1 00:00:00,000 --> 00:00:01,016 Cổ nhân dạy, người gặp 2 00:00:01,016 --> 00:00:02,032 chuyện mà chỉ biết trách 3 00:00:02,032 --> 00:00:03,048 đời thì oán khí càng 4 00:00:03,048 --> 00:00:04,064 dày. Người biết dừng lại 5 00:00:04,064 --> 00:00:05,080 tự xét mình, họa đã 6 00:00:05,080 --> 00:00:06,096 lùi xa một nửa. Vì 7 00:00:06,096 --> 00:00:07,112 nhiều tai ương không đến 8 00:00:07,112 --> 00:00:08,128 từ bên ngoài, mà khởi 9 00:00:08,128 --> 00:00:09,144 từ một niệm 10 00:00:09,144 --> 00:00:10,160 nóng trong lòng. 11 00:00:10,660 --> 00:00:11,709 Một vết nứt nhỏ trên 12 00:00:11,709 --> 00:00:12,758 chum nước nếu bỏ qua, 13 00:00:12,758 --> 00:00:13,807 sớm muộn cũng làm cạn 14 00:00:13,807 --> 00:00:14,856 cả chum. Lỗi trong lòng 15 00:00:14,856 --> 00:00:15,904 người cũng vậy. Lời nói 16 00:00:15,904 --> 00:00:16,953 sắc, ý nghĩ tham, thói 17 00:00:16,953 --> 00:00:18,002 quen khinh người, nếu không 18 00:00:18,002 --> 00:00:19,051 sửa sớm sẽ thành mầm 19 00:00:19,051 --> 00:00:20,100 họa lớn. 20 00:00:20,600 --> 00:00:21,618 Tự xét mình không phải 21 00:00:21,618 --> 00:00:22,636 là tự coi thường mình. 22 00:00:22,636 --> 00:00:23,653 Đó là cách người có 23 00:00:23,653 --> 00:00:24,671 trí giữ cho lòng sáng. 24 00:00:24,671 --> 00:00:25,689 Người dám nhìn lỗi của 25 00:00:25,689 --> 00:00:26,707 mình giống như người lau 26 00:00:26,707 --> 00:00:27,724 bụi trên đèn, đèn càng 27 00:00:27,724 --> 00:00:28,742 sạch thì đường 28 00:00:28,742 --> 00:00:29,760 đi càng rõ. 29 00:00:30,260 --> 00:00:31,403 Cái tôi càng lớn, mắt 30 00:00:31,403 --> 00:00:32,545 nhìn càng hẹp. Khi luôn 31 00:00:32,545 --> 00:00:33,688 cho mình đúng, ta không 32 00:00:33,688 --> 00:00:34,830 nghe được lời thật, không 33 00:00:34,830 --> 00:00:35,973 thấy được dấu hiệu nguy. 34 00:00:35,973 --> 00:00:37,115 Người biết cúi đầu một 35 00:00:37,115 --> 00:00:38,258 chút thường tránh được vực 36 00:00:38,258 --> 00:00:39,400 sâu trước mặt. 37 00:00:39,900 --> 00:00:41,020 Có lời góp ý nghe 38 00:00:41,020 --> 00:00:42,140 vào rất chói tai, nhưng 39 00:00:42,140 --> 00:00:43,260 nếu thật lòng, đó là 40 00:00:43,260 --> 00:00:44,380 thuốc đắng cứu bệnh. Người 41 00:00:44,380 --> 00:00:45,500 phúc mỏng nghe một câu 42 00:00:45,500 --> 00:00:46,620 đã giận. Người phúc dày 43 00:00:46,620 --> 00:00:47,740 nghe xong biết lặng im, 44 00:00:47,740 --> 00:00:48,860 chọn điều đúng để sửa. 45 00:00:49,360 --> 00:00:50,462 Trước khi trách người vô 46 00:00:50,462 --> 00:00:51,564 tình, hãy xét xem lời 47 00:00:51,564 --> 00:00:52,667 mình có nặng không. Trước 48 00:00:52,667 --> 00:00:53,769 khi trách người xa cách, 49 00:00:53,769 --> 00:00:54,871 hãy xét xem lòng mình 50 00:00:54,871 --> 00:00:55,973 có lạnh không. Nhiều mối 51 00:00:55,973 --> 00:00:57,076 duyên không đứt vì người 52 00:00:57,076 --> 00:00:58,178 khác, mà vì ta không 53 00:00:58,178 --> 00:00:59,280 biết giữ mềm. 54 00:00:59,780 --> 00:01:00,860 Mỗi lần bớt một lời 55 00:01:00,860 --> 00:01:01,940 gắt, phúc khí trong nhà 56 00:01:01,940 --> 00:01:03,020 thêm một phần. Mỗi lần 57 00:01:03,020 --> 00:01:04,100 nhịn một ý tham, đường 58 00:01:04,100 --> 00:01:05,180 đời bớt một đoạn gập 59 00:01:05,180 --> 00:01:06,260 ghềnh. Tự sửa không ai 60 00:01:06,260 --> 00:01:07,340 vỗ tay, nhưng trời đất 61 00:01:07,340 --> 00:01:08,420 đều âm thầm ghi