1 00:00:00,000 --> 00:00:01,000 Cổ nhân dạy, bữa cơm 2 00:00:01,000 --> 00:00:02,000 trong nhà không chỉ để 3 00:00:02,000 --> 00:00:03,000 no bụng, mà để giữ 4 00:00:03,000 --> 00:00:04,000 lòng người gần nhau. Một 5 00:00:04,000 --> 00:00:05,000 mâm cơm có người biết 6 00:00:05,000 --> 00:00:06,000 chờ, biết để phần, biết 7 00:00:06,000 --> 00:00:07,000 hỏi han, thì dù rau 8 00:00:07,000 --> 00:00:08,000 dưa đạm bạc cũng sinh 9 00:00:08,000 --> 00:00:09,000 ra hơi ấm. 10 00:00:09,500 --> 00:00:10,601 Trong một mái nhà, chờ 11 00:00:10,601 --> 00:00:11,702 nhau ăn một bữa không 12 00:00:11,702 --> 00:00:12,803 mất bao nhiêu thời gian, 13 00:00:12,803 --> 00:00:13,904 nhưng nói lên rất nhiều 14 00:00:13,904 --> 00:00:15,006 tình nghĩa. Người được chờ 15 00:00:15,006 --> 00:00:16,107 sẽ hiểu mình còn có 16 00:00:16,107 --> 00:00:17,208 chỗ để về. Nhà có 17 00:00:17,208 --> 00:00:18,309 phúc thường bắt đầu từ 18 00:00:18,309 --> 00:00:19,410 những điều nhỏ như vậy. 19 00:00:19,910 --> 00:00:20,893 Có nhà vừa ngồi xuống 20 00:00:20,893 --> 00:00:21,877 đã kể lỗi nhau, vừa 21 00:00:21,877 --> 00:00:22,860 cầm đũa đã buông lời 22 00:00:22,860 --> 00:00:23,843 nặng. Mâm cơm như thế 23 00:00:23,843 --> 00:00:24,827 dù đầy món ngon cũng 24 00:00:24,827 --> 00:00:25,810 khó nuốt. Người khôn biết 25 00:00:25,810 --> 00:00:26,793 để bữa cơm là nơi 26 00:00:26,793 --> 00:00:27,777 hạ giọng, không phải nơi 27 00:00:27,777 --> 00:00:28,760 xét tội. 28 00:00:29,260 --> 00:00:30,355 Một bát canh để lại, 29 00:00:30,355 --> 00:00:31,450 một miếng ngon dành cho 30 00:00:31,450 --> 00:00:32,545 người về muộn, nhìn thì 31 00:00:32,545 --> 00:00:33,640 nhỏ nhưng nuôi tình rất 32 00:00:33,640 --> 00:00:34,735 lâu. Của ăn hết trong 33 00:00:34,735 --> 00:00:35,830 một bữa, nhưng cảm giác 34 00:00:35,830 --> 00:00:36,925 được nhớ tới có thể 35 00:00:36,925 --> 00:00:38,020 theo người ta cả đời. 36 00:00:38,520 --> 00:00:39,552 Được người nhà chờ không 37 00:00:39,552 --> 00:00:40,584 có nghĩa là xem đó 38 00:00:40,584 --> 00:00:41,617 là điều đương nhiên. Người 39 00:00:41,617 --> 00:00:42,649 có lòng biết nói một 40 00:00:42,649 --> 00:00:43,681 câu xin lỗi, biết ngồi 41 00:00:43,681 --> 00:00:44,713 xuống thật yên, biết trân 42 00:00:44,713 --> 00:00:45,746 trọng người đã đợi mình. 43 00:00:45,746 --> 00:00:46,778 Có qua có lại, tình 44 00:00:46,778 --> 00:00:47,810 mới bền. 45 00:00:48,310 --> 00:00:49,388 Cơm nguội có thể hâm 46 00:00:49,388 --> 00:00:50,466 lại, nhưng lòng lạnh thì 47 00:00:50,466 --> 00:00:51,543 khó ấm. Nếu trong nhà 48 00:00:51,543 --> 00:00:52,621 ai cũng chỉ ăn phần 49 00:00:52,621 --> 00:00:53,699 mình, nói chuyện mình, đóng 50 00:00:53,699 --> 00:00:54,777 cửa lòng mình, mâm cơm 51 00:00:54,777 --> 00:00:55,854 sẽ dần thành quán trọ. 52 00:00:55,854 --> 00:00:56,932 Nhà yên là nhà còn 53 00:00:56,932 --> 00:00:58,010 biết hỏi nhau một câu. 54 00:00:58,510 --> 00:00:59,608 Cha mẹ về già nhiều 55 00:00:59,608 --> 00:01:00,706 khi không cần cao lương 56 00:01:00,706 --> 00:01:01,803 mỹ vị. Điều họ mong 57 00:01:01,803 --> 00:01:02,901 là nghe tiếng con cháu 58 00:01:02,901 --> 00:01:03,999 trở về, thấy đủ mặt 59 00:01:03,999 --> 00:01:05,097 quanh mâm cơm, hỏi nhau 60 00:01:05,097 --> 00:01:06,194 vài chuyện thường ngày. Với 61 00:01:06,194 --> 00:01:07,292 người già, một bữa cơm 62 00:01:07,292 --> 00:01:08,390 đông đủ là phúc lớn. 63 00:01:08,890 --> 00:01:09,984 Trẻ nhỏ nhìn cách người 64 00:01:09,984 --> 00:01:11,079 lớn ăn cùng nhau để 65 00:01:11,079 --> 00:01:12,173 học đạo làm người. Nếu 66 00:01:12,173 --> 00:01:13,268 chúng thấy cha mẹ biết 67 00:01:13,268 --> 00:01:14,362 nhường món ngon, biết gắp 68 00:01:14,362 --> 00:01:15,457 cho ông bà, biết cảm 69 00:01:15,457 --> 00:01:16,551 ơn người nấu, chúng sẽ 70 00:01:16,551 --> 00:01:17,646 hiểu gia phong không nằm 71 00:01:17,646 --> 00:01:18,740 ở lời dạy suông. 