Sau khi nhận giấy xác nhận ly hôn, tôi không gọi cho Kỷ Trầm Chu ngay. Tôi để tờ giấy trên bàn ăn, giữa hai chiếc cốc không cùng bộ. Tô Vãn Ninh là tôi nhìn tên mình được đặt cạnh tên anh lần cuối trong tư cách người đã từng kết hôn, rồi đi làm như một ngày bình thường. Không có gì trong công việc thay đổi. Bản thảo vẫn cần chỉnh, email vẫn đến, đồng nghiệp vẫn hỏi tôi cuối tuần có về căn nhà cũ không. Tôi trả lời rằng tôi đã ly hôn, nhưng không giải thích thêm. Câu nói ấy ngắn đến mức người nghe thường tưởng tôi đang nói về ai đó khác. Buổi tối, hai bà nội gọi tôi về ăn cơm. Cả hai đã khỏe hẳn. Căn nhà của họ sáng đèn, chiếc bàn gỗ được lau sạch và hai chiếc ghế đối diện nhau không còn để trống. Cha mẹ hai bên cũng có mặt. Kỷ Trầm Chu ngồi ở cuối bàn, cách tôi hai ghế. Không ai hỏi chúng tôi có muốn đến hay không. Nhưng lần này, họ không mang bản hôn ước mới. Bà nội tôi đặt một hộp gỗ lên bàn. “Hai bà muốn trả lại thứ này.” Tôi mở nắp. Bản hôn ước cũ nằm bên trong, cùng hai cuốn giấy đăng ký kết hôn đã được hủy và một tờ xác nhận ly hôn. Trầm Chu nhìn chiếc hộp, gương mặt bình tĩnh nhưng bàn tay đặt trên đầu gối đã nắm chặt. Cha anh nói: “Chuyện đã đến thế này, hai nhà không giữ hai đứa nữa.” Tôi nhìn ông. “Không giữ bằng cách nào?” “Không hôn ước. Không tiệc cưới. Không yêu cầu sống chung.” Ba câu phủ định nghe giống một bản cam kết mới. Mẹ tôi cúi đầu. “Nếu hai con còn muốn gặp nhau thì đó là chuyện của hai con.” Tôi quay sang Trầm Chu. Anh không nhìn tôi để chờ tín hiệu. Anh nhìn bản hôn ước trong hộp. Bà nội Trầm Chu nói: “Ngày trước, hai bà nghĩ hai đứa lớn lên bên nhau thì cưới nhau là điều tự nhiên. Nhưng tự nhiên không có nghĩa là đúng cho cả đời.” Tôi cầm bản hôn ước lên. Các điều khoản đã bị gạch, những phần sửa đổi được kẹp bên trong, tất cả những thứ từng tạo ra cuộc hôn nhân của chúng tôi giờ nhẹ đến mức chỉ cần một tay là có thể nâng lên. “Con muốn nói một chuyện.” Mọi người im lặng. Tôi đặt bản hôn ước xuống. “Con và Trầm Chu đã kết thúc hôn nhân. Không ai còn nghĩa vụ gì với ai. Con không yêu cầu anh ấy quay về căn nhà. Không yêu cầu anh ấy chờ. Không yêu cầu anh ấy giữ lời hứa nào.” Trầm Chu ngẩng lên. Tôi tiếp tục: “Nhưng con cũng không muốn mọi người nghĩ cuộc hôn nhân đó là một sai lầm chỉ vì nó kết thúc. Một năm ấy là lựa chọn của con. Có những điều con đã hiểu quá muộn, nhưng chúng vẫn là thật.” Mẹ tôi hỏi nhỏ: “Vãn Ninh, con muốn gì?” Đây là câu hỏi tôi đã tránh suốt một năm. Tôi từng trả lời bằng điều khoản, bằng thời hạn, bằng những gì gia đình cần. Bây giờ không còn một tờ giấy nào đứng giữa tôi và câu trả lời. “Con muốn mời Kỷ Trầm Chu đi ăn tối.” Căn phòng yên đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ. Cha anh nhíu mày. “Sau khi đã ly hôn?” “Chính vì đã ly hôn.” Tôi nhìn Trầm Chu. “Một bữa tối không phải với tư cách chồng của em. Không phải để bàn về gia đình. Không phải để