1 00:00:00,000 --> 00:00:00,931 Cổ nhân dạy, tiền bạc 2 00:00:00,931 --> 00:00:01,862 có thể cân bằng quả 3 00:00:01,862 --> 00:00:02,793 cân, nhưng ơn nghĩa mà 4 00:00:02,793 --> 00:00:03,724 đem cân từng đồng thì 5 00:00:03,724 --> 00:00:04,655 tình đã nhẹ đi rất 6 00:00:04,655 --> 00:00:05,586 nhiều. Có những điều người 7 00:00:05,586 --> 00:00:06,517 ta làm cho nhau vì 8 00:00:06,517 --> 00:00:07,448 lòng, nếu cứ đòi đo 9 00:00:07,448 --> 00:00:08,379 đếm, lòng tốt sẽ hóa 10 00:00:08,379 --> 00:00:09,310 thành món nợ lạnh. 11 00:00:09,810 --> 00:00:10,853 Một bát cơm trong ngày 12 00:00:10,853 --> 00:00:11,897 khó đôi khi quý hơn 13 00:00:11,897 --> 00:00:12,940 mâm cao lúc dư dả. 14 00:00:12,940 --> 00:00:13,983 Người biết ơn không hỏi 15 00:00:13,983 --> 00:00:15,027 bát ấy đáng bao nhiêu 16 00:00:15,027 --> 00:00:16,070 tiền, mà nhớ lúc mình 17 00:00:16,070 --> 00:00:17,113 đói có ai đưa tay. 18 00:00:17,113 --> 00:00:18,157 Đếm tiền thì dễ, đếm 19 00:00:18,157 --> 00:00:19,200 được lòng người mới khó. 20 00:00:19,700 --> 00:00:20,727 Đồng xu rơi xuống nong 21 00:00:20,727 --> 00:00:21,753 kêu rất rõ, nhưng nghĩa 22 00:00:21,753 --> 00:00:22,780 tình rơi vào lòng người 23 00:00:22,780 --> 00:00:23,807 thì lặng. Đừng vì tiếng 24 00:00:23,807 --> 00:00:24,833 đồng xu to hơn mà 25 00:00:24,833 --> 00:00:25,860 tưởng nó nặng hơn ân 26 00:00:25,860 --> 00:00:26,887 tình. Người sống sâu biết 27 00:00:26,887 --> 00:00:27,913 phân biệt giá cả và 28 00:00:27,913 --> 00:00:28,940 giá trị. 29 00:00:29,440 --> 00:00:30,436 Có người cho ta chiếc 30 00:00:30,436 --> 00:00:31,432 áo mưa cũ đúng lúc 31 00:00:31,432 --> 00:00:32,428 đường xa. Áo ấy ngoài 32 00:00:32,428 --> 00:00:33,424 chợ chẳng đáng bao nhiêu, 33 00:00:33,424 --> 00:00:34,420 nhưng trong cơn mưa lại 34 00:00:34,420 --> 00:00:35,416 che được cả một đoạn 35 00:00:35,416 --> 00:00:36,412 tủi thân. Nếu chỉ tính 36 00:00:36,412 --> 00:00:37,408 bằng tiền, ta sẽ phụ 37 00:00:37,408 --> 00:00:38,404 mất cái tình 38 00:00:38,404 --> 00:00:39,400 nằm trong đó. 39 00:00:39,900 --> 00:00:40,958 Khi qua suối trơn, một 40 00:00:40,958 --> 00:00:42,016 bàn tay kéo mình lên 41 00:00:42,016 --> 00:00:43,073 không cần hóa đơn. Ân 42 00:00:43,073 --> 00:00:44,131 nghĩa trong đời cũng vậy, 43 00:00:44,131 --> 00:00:45,189 đẹp vì nó không mặc 44 00:00:45,189 --> 00:00:46,247 cả. Nhớ ơn là giữ 45 00:00:46,247 --> 00:00:47,304 ấm lòng mình, không phải 46 00:00:47,304 --> 00:00:48,362 gom từng việc để sau 47 00:00:48,362 --> 00:00:49,420 này đem ra hơn thua. 48 00:00:49,920 --> 00:00:50,951 Hũ muối góc bếp ít 49 00:00:50,951 --> 00:00:51,982 tiền nhưng thiếu nó bữa 50 00:00:51,982 --> 00:00:53,013 cơm nhạt. Có những giúp 51 00:00:53,013 --> 00:00:54,044 đỡ nhỏ cũng vậy, không 52 00:00:54,044 --> 00:00:55,076 làm người ta giàu lên 53 00:00:55,076 --> 00:00:56,107 ngay, nhưng làm ngày khó 54 00:00:56,107 --> 00:00:57,138 bớt đắng. Đừng xem nhẹ 55 00:00:57,138 --> 00:00:58,169 vì nó không lớn trên 56 00:00:58,169 --> 00:00:59,200 sổ sách. 57 00:00:59,700 --> 00:01:00,834 Một mái hiên cho trú 58 00:01:00,834 --> 00:01:01,969 nắng không thành căn nhà 59 00:01:01,969 --> 00:01:03,103 của mình, nhưng cũng đủ 60 00:01:03,103 --> 00:01:04,238 để mình qua cơn mệt. 61 00:01:04,238 --> 00:01:05,372 Người từng được che chở 62 00:01:05,372 --> 00:01:06,507 nên giữ trong lòng sự 63 00:01:06,507 --> 00:01:07,641 biết ơn vừa phải, không 64 00:01:07,641 --> 00:01:08,776 nịnh bợ, không quên ơn, 65 00:01:08,776 --> 00:01:09,910 không biến tình thành giá. 