nhận. 62 00:01:08,920 --> 00:01:09,975 Gặp nghịch cảnh mà chỉ 63 00:01:09,975 --> 00:01:11,030 oán trời, lòng càng tối. 64 00:01:11,030 --> 00:01:12,085 Gặp nghịch cảnh mà hỏi 65 00:01:12,085 --> 00:01:13,140 mình nên học điều gì, 66 00:01:13,140 --> 00:01:14,195 tâm liền có lối ra. 67 00:01:14,195 --> 00:01:15,250 Người biết học từ nạn 68 00:01:15,250 --> 00:01:16,305 nhỏ thường tránh được nạn 69 00:01:16,305 --> 00:01:17,360 lớn về sau. 70 00:01:17,860 --> 00:01:18,787 Người xưa trước khi ngủ 71 00:01:18,787 --> 00:01:19,713 thường tự hỏi: hôm nay 72 00:01:19,713 --> 00:01:20,640 ta có làm ai buồn 73 00:01:20,640 --> 00:01:21,567 không, có nói quá lời 74 00:01:21,567 --> 00:01:22,493 không, có tham phần hơn 75 00:01:22,493 --> 00:01:23,420 không. Một câu hỏi nhỏ 76 00:01:23,420 --> 00:01:24,347 mỗi đêm có thể đổi 77 00:01:24,347 --> 00:01:25,273 cả khí vận 78 00:01:25,273 --> 00:01:26,200 của một đời. 79 00:01:26,700 --> 00:01:27,692 Người không nhận sai phải 80 00:01:27,692 --> 00:01:28,684 gánh một hòn đá trong 81 00:01:28,684 --> 00:01:29,677 tim. Người biết nhận sai, 82 00:01:29,677 --> 00:01:30,669 tuy mất chút thể diện, 83 00:01:30,669 --> 00:01:31,661 lại đổi được sự nhẹ 84 00:01:31,661 --> 00:01:32,653 lòng. Họa thường bám vào 85 00:01:32,653 --> 00:01:33,646 người cố chấp, còn phúc 86 00:01:33,646 --> 00:01:34,638 tìm đến người 87 00:01:34,638 --> 00:01:35,630 biết sửa mình. 88 00:01:36,130 --> 00:01:37,174 Có người muốn đổi vận 89 00:01:37,174 --> 00:01:38,219 nhưng không đổi tính. Muốn 90 00:01:38,219 --> 00:01:39,263 việc hanh thông mà vẫn 91 00:01:39,263 --> 00:01:40,308 nóng nảy, muốn người tin 92 00:01:40,308 --> 00:01:41,352 mình mà vẫn thất hứa. 93 00:01:41,352 --> 00:01:42,397 Cổ nhân nói, sửa việc 94 00:01:42,397 --> 00:01:43,441 trước hết phải sửa tâm, 95 00:01:43,441 --> 00:01:44,486 tâm ngay thì 96 00:01:44,486 --> 00:01:45,530 đường tự thẳng. 97 00:01:46,030 --> 00:01:47,019 Tự xét mình đôi khi 98 00:01:47,019 --> 00:01:48,008 thấy xấu hổ, nhưng xấu 99 00:01:48,008 --> 00:01:48,997 hổ ấy là cửa để 100 00:01:48,997 --> 00:01:49,986 thành người tốt hơn. Đáng 101 00:01:49,986 --> 00:01:50,974 sợ không phải có lỗi, 102 00:01:50,974 --> 00:01:51,963 mà là có lỗi rồi 103 00:01:51,963 --> 00:01:52,952 còn che đậy. Che lỗi 104 00:01:52,952 --> 00:01:53,941 như phủ rơm lên lửa, 105 00:01:53,941 --> 00:01:54,930 sớm muộn cũng bốc cháy. 106 00:01:55,430 --> 00:01:56,471 Trong nhà, nếu ai cũng 107 00:01:56,471 --> 00:01:57,513 đòi đúng, tiếng cãi sẽ 108 00:01:57,513 --> 00:01:58,554 không dứt. Chỉ cần một 109 00:01:58,554 --> 00:01:59,595 người biết nhận phần sai 110 00:01:59,595 --> 00:02:00,636 của mình, không khí đã 111 00:02:00,636 --> 00:02:01,678 dịu lại. Một câu tôi 112 00:02:01,678 --> 00:02:02,719 chưa tốt đủ sức cứu 113 00:02:02,719 --> 00:02:03,760 cả bữa cơm khỏi lạnh. 114 00:02:04,260 --> 00:02:05,321 Đời người không thể tránh 115 00:02:05,321 --> 00:02:06,382 hết gió mưa, nhưng có 116 00:02:06,382 --> 00:02:07,443 thể giữ một ngọn đèn 117 00:02:07,443 --> 00:02:08,504 trong lòng. Mỗi ngày soi 118 00:02:08,504 --> 00:02:09,566 lại mình, sửa một chút, 119 00:02:09,566 --> 00:02:10,627 bớt một chút kiêu căng, 120 00:02:10,627 --> 00:02:11,688 phúc sẽ dày lên. Người 121 00:02:11,688 --> 00:02:12,749 biết tự xét mình, họa 122 00:02:12,749 --> 00:02:13,810 tự lùi xa.