chứng minh chúng ta vẫn còn thuộc về nhau.” Anh không nói. Tôi cầm chiếc cốc xanh đặt bên cạnh mình. Tôi đã mang nó từ căn nhà đến đây, dù Trầm Chu nói để lại. Chiếc cốc trắng cũng ở trong túi, được bọc bằng khăn vải. “Em muốn bắt đầu lại một lần.” Tôi nói. “Nếu anh muốn.” Trầm Chu nhìn tôi rất lâu. “Em đã ly hôn rồi.” “Ừ.” “Không còn hôn ước.” “Ừ.” “Không còn nghĩa vụ chăm sóc hai bà cùng nhau.” “Ừ.” “Không có gì cần phải hoàn thành sau bữa tối đó?” “Không.” Anh gật đầu rất nhẹ, như đang kiểm tra từng điều kiện của một thỏa thuận mà lần này không ai viết thay. “Vậy anh đồng ý.” Tôi không cười ngay. Tôi sợ chỉ một nụ cười cũng khiến mọi người trong phòng tưởng cuộc hôn nhân đã được nối lại. Nhưng bà nội tôi đã khóc. Bà Trầm Chu cúi xuống lau mắt, rồi hai người nhìn nhau như cuối cùng cũng hiểu rằng họ không còn được thay chúng tôi quyết định. “Ngày nào?” anh hỏi. “Thứ bảy.” “Ở đâu?” “Quán mì cũ gần trường đại học.” “Bảy giờ?” “Được.” Chúng tôi thống nhất bốn điều nhỏ cho một buổi hẹn đầu tiên: ai đến trước tự gọi món, ai bận có thể hủy, không nói về chuyện kết hôn, và không dùng bản hôn ước để trêu người kia. Tôi vừa nghe vừa bật cười. “Anh lại đang đặt điều khoản.” “Không.” Trầm Chu đáp. “Đây là những điều chúng ta cùng đồng ý.” “Có khác gì đâu?” “Khác ở chỗ em có thể sửa.” Tôi lấy bút trong túi, gạch bỏ dòng không nói về chuyện kết hôn. “Vậy được nói nếu một trong hai muốn.” Anh nhìn dòng chữ mới. “Được.” Cha anh khẽ thở dài, nhưng lần này không can thiệp. Mẹ tôi gắp thức ăn vào bát tôi như những ngày trước, rồi chợt dừng lại, hỏi bằng ánh mắt. Tôi gật đầu. Một cử chỉ nhỏ cũng cần được hỏi khi người ta đã quen làm thay nhau quá lâu. Sau bữa cơm, Trầm Chu đưa tôi ra cổng. Phố đêm yên tĩnh, đèn vàng rơi lên hai vai chúng tôi. Anh không mang ô, không mang hồ sơ, không mang chiếc chìa khóa căn nhà. “Em có chắc muốn bắt đầu lại không?” anh hỏi. “Em chắc mình muốn thử.” “Thử không phải là hứa sẽ ở lại.” “Em biết.” “Anh cũng không thể hứa mọi chuyện sẽ dễ.” “Em không cần.” Anh nhìn tôi, rồi đưa tay ra. Không phải để nắm tay. Chỉ là một lời mời có thể bị từ chối. Tôi đặt tay mình vào tay anh. Bàn tay ấy từng nắm tôi trong một buổi tiệc để đưa tôi rời khỏi nơi tôi muốn rời đi. Từng đặt chìa khóa lên bàn để trả lại quyền tự do. Bây giờ nó chỉ giữ tay tôi trên một con phố không có giấy tờ chứng minh chúng tôi là gì. “Vãn Ninh.” “Ừ?” “Anh vẫn yêu em.” Tôi nhìn anh. “Em biết.” “Nhưng lần này anh sẽ không dùng câu đó để hỏi em có yêu anh không.” Tôi siết tay anh. “Vậy lần này em sẽ tự trả lời.” Chúng tôi đứng dưới ánh đèn, không ai nói thêm. Câu trả lời của tôi chưa cần phải hoàn hảo trong đêm đầu tiên. Nó chỉ cần là một lựa chọn tôi tự mình đưa ra. Khi về đến nhà, tôi đặt bản hôn ước cũ vào hộp gỗ, lấy hai chiếc cốc ra khỏi túi và đặt cạnh nhau trên kệ. Chúng vẫn không cùng bộ. Nhưng lần đầu tiên, tôi không muốn thay chiếc nào nữa.