Ngày hôn ước đủ mười hai tháng rơi vào một ngày thứ tư có nắng. Tôi và Kỷ Trầm Chu gặp nhau trước cổng cục đăng ký kết hôn lúc tám giờ sáng. Tô Vãn Ninh là tôi đã cầm túi hồ sơ, còn anh cầm một chai nước chưa mở. Chúng tôi từng đứng ở đây để bắt đầu một cuộc hôn nhân có thời hạn. Hôm nay, chúng tôi đến để kết thúc nó trước khi bất kỳ ai có thể gọi đó là một cuộc gia hạn. “Em ngủ được không?” anh hỏi. “Có.” “Anh cũng vậy.” Đó là lời nói dối đầu tiên trong ngày. Trầm Chu đưa tôi chai nước. Tôi không nhận. “Em tự mang rồi.” “Anh biết.” Chúng tôi bước vào sảnh. Nhân viên kiểm tra hồ sơ, hỏi có tranh chấp tài sản hay không, có con chung hay không, có tự nguyện chấm dứt hôn nhân không. Mỗi câu hỏi đều ngắn và có thể trả lời bằng một chữ. “Có.” “Không.” “Có.” Tôi từng nghĩ ngày ly hôn sẽ ồn ào hơn. Nhưng giấy tờ càng đầy đủ, cuộc hôn nhân càng biến mất lặng lẽ. Không ai biết chúng tôi đã sống cùng nhau mười hai tháng. Không ai biết một người từng ngồi ngoài cửa phòng người kia suốt đêm. Không ai hỏi chiếc cốc xanh và chiếc cốc trắng sẽ thuộc về ai. Nhân viên đưa chúng tôi hai bộ đơn. Trầm Chu nhận bút trước. Anh ký vào phần của mình, từng nét rõ ràng. Tôi nhìn tên anh xuất hiện trên giấy, thấy nó giống hệt lúc anh ký bản hôn ước, nhưng bàn tay lúc này không còn mang vẻ thận trọng của một người bước vào điều chưa biết. Anh biết mình đang tháo bỏ thứ có thể giữ anh lại. “Anh ký thật à?” Tôi hỏi. Anh đặt bút xuống. “Anh đã nói rồi.” “Anh không muốn đợi thêm?” “Anh muốn.” “Tại sao vẫn ký?” “Vì em muốn kết thúc.” Câu trả lời làm tôi đau hơn bất kỳ lời trách móc nào. Tôi ký phần của mình. Khi viết đến nét cuối, tôi nghe rõ tiếng bút cọ lên giấy. Tên tôi nằm cạnh tên anh, lần cuối trong tư cách vợ chồng. Bên ngoài, tôi gọi cho hai bà nội trước. Họ đã biết chuyện. Bà nội tôi khóc, nhưng không trách tôi. Bà chỉ hỏi tôi có chắc mình đã ăn sáng chưa. Bà Trầm Chu im lặng rất lâu rồi bảo: “Nếu hai đứa đã trả lại tự do cho nhau, đừng dùng tự do đó để làm người kia chờ vô thời hạn.” Tôi không hiểu hết câu nói ấy. Cha mẹ hai bên gọi sau đó. Có tiếng trách móc, có tiếng khuyên can, có lời nói rằng hôn nhân nào cũng phải chịu đựng. Tôi tắt điện thoại trước khi những lời ấy biến thành một bản hôn ước mới trong đầu. Trầm Chu không gọi cho ai. “Anh không báo gia đình à?” “Anh sẽ nói khi thủ tục hoàn tất.” “Anh sợ họ làm khó anh?” “Anh sợ họ làm khó em.” “Anh vẫn nghĩ mình phải bảo vệ em.” “Anh nghĩ em có quyền tự nói chuyện của mình. Anh chỉ không muốn họ biến việc em rời đi thành lỗi của em.” Tôi nhìn anh. Anh đã từng dùng luật pháp để rút khỏi việc đại diện cho chúng tôi. Bây giờ anh dùng sự im lặng để không thay tôi công bố một quyết định chỉ tôi mới có quyền nói. Chúng tôi ra về sau khi nộp đủ hồ sơ. Theo quy định, cần thêm thời gian chờ xác nhận cuối cùng. Trong khoảng thời gian ấy, chúng tôi vẫn là vợ chồng trên giấy, nhưng hôn ước đã hết hiệu lực. Tôi không biết nên gọi mình là gì. “Em về căn nhà trước.” Tôi nói. “Anh sẽ đến lấy đồ.” “Anh có thể vào.” Trầm Chu dừng bước. “Em chắc chứ?” “Em đang nói anh có quyền vào nhà của mình.” “Anh hỏi em có muốn