàng. Trầm Chu đặt túi xuống, nhìn tôi rồi nhìn xấp giấy. “Em muốn nói chuyện.” “Anh nghe.” Anh ngồi đối diện, không chạm vào chiếc cốc màu xanh của mình. Khoảng cách giữa hai người vẫn là khoảng cách chúng tôi đã quy ước trong đêm đầu tiên: không tự bước vào phòng nhau, không hỏi lịch trình khi không cần, không bắt người kia giải thích lý do muốn đi. Tôi đã từng nghĩ những quy tắc ấy giúp chúng tôi sống chung an toàn. Bây giờ tôi mới hiểu chúng cũng cho phép anh giấu tôi một sự thật quan trọng suốt mười tháng. “Anh xóa điều khoản từ ngày đầu.” “Ừ.” “Anh cũng sửa điều khoản xuất hiện trước gia đình.” “Ừ.” “Anh còn đổi điều khoản không gian riêng.” “Ừ.” Tôi gõ ngón tay lên mặt bàn. “Anh chỉ biết nói một chữ đó sao?” “Anh có thể giải thích.” “Vậy giải thích đi.” Trầm Chu lấy bản hôn ước, lật đến trang cuối. “Ngày đăng ký kết hôn, anh nhận ra nếu để nguyên khoản bồi thường, mọi lựa chọn của em sẽ bị nghi ngờ. Em có ở lại vì muốn hay vì không muốn mất tiền? Em có chăm sóc anh vì quan tâm hay vì đã ký? Anh không muốn một ngày nào đó em nhìn lại và nghĩ mình đã bị đẩy vào hôn nhân.” “Nhưng anh vẫn để em ở lại căn nhà.” “Anh không có quyền đuổi em. Hôn ước đã ghi chúng ta cùng chăm sóc hai bà trong mười hai tháng. Anh chỉ có thể từ bỏ quyền yêu cầu em chịu phạt nếu em rời đi.” “Anh nói nghe như đang trình bày trước tòa.” “Vì anh sợ nói sai.” Tôi nhìn anh. “Sợ nói gì?” “Sợ nếu anh nói anh muốn em ở lại, em sẽ nghe thành anh đang đòi em hoàn thành thời hạn.” Câu trả lời rơi xuống giữa hai người như một vật nặng. Tôi từng nghĩ chỉ mình tôi sợ nhầm lẫn giữa tình cảm và nghĩa vụ. Hóa ra anh cũng đã đứng trong khoảng trống ấy, chỉ khác là anh chọn im lặng để không làm tôi mất quyền rời đi. “Vậy những việc anh làm…” “Anh biết em sẽ hỏi câu này.” “Anh trả lời đi.” “Bữa sáng, đưa em về dưới mưa, thay bóng đèn, mua quai cốc, ngồi ngoài cửa phòng em khi em sốt. Phần đầu có thể bắt đầu từ việc chúng ta sống chung. Nhưng không việc nào trong số đó cần phải tiếp tục sau khi anh biết em đã quen với sự có mặt của anh.” Tôi cảm thấy mắt mình nóng lên. “Anh không thể nói rõ hơn à?” “Anh không muốn dùng những việc anh đã làm để chứng minh mình xứng đáng được yêu.” “Em đâu nói anh phải chứng minh.” “Nhưng em đang nhìn chúng như chứng cứ.” Anh nói đúng. Tôi đã đặt từng hành động lên bàn cân, một bên là nghĩa vụ, một bên là tình yêu. Tôi muốn anh tự đưa ra đáp án để mình không phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của bản thân. “Anh ở lại vì em.” Tôi nói. “Có thể.” “Có thể?” “Anh biết mình muốn ở lại. Nhưng anh không biết em có muốn anh ở lại với tư cách nào.” “Anh yêu em không?” Lần này tôi không để anh tránh bằng một câu hỏi khác. Trầm Chu nhìn thẳng vào tôi. “Anh có.” Chỉ hai chữ. Tôi đã tưởng nếu nghe được, tôi sẽ nhẹ nhõm. Nhưng chúng không xóa được mười tháng đã trôi qua. Chúng chỉ làm cho mọi bữa cơm, mọi chiếc ô, mọi lần đứng cùng phía với tôi thay đổi trọng lượng. “Anh yêu em từ lúc nào?” “Anh không biết.” “Anh lại không biết.” “Anh chỉ biết có một buổi tối em sốt, tỉnh dậy thấy anh ở ngoài cửa. Em không gọi anh vào, nhưng sáng hôm sau