1 00:00:00,000 --> 00:00:01,300 Cổ nhân dạy, trong một 2 00:00:01,300 --> 00:00:02,380 mái nhà, nếu ai cũng 3 00:00:02,380 --> 00:00:03,380 muốn thắng thì tình thân 4 00:00:03,380 --> 00:00:04,820 sẽ thua. Cha mẹ, vợ 5 00:00:04,820 --> 00:00:05,820 chồng, anh em, hơn nhau 6 00:00:05,820 --> 00:00:06,640 một câu không làm nhà 7 00:00:06,640 --> 00:00:07,980 ấm hơn. Biết nhường đúng 8 00:00:07,980 --> 00:00:08,840 lúc mới giữ được phúc 9 00:00:08,840 --> 00:00:11,240 khí lâu dài. Nhường trong 10 00:00:11,240 --> 00:00:12,120 nhà không phải là yếu, 11 00:00:12,120 --> 00:00:13,620 mà là còn thương. Người 12 00:00:13,620 --> 00:00:14,480 ngoài thắng thua có thể 13 00:00:14,480 --> 00:00:15,720 tính rõ, người thân mà 14 00:00:15,720 --> 00:00:16,540 tính quá kỹ thì lòng 15 00:00:16,540 --> 00:00:17,860 sẽ lạnh. Một bước lùi 16 00:00:17,860 --> 00:00:18,780 nhỏ đôi khi giữ được 17 00:00:18,780 --> 00:00:20,860 cả bữa cơm yên. Có 18 00:00:20,860 --> 00:00:21,740 những lời nói ra chỉ 19 00:00:21,740 --> 00:00:22,660 một lần mà làm bếp 20 00:00:22,660 --> 00:00:23,340 lửa trong nhà nguội đi 21 00:00:23,340 --> 00:00:24,740 rất lâu. Lời nặng với 22 00:00:24,740 --> 00:00:25,680 người thân thường đau hơn 23 00:00:25,680 --> 00:00:26,980 lời người ngoài. Người có 24 00:00:26,980 --> 00:00:28,000 phúc biết giữ miệng trước 25 00:00:28,000 --> 00:00:28,860 khi làm tổn thương mái 26 00:00:28,860 --> 00:00:31,280 nhà mình. Vợ chồng sống 27 00:00:31,280 --> 00:00:32,320 lâu với nhau không phải 28 00:00:32,320 --> 00:00:33,440 ngày nào cũng hợp ý. 29 00:00:33,440 --> 00:00:34,400 Hơn nhau không ở chỗ 30 00:00:34,400 --> 00:00:35,460 ai lý luận giỏi hơn, 31 00:00:35,460 --> 00:00:36,360 mà ở chỗ ai biết 32 00:00:36,360 --> 00:00:37,280 nhịn khi cơn nóng vừa 33 00:00:37,560 --> 00:00:38,480 lên. Nhịn một chút để 34 00:00:38,480 --> 00:00:40,740 tình còn đường trở lại. 35 00:00:40,740 --> 00:00:41,560 Anh em cùng lớn dưới 36 00:00:41,560 --> 00:00:42,520 một mái nhà, đừng để 37 00:00:42,520 --> 00:00:43,500 một phần lợi nhỏ làm 38 00:00:43,500 --> 00:00:44,700 thành vết nứt lớn. Của 39 00:00:44,700 --> 00:00:45,720 cải chia rồi cũng hết, 40 00:00:45,720 --> 00:00:46,960 tình thân rạn rồi khó 41 00:00:47,140 --> 00:00:48,040 lành. Người khôn giữ nghĩa 42 00:00:48,180 --> 00:00:50,280 trước, tính lợi sau. Cha 43 00:00:50,280 --> 00:00:51,280 mẹ về già nhiều khi 44 00:00:51,280 --> 00:00:52,580 chậm hơn, hay quên hơn, 45 00:00:52,580 --> 00:00:53,700 dễ trái ý hơn. Một 46 00:00:53,700 --> 00:00:54,580 lời mềm lúc ấy là 47 00:00:54,700 --> 00:00:55,340 hiếu, một câu gắt lúc 48 00:00:55,340 --> 00:00:56,340 ấy là nợ lòng. Nhà 49 00:00:56,340 --> 00:00:57,220 có phúc thường bắt đầu 50 00:00:57,220 --> 00:00:57,960 từ cách con cái nói 51 00:00:57,960 --> 00:01:00,180 với cha mẹ. Trẻ nhỏ 52 00:01:00,180 --> 00:01:01,280 không chỉ nghe lời dạy, 53 00:01:01,280 --> 00:01:02,460 chúng nhìn cách người lớn 54 00:01:02,720 --> 00:01:03,600 sống. Nếu cha mẹ biết 55 00:01:03,600 --> 00:01:04,960 nhường nhau, biết xin lỗi 56 00:01:05,140 --> 00:01:05,840 nhau, con sẽ học được 57 00:01:05,840 --> 00:01:07,240 sự hiền hòa. Gia phong 58 00:01:07,240 --> 00:01:08,320 không nằm trên tường, mà 59 00:01:08,320 --> 00:01:10,360 nằm trong