anh vào không.” Tôi nhìn bàn tay anh đang giữ chai nước. “Em không biết.” “Vậy anh sẽ đợi em biết.” Anh lấy chìa khóa căn hộ ra, đi về phía bãi xe. “Trầm Chu.” Anh quay lại. “Anh đã ký đơn. Ít nhất anh nên lấy đồ của mình.” “Đồ có thể chờ.” “Còn anh?” “Anh cũng có thể chờ.” Tôi không hỏi anh chờ điều gì. Nếu hỏi, có lẽ tôi sẽ lại dùng câu trả lời để quyết định thay mình. Một tuần sau, Trầm Chu gửi danh sách những món anh sẽ lấy. Quần áo, máy tính, vài bộ hồ sơ, sách luật và chiếc cốc xanh. Anh không lấy chiếc ô, không lấy đèn bàn, không lấy hộp bánh quy trong ngăn kéo. Tôi nhắn rằng chiếc cốc xanh có thể để lại. Anh trả lời: “Đó là chiếc cốc của anh.” Tôi nhìn dòng tin rồi hỏi: “Anh còn giữ quyền sở hữu gì ở căn nhà này sao?” “Không. Nhưng nó là thứ anh đã dùng mỗi ngày.” Tôi không trả lời. Đến ngày anh về, tôi dọn một khoảng trống trên kệ. Anh bước qua cổng sau khi tôi mở khóa, nhưng vẫn đứng ở hiên cho đến khi tôi gật đầu. Căn nhà trông nhỏ hơn khi thiếu những bước chân của anh, dù anh mới chỉ rời đi một tuần. Trầm Chu đi thẳng đến phòng phía đông. Không có tiếng mở tủ vội vàng. Anh gấp từng chiếc áo, đặt vào vali, rồi lau mặt bàn như thể sợ để lại bụi. “Anh không cần dọn.” “Anh đã ở đây một năm.” “Không còn nghĩa vụ nữa.” “Anh biết.” Tôi đứng ngoài cửa, không bước vào. “Anh có thể ở lại ăn tối.” Trầm Chu nhìn tôi. Ánh mắt anh sáng lên rồi lập tức dịu xuống. “Em mời vì muốn hay vì thấy anh đã đi xa đến đây?” Tôi bị câu hỏi ấy làm tổn thương, nhưng không thể trách anh. Chính tôi đã hỏi anh điều đó suốt một năm. “Em không biết.” “Vậy để lần khác.” Anh đóng vali. Tôi muốn nói anh đừng đi. Nhưng câu nói ấy quá gần với một lời yêu cầu. Tôi muốn anh tự hiểu, nhưng đó chính là cách tôi đã để khoảng trống thông tin lớn lên giữa chúng tôi. “Trầm Chu.” Anh chờ. “Sau khi ly hôn hoàn tất, anh có thể vẫn đến thăm hai bà.” “Anh biết.” “Còn căn nhà…” “Em có thể ở nếu em muốn. Nếu không, chúng ta cùng bàn với hai bà.” “Anh sẽ không quay lại?” “Không nếu em chưa mời.” Tôi cúi đầu. Anh kéo vali ra cửa. Trước khi đi, anh đặt chiếc cốc xanh vào tay tôi. “Anh để lại.” “Anh vừa nói đó là thứ của anh.” “Bây giờ em có thể giữ nó nếu muốn.” Tôi cầm chiếc cốc. Nó nặng hơn tôi nhớ. “Anh không định lấy gì thật sao?” “Anh lấy tự do của anh rồi.” Anh nói rất nhẹ, không phải để làm tôi đau. Chính vì vậy, câu nói càng đau. Khi cánh cửa đóng lại, căn nhà chỉ còn tôi và hai chiếc cốc không cùng bộ. Một chiếc trắng đã thay quai, một chiếc xanh anh trao lại sau khi chúng tôi không còn nghĩa vụ sở hữu nhau. Tôi đặt chúng cạnh nhau. Chúng không trở thành một bộ chỉ vì đã sống chung mười hai tháng. Tôi cũng không thể trở thành người yêu của anh chỉ vì chúng tôi từng là vợ chồng. Thủ tục ly hôn hoàn tất sau đó ba tuần. Tờ giấy xác nhận được gửi đến địa chỉ căn nhà vào một buổi sáng. Tôi mở phong bì, đọc tên hai chúng tôi, rồi đặt nó cạnh bản hôn ước đã gạch bỏ. Bây giờ chúng tôi thật sự tự do. Và trong ngày đầu tiên không còn là vợ của Kỷ Trầm Chu, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là mất anh. Mà là từ hôm nay, nếu muốn gặp anh, tôi phải tự mình đi tìm.