em để phần cháo còn nóng bên cạnh cốc của anh. Anh hiểu nếu ngày hôm đó em rời đi, anh sẽ không thể coi đó là một cuộc hôn nhân hoàn thành đúng hạn rồi kết thúc.” Tôi nhớ buổi sáng ấy. Tôi đã để cháo vì anh thức cả đêm. Nhưng sau đó, tôi tự ghi nó vào mục “phối hợp chăm sóc trong hôn ước”. “Anh có thể nói sớm hơn.” “Anh đã định nói.” “Khi nào?” “Khi em không còn cần câu trả lời để quyết định có ở lại hay không.” Tôi cười chua chát. “Anh nghĩ mình cao thượng lắm sao?” “Không.” “Anh tự ý xóa điều khoản, tự ý quyết định giấu em, rồi chờ một ngày em đủ tự do để nghe lời yêu. Nhưng em có quyền biết sớm hơn.” “Anh biết.” “Vậy xin lỗi đi.” Trầm Chu không do dự. “Anh xin lỗi vì đã giữ quyền biết sự thật ở phía anh. Dù mục đích là để em tự do, cách làm đó vẫn khiến em không thể lựa chọn trên thông tin đầy đủ.” Tôi không chuẩn bị cho lời xin lỗi cụ thể như vậy. Nó không đòi tôi tha thứ, cũng không biến anh thành người tốt tuyệt đối. Tôi nhìn bản hôn ước. “Nếu anh yêu em, tại sao anh còn để hôn ước tiếp tục?” “Vì nó là thứ duy nhất em từng đồng ý.” “Anh có thể nói với em.” “Anh có thể. Nhưng nếu em nói muốn kết thúc, anh sẽ ký.” “Anh vẫn ký?” “Anh không muốn tình yêu của mình trở thành điều khoản mới.” Tôi đứng dậy đi đến cửa sổ. Con phố phía dưới đã lên đèn, từng căn nhà đóng cửa theo cách riêng. Người ta có thể sống cạnh nhau nhiều năm mà vẫn không biết người bên cạnh đang sợ điều gì. “Em cần anh rời đi vài ngày.” “Anh sẽ ở căn hộ của anh.” “Anh có căn hộ?” “Có. Anh đã giữ lại từ trước khi chúng ta kết hôn.” Tôi quay lại. “Anh chưa từng nói.” “Em chưa từng hỏi.” “Anh hiểu không phải chuyện gì em cũng có thể hỏi khi nghĩ mình đang sống trong một cuộc hôn nhân có thời hạn?” “Bây giờ anh hiểu.” Anh lấy chiếc chìa khóa căn nhà khỏi kệ, đặt lên bàn cùng bản hôn ước. “Em giữ đi.” “Anh không cần chìa khóa?” “Đó là nhà của hai bà, không phải quyền của riêng anh. Nếu em muốn anh vào lấy đồ, nhắn cho anh.” Tôi nhìn chìa khóa. Trước đây nó tượng trưng cho quyền ở lại. Bây giờ nó giống một lời nhắc rằng tôi có thể mở cửa, nhưng không có nghĩa anh sẽ bước vào nếu tôi chưa mời. Trầm Chu kéo vali ra khỏi phòng phía đông. Anh chỉ mang theo quần áo, máy tính và vài cuốn sách. Những thứ nhỏ anh từng mua cho căn nhà đều để lại. “Anh không lấy cốc xanh?” Tôi hỏi. “Để em dùng. Nó chắc hơn chiếc trắng.” “Em không thích cốc của anh.” “Vậy giữ lại cho căn nhà.” Anh nói rồi kéo vali ra cửa. Tôi muốn gọi anh lại. Muốn hỏi nếu bản hôn ước không còn ràng buộc, anh có thể ở lại vì yêu tôi không. Nhưng câu hỏi ấy vẫn đặt trách nhiệm lựa chọn lên lời thú nhận của anh. Tôi không gọi. Trước khi đóng cửa, Trầm Chu quay lại. “Vãn Ninh.” “Ừ?” “Anh không cần em trả lời ngay. Nhưng dù câu trả lời là gì, nó phải là của em.” Cửa khép lại. Tôi ngồi xuống bàn, nhìn hai chiếc cốc không cùng bộ. Một chiếc anh để lại, một chiếc tôi từng muốn thay. Căn nhà vẫn đầy dấu vết của chúng tôi, nhưng người đã không còn bị hôn ước giữ lại. Lần đầu tiên từ ngày kết hôn, tôi phải sống một mình trong căn nhà chung. Và lần đầu tiên, tôi không thể dùng điều khoản để giải thích vì sao mình nhớ anh.