từng bữa cơm. 60 00:01:10,360 --> 00:01:11,300 Có người ngoài đời mệt 61 00:01:11,300 --> 00:01:12,200 mỏi rồi đem cơn giận 62 00:01:12,200 --> 00:01:13,500 trút vào người thân. Như 63 00:01:13,500 --> 00:01:14,340 vậy là để bụi đường 64 00:01:14,340 --> 00:01:15,380 phủ lên bàn thờ phúc 65 00:01:15,600 --> 00:01:16,480 khí. Trước khi bước vào 66 00:01:16,580 --> 00:01:17,700 nhà, hãy gác bớt oán 67 00:01:17,700 --> 00:01:20,140 phiền ngoài cửa. Một cuộc 68 00:01:20,140 --> 00:01:21,020 cãi vã trong nhà thường 69 00:01:21,020 --> 00:01:21,780 lớn lên vì không ai 70 00:01:21,780 --> 00:01:23,120 chịu dừng trước. Chỉ cần 71 00:01:23,120 --> 00:01:24,240 một người hạ giọng, dòng 72 00:01:24,240 --> 00:01:25,120 nước đục đã có cơ 73 00:01:25,120 --> 00:01:26,600 hội lắng lại. Biết dừng 74 00:01:26,600 --> 00:01:27,600 không mất thể diện, mà 75 00:01:27,600 --> 00:01:29,860 giữ được tình thân. Nếu 76 00:01:29,860 --> 00:01:30,720 sống chung mà ngày nào 77 00:01:30,720 --> 00:01:31,920 cũng ghi sổ lỗi nhau, 78 00:01:31,920 --> 00:01:33,020 nhà sẽ hóa thành quán 79 00:01:33,540 --> 00:01:34,460 nợ. Người thân cần được 80 00:01:34,460 --> 00:01:35,340 nhắc, nhưng cũng cần được 81 00:01:35,340 --> 00:01:36,640 tha thứ. Lòng rộng trong 82 00:01:36,640 --> 00:01:37,520 nhà là nền cho phúc 83 00:01:37,520 --> 00:01:39,840 dày ngoài cửa. Không phải 84 00:01:39,840 --> 00:01:41,160 chuyện gì cũng nhường. Điều 85 00:01:41,160 --> 00:01:42,320 sai lớn phải góp ý, 86 00:01:42,320 --> 00:01:43,580 điều hại người phải ngăn. 87 00:01:43,580 --> 00:01:44,520 Nhưng việc nhỏ như lời 88 00:01:44,520 --> 00:01:45,900 ăn tiếng nói, thói quen 89 00:01:45,900 --> 00:01:46,840 vụn vặt, phần hơn phần 90 00:01:46,840 --> 00:01:48,040 kém, nếu nhường được thì 91 00:01:48,040 --> 00:01:48,880 nên nhường để giữ đạo 92 00:01:50,460 --> 00:01:51,460 lớn. Bữa cơm trong nhà 93 00:01:51,460 --> 00:01:52,420 không cần cao lương, chỉ 94 00:01:52,420 --> 00:01:53,600 cần lời nói lành. Một 95 00:01:53,600 --> 00:01:54,760 câu hỏi han, một tiếng 96 00:01:54,760 --> 00:01:55,680 cảm ơn, một lời bớt 97 00:01:55,680 --> 00:01:56,540 trách đủ làm cơm thường 98 00:01:56,540 --> 00:01:58,100 hóa ấm. Phúc nhà nhiều 99 00:01:58,100 --> 00:01:58,860 khi sinh từ những điều 100 00:01:58,860 --> 00:02:01,140 rất nhỏ. Trong gia đình, 101 00:02:01,140 --> 00:02:02,400 ai cũng có lúc sai. 102 00:02:02,400 --> 00:02:03,180 Người biết xin lỗi không 103 00:02:03,180 --> 00:02:04,460 làm mình thấp đi, mà 104 00:02:04,460 --> 00:02:05,420 nâng tình thân lên khỏi 105 00:02:05,420 --> 00:02:06,380 vết rạn. Một câu xin 106 00:02:06,380 --> 00:02:07,320 lỗi đúng lúc có thể 107 00:02:07,320 --> 00:02:08,320 vá lại điều mà trăm 108 00:02:08,320 --> 00:02:09,260 câu lý lẽ không vá 109 00:02:10,460 --> 00:02:11,260 nổi. Nhà có phúc không 110 00:02:11,260 --> 00:02:12,380 phải nhà không từng cãi 111 00:02:12,380 --> 00:02:13,540 nhau, mà là sau cãi 112 00:02:13,540 --> 00:02:14,940 vã vẫn còn biết thương. 113 00:02:14,940 --> 00:02:16,020 Biết nhường nhau, biết nghĩ 114 00:02:16,020 --> 00:02:17,080 cho nhau, biết giữ lời 115 00:02:17,080 --> 00:02:18,140 lành cho nhau, mái nhà 116 00:02:18,140 --> 00:02:18,780 ấy dù nghèo 117 00:02:18,780 --> 00:02:19,240 vẫn có ánh