1 00:00:00,000 --> 00:00:01,036 Cổ nhân dạy, trong một 2 00:00:01,036 --> 00:00:02,072 nhà nhiều con cháu, điều 3 00:00:02,072 --> 00:00:03,108 giữ hòa khí không chỉ 4 00:00:03,108 --> 00:00:04,144 là của cải, mà là 5 00:00:04,144 --> 00:00:05,180 lòng công bằng của người 6 00:00:05,180 --> 00:00:06,216 lớn. Thiên vị một chút 7 00:00:06,216 --> 00:00:07,252 có thể gieo tủi thân 8 00:00:07,252 --> 00:00:08,288 rất lâu. Công bằng một 9 00:00:08,288 --> 00:00:09,324 chút có thể giữ nghĩa 10 00:00:09,324 --> 00:00:10,360 nhiều đời. 11 00:00:10,860 --> 00:00:11,884 Trẻ nhỏ có thể không 12 00:00:11,884 --> 00:00:12,909 nói ra, nhưng chúng nhớ 13 00:00:12,909 --> 00:00:13,933 rất lâu ánh mắt nghiêng 14 00:00:13,933 --> 00:00:14,958 về ai, phần ngon dành 15 00:00:14,958 --> 00:00:15,982 cho ai, lời bênh vực 16 00:00:15,982 --> 00:00:17,007 đặt vào ai. Người lớn 17 00:00:17,007 --> 00:00:18,031 muốn nhà yên phải cẩn 18 00:00:18,031 --> 00:00:19,056 thận với những vết thương 19 00:00:19,056 --> 00:00:20,080 âm thầm ấy. 20 00:00:20,580 --> 00:00:21,647 Mỗi đứa con một tính, 21 00:00:21,647 --> 00:00:22,715 một nỗi khổ, một điều 22 00:00:22,715 --> 00:00:23,782 đáng thương. Nhưng thương riêng 23 00:00:23,782 --> 00:00:24,850 không có nghĩa là xử 24 00:00:24,850 --> 00:00:25,917 bất công. Người khôn biết 25 00:00:25,917 --> 00:00:26,985 nâng đỡ đứa yếu mà 26 00:00:26,985 --> 00:00:28,052 vẫn giữ lòng đứa khác 27 00:00:28,052 --> 00:00:29,120 khỏi lạnh. 28 00:00:29,620 --> 00:00:30,666 Có nhà chia của rất 29 00:00:30,666 --> 00:00:31,711 nhiều mà vẫn sinh oán, 30 00:00:31,711 --> 00:00:32,757 vì lòng người thấy bị 31 00:00:32,757 --> 00:00:33,802 coi nhẹ. Có nhà của 32 00:00:33,802 --> 00:00:34,848 ít nhưng chia bằng sự 33 00:00:34,848 --> 00:00:35,893 sáng suốt, anh em vẫn 34 00:00:35,893 --> 00:00:36,939 kính nhau. Của cải chỉ 35 00:00:36,939 --> 00:00:37,984 là phần ngoài, công bằng 36 00:00:37,984 --> 00:00:39,030 mới là gốc trong. 37 00:00:39,530 --> 00:00:40,619 Khen con cháu là điều 38 00:00:40,619 --> 00:00:41,708 tốt, nhưng khen một người 39 00:00:41,708 --> 00:00:42,796 bằng cách hạ người khác 40 00:00:42,796 --> 00:00:43,885 thì gieo mầm so sánh. 41 00:00:43,885 --> 00:00:44,974 Lời khen có trí làm 42 00:00:44,974 --> 00:00:46,062 người nghe muốn tốt hơn; 43 00:00:46,062 --> 00:00:47,151 lời khen thiếu trí làm 44 00:00:47,151 --> 00:00:48,240 anh em xa nhau. 45 00:00:48,740 --> 00:00:49,775 Có khi người lớn nói 46 00:00:49,775 --> 00:00:50,810 thương nhà nhưng lại bắt 47 00:00:50,810 --> 00:00:51,845 một người gánh quá nhiều. 48 00:00:51,845 --> 00:00:52,880 Hiếu không phải để một 49 00:00:52,880 --> 00:00:53,915 đứa con kiệt sức thay 50 00:00:53,915 --> 00:00:54,950 tất cả. Công bằng là 51 00:00:54,950 --> 00:00:55,985 ai có sức góp sức, 52 00:00:55,985 --> 00:00:57,020 ai có lòng góp lòng, 53 00:00:57,020 --> 00:00:58,055 không ai bị đẩy thành 54 00:00:58,055 --> 00:00:59,090 vật hy sinh. 55 00:00:59,590 --> 00:01:00,760 Trong nhà, nếu việc gì 56 00:01:00,760 --> 00:01:01,930 cũng mập mờ, người này 57 00:01:01,930 --> 00:01:03,100 đoán ý, người kia tủi 58 00:01:03,100 --> 00:01:04,270 lòng, sớm muộn cũng sinh 59 00:01:04,270 --> 00:01:05,440 chuyện. Luật nhà không cần 60 00:01:05,440 --> 00:01:06,610 hà khắc, nhưng cần rõ 61 00:01:06,610 --> 00:01:07,780 ràng: việc chung cùng bàn, 62 00:01:07,780 --> 00:01:08,950 phần chung cùng biết. 63 00:01:09,450 --> 00:01:10,529 Người lớn thiếu công bằng 64 00:01:10,529 --> 00:01:11,608 thường bắt đầu từ việc 65 00:01:11,608 --> 00:01:12,686 chỉ nghe một phía. Một 66 00:01:12,686 --> 00:01:13,765 câu mách, một lời than, 67 00:01:13,765 --> 00:01:14,844 nếu vội tin ngay sẽ 68 00:01:14,844 --> 00:01:15,922 làm người khác oan. Muốn 69 00:01:15,922 --> 00:01:17,001 nhà yên, trước khi trách 70 00:01:17,001 --> 00:01:18,080 ai, hãy nghe cho đủ. 71 00:01:18,580 --> 00:01:19,595 Gia đình mở rộng không 72 00:01:19,595 --> 00:01:20,610 chỉ có máu mủ, mà 73 00:01:20,610 --> 00:01:21,625 còn có người rời nhà 74 00:01:21,625 --> 00:01:22,640 mình để về chung mái. 75 00:01:22,640 --> 00:01:23,655 Nếu đối đãi lệch bên 76 00:01:23,655 --> 00:01:24,670 nội bên ngoại, lệch con 77 00:01:24,670 --> 00:01:25,685 ruột người ngoài, lòng người 78 00:01:25,685 --> 00:01:26,700 sẽ khó ấm. Công bằng 79 00:01:26,700 --> 00:01:27,715 làm người mới 80 00:01:27,715 --> 00:01:28,730 thành người nhà. 81 00:01:29,230 --> 00:01:30,296 Con cháu không chỉ nghe 82 00:01:30,296 --> 00:01:31,361 lời dạy về đạo nghĩa, 83 00:01:31,361 --> 00:01:32,427 chúng nhìn cách người lớn 84 00:01:32,427 --> 00:01:33,492 chia phần, phân xử, bênh 85 00:01:33,492 --> 00:01:34,558 vực. Nếu người lớn công 86 00:01:34,558 --> 00:01:35,623 bằng, trẻ học được ngay 87 00:01:35,623 --> 00:01:36,689 thẳng. Nếu người lớn thiên 88 00:01:36,689 --> 00:01:37,754 vị, trẻ học 89 00:01:37,754 --> 00:01:38,820 được so đo. 90 00:01:39,320 --> 00:01:40,475 Công bằng không có nghĩa 91 00:01:40,475 --> 00:01:41,630 là vô tình. Công bằng 92 00:01:41,630 --> 00:01:42,785 là thương có lý, giúp 93 00:01:42,785 --> 00:01:43,940 có đường, trách có căn, 94 00:01:43,940 --> 00:01:45,095 bênh có đúng sai. Người 95 00:01:45,095 --> 00:01:46,250 công bằng vẫn mềm lòng, 96 00:01:46,250 --> 00:01:47,405 nhưng không để mềm lòng 97 00:01:47,405 --> 00:01:48,560 làm nghiêng cả mái nhà. 98 00:01:49,060 --> 00:01:50,016 Người lớn cũng có lúc 99 00:01:50,016 --> 00:01:50,971 sai. Nếu lỡ thiên vị, 100 00:01:50,971 --> 00:01:51,927 lỡ làm một đứa con 101 00:01:51,927 --> 00:01:52,882 tủi, dám nhận một câu 102 00:01:52,882 --> 00:01:53,838 cha mẹ chưa công bằng 103 00:01:53,838 --> 00:01:54,793 là đã cứu được nhiều 104 00:01:54,793 --> 00:01:55,749 oán khí. Thể diện nhỏ 105 00:01:55,749 --> 00:01:56,704 không quý bằng 106 00:01:56,704 --> 00:01:57,660 hòa khí lớn. 107 00:01:58,160 --> 00:01:59,167 Sau này cha mẹ già 108 00:01:59,167 --> 00:02:00,175 đi, điều giữ anh em 109 00:02:00,175 --> 00:02:01,182 ngồi lại với nhau không 110 00:02:01,182 --> 00:02:02,190 chỉ là kỷ niệm, mà 111 00:02:02,190 --> 00:02:03,197 là cảm giác từng được 112 00:02:03,197 --> 00:02:04,205 đối xử công bằng. Lòng 113 00:02:04,205 --> 00:02:05,212 không quá tủi thì nghĩa 114 00:02:05,212 --> 00:02:06,220 còn đường quay về. 115 00:02:06,720 --> 00:02:07,754 Một mái nhà muốn bền, 116 00:02:07,754 --> 00:02:08,788 người lớn phải giữ lòng 117 00:02:08,788 --> 00:02:09,822 mình cho ngay. Không để 118 00:02:09,822 --> 00:02:10,856 thương ghét làm lệch lời 119 00:02:10,856 --> 00:02:11,890 nói, không để của cải 120 00:02:11,890 --> 00:02:12,924 làm lệch phân xử, không 121 00:02:12,924 --> 00:02:13,958 để đứa nào thấy mình 122 00:02:13,958 --> 00:02:14,992 bị bỏ rơi. Con cháu 123 00:02:14,992 --> 00:02:16,026 hòa thuận nhờ người lớn 124 00:02:16,026 --> 00:02:17,060 công bằng.