66 00:01:10,410 --> 00:01:11,510 Sợi chỉ vá khăn rất 67 00:01:11,510 --> 00:01:12,610 rẻ, nhưng nhờ nó chiếc 68 00:01:12,610 --> 00:01:13,710 khăn còn dùng được. Lời 69 00:01:13,710 --> 00:01:14,810 khuyên đúng lúc, một lần 70 00:01:14,810 --> 00:01:15,910 bênh vực lặng thầm, một 71 00:01:15,910 --> 00:01:17,010 sự nhường nhịn nhỏ cũng 72 00:01:17,010 --> 00:01:18,110 là sợi chỉ giữ đời 73 00:01:18,110 --> 00:01:19,210 mình khỏi rách thêm. 74 00:01:19,710 --> 00:01:20,721 Người lái đò đưa mình 75 00:01:20,721 --> 00:01:21,732 qua sông, qua rồi đừng 76 00:01:21,732 --> 00:01:22,743 quay lại chê con đò 77 00:01:22,743 --> 00:01:23,754 cũ. Trong đời có những 78 00:01:23,754 --> 00:01:24,766 người chỉ giúp ta một 79 00:01:24,766 --> 00:01:25,777 đoạn, nhưng đoạn ấy nếu 80 00:01:25,777 --> 00:01:26,788 thiếu họ, mình đã không 81 00:01:26,788 --> 00:01:27,799 tới bờ. Biết vậy là 82 00:01:27,799 --> 00:01:28,810 đủ giữ nghĩa. 83 00:01:29,310 --> 00:01:30,348 Nắm gạo gửi xa không 84 00:01:30,348 --> 00:01:31,386 chỉ là gạo, mà là 85 00:01:31,386 --> 00:01:32,423 nỗi lo của người gửi. 86 00:01:32,423 --> 00:01:33,461 Người nhận nếu chỉ nhìn 87 00:01:33,461 --> 00:01:34,499 số lượng sẽ không thấy 88 00:01:34,499 --> 00:01:35,537 tình. Ơn nghĩa thường nằm 89 00:01:35,537 --> 00:01:36,574 ở phần không ghi trên 90 00:01:36,574 --> 00:01:37,612 giấy: sự nhớ đến nhau 91 00:01:37,612 --> 00:01:38,650 khi chưa ai nhắc. 92 00:01:39,150 --> 00:01:40,197 Một ngọn nến không bằng 93 00:01:40,197 --> 00:01:41,243 mặt trời, nhưng trong đêm 94 00:01:41,243 --> 00:01:42,290 tối nó vẫn là ánh 95 00:01:42,290 --> 00:01:43,337 sáng. Đừng chê ơn nhỏ 96 00:01:43,337 --> 00:01:44,383 vì nó không giải quyết 97 00:01:44,383 --> 00:01:45,430 hết đời mình. Nhiều khi 98 00:01:45,430 --> 00:01:46,477 chính ơn nhỏ ấy giữ 99 00:01:46,477 --> 00:01:47,523 ta khỏi ngã trong khoảnh 100 00:01:47,523 --> 00:01:48,570 khắc yếu nhất. 101 00:01:49,070 --> 00:01:50,144 Có người ghi ơn trong 102 00:01:50,144 --> 00:01:51,219 lòng, có người ghi nợ 103 00:01:51,219 --> 00:01:52,293 trong sổ. Ghi trong lòng 104 00:01:52,293 --> 00:01:53,368 thì biết sống tử tế, 105 00:01:53,368 --> 00:01:54,442 ghi trong sổ thì dễ 106 00:01:54,442 --> 00:01:55,517 thành tính toán. Ân nghĩa 107 00:01:55,517 --> 00:01:56,591 cần được nhớ bằng đạo 108 00:01:56,591 --> 00:01:57,666 đức, không phải dùng để 109 00:01:57,666 --> 00:01:58,740 trói buộc nhau. 110 00:01:59,240 --> 00:02:00,255 Một chén nước đưa đường 111 00:02:00,255 --> 00:02:01,270 không làm người đi xa 112 00:02:01,270 --> 00:02:02,285 hết khát cả đời, nhưng 113 00:02:02,285 --> 00:02:03,300 làm bước chân lúc ấy 114 00:02:03,300 --> 00:02:04,315 đỡ mỏi. Người tử tế 115 00:02:04,315 --> 00:02:05,330 nhận chén nước thì nhớ 116 00:02:05,330 --> 00:02:06,345 cái tình, trả được thì 117 00:02:06,345 --> 00:02:07,360 trả, chưa trả được thì 118 00:02:07,360 --> 00:02:08,375 sống sao cho 119 00:02:08,375 --> 00:02:09,390 lòng không bạc. 120 00:02:09,890 --> 00:02:10,960 Vậy nên, đừng đem ơn 121 00:02:10,960 --> 00:02:12,030 nghĩa ra cân từng đồng. 122 00:02:12,030 --> 00:02:13,100 Tiền có thể trả đủ, 123 00:02:13,100 --> 00:02:14,170 nhưng tình phải giữ bằng 124 00:02:14,170 --> 00:02:15,240 cách sống. Người biết nhớ 125 00:02:15,240 --> 00:02:16,310 ơn mà không tính toán, 126 00:02:16,310 --> 00:02:17,380 biết trả nghĩa mà không 127 00:02:17,380 --> 00:02:18,450 khoe khoang, sẽ để phúc 128 00:02:18,450 --> 00:02:19,520 khí ở lại lâu hơn 129 00:02:19,520 --> 00:02:20,590 trong đời mình.