72 00:01:19,240 --> 00:01:20,321 Ngoài đời có mệt mỏi 73 00:01:20,321 --> 00:01:21,402 đến đâu, trước khi bước 74 00:01:21,402 --> 00:01:22,483 vào bữa cơm cũng nên 75 00:01:22,483 --> 00:01:23,564 gác bớt cơn giận. Một 76 00:01:23,564 --> 00:01:24,646 nét mặt nặng có thể 77 00:01:24,646 --> 00:01:25,727 làm cả nhà im lặng. 78 00:01:25,727 --> 00:01:26,808 Người biết giữ phúc là 79 00:01:26,808 --> 00:01:27,889 người không để bụi đường 80 00:01:27,889 --> 00:01:28,970 rơi vào chén cơm chung. 81 00:01:29,470 --> 00:01:30,407 Trong nhà, người đứng bếp 82 00:01:30,407 --> 00:01:31,343 thường âm thầm nhất. Một 83 00:01:31,343 --> 00:01:32,280 lời khen, một câu cảm 84 00:01:32,280 --> 00:01:33,217 ơn, một đôi tay phụ 85 00:01:33,217 --> 00:01:34,153 dọn, đều là cách nuôi 86 00:01:34,153 --> 00:01:35,090 phúc. Đừng để người nấu 87 00:01:35,090 --> 00:01:36,027 cơm chỉ nghe tiếng chê 88 00:01:36,027 --> 00:01:36,963 mà không bao giờ nghe 89 00:01:36,963 --> 00:01:37,900 tiếng thương. 90 00:01:38,400 --> 00:01:39,458 Bữa cơm vội quá thì 91 00:01:39,458 --> 00:01:40,516 lời hỏi thăm cũng rơi 92 00:01:40,516 --> 00:01:41,573 mất. Ăn chậm một chút 93 00:01:41,573 --> 00:01:42,631 để nghe cha mẹ kể 94 00:01:42,631 --> 00:01:43,689 chuyện, nghe con trẻ nói 95 00:01:43,689 --> 00:01:44,747 điều trong lòng, nghe người 96 00:01:44,747 --> 00:01:45,804 bạn đời than một ngày 97 00:01:45,804 --> 00:01:46,862 mệt. Nghe được nhau là 98 00:01:46,862 --> 00:01:47,920 giữ được nhau. 99 00:01:48,420 --> 00:01:49,367 Có người vừa ăn vừa 100 00:01:49,367 --> 00:01:50,313 tính ai làm nhiều, ai 101 00:01:50,313 --> 00:01:51,260 làm ít, ai đóng góp 102 00:01:51,260 --> 00:01:52,207 hơn. Tính như vậy lâu 103 00:01:52,207 --> 00:01:53,153 ngày tình thân hóa sổ 104 00:01:53,153 --> 00:01:54,100 nợ. Bữa cơm nhà nên 105 00:01:54,100 --> 00:01:55,047 là nơi nhớ ơn nhau, 106 00:01:55,047 --> 00:01:55,993 không phải nơi cân đo 107 00:01:55,993 --> 00:01:56,940 công lao. 108 00:01:57,440 --> 00:01:58,412 Có những ngày người ta 109 00:01:58,412 --> 00:01:59,384 đi ngoài đời bị xem 110 00:01:59,384 --> 00:02:00,357 nhẹ, bị mắng, bị lạc 111 00:02:00,357 --> 00:02:01,329 lõng. Nếu tối về còn 112 00:02:01,329 --> 00:02:02,301 có bát cơm nóng và 113 00:02:02,301 --> 00:02:03,273 ánh mắt chờ đợi, lòng 114 00:02:03,273 --> 00:02:04,246 sẽ dịu lại. Một bữa 115 00:02:04,246 --> 00:02:05,218 cơm tử tế có thể 116 00:02:05,218 --> 00:02:06,190 cứu một ngày rất lạnh. 117 00:02:06,690 --> 00:02:07,642 Tiền bạc có thể làm 118 00:02:07,642 --> 00:02:08,594 nhà cao hơn, nhưng bữa 119 00:02:08,594 --> 00:02:09,546 cơm ấm mới làm nhà 120 00:02:09,546 --> 00:02:10,498 có hồn. Còn biết chờ 121 00:02:10,498 --> 00:02:11,450 nhau, còn biết để phần, 122 00:02:11,450 --> 00:02:12,402 còn biết nói lời mềm 123 00:02:12,402 --> 00:02:13,354 bên mâm cơm, thì phúc 124 00:02:13,354 --> 00:02:14,306 khí vẫn ở lại. Bữa 125 00:02:14,306 --> 00:02:15,258 cơm nhà ấm nhờ biết 126 00:02:15,258 --> 00:02:16,210 chờ nhau.