1 00:00:00,000 --> 00:00:01,281 Trong một làng nhỏ, hai 2 00:00:01,281 --> 00:00:02,562 nhà chung nhau hàng rào 3 00:00:02,562 --> 00:00:03,843 tre thấp. Người này trồng 4 00:00:03,843 --> 00:00:05,124 rau, người kia nuôi gà. 5 00:00:05,124 --> 00:00:06,405 Ban đầu ai cũng yên, 6 00:00:06,405 --> 00:00:07,686 chỉ đến khi một người 7 00:00:07,686 --> 00:00:08,967 cứ đưa tay sang phần 8 00:00:08,967 --> 00:00:10,248 đất bên kia, tiếng cười 9 00:00:10,248 --> 00:00:11,529 trong xóm mới dần đổi 10 00:00:11,529 --> 00:00:12,810 thành tiếng thở dài. 11 00:00:13,310 --> 00:00:14,443 Ông lão trong làng bảo, 12 00:00:14,443 --> 00:00:15,576 đất có bờ thì nước 13 00:00:15,576 --> 00:00:16,709 mới không tràn, người có 14 00:00:16,709 --> 00:00:17,842 phần thì lòng mới không 15 00:00:17,842 --> 00:00:18,975 loạn. Giữ phần mình không 16 00:00:18,975 --> 00:00:20,108 phải là sống hẹp, mà 17 00:00:20,108 --> 00:00:21,241 là biết đâu là việc 18 00:00:21,241 --> 00:00:22,374 của mình, đâu là chuyện 19 00:00:22,374 --> 00:00:23,507 nên để người 20 00:00:23,507 --> 00:00:24,640 khác tự gánh. 21 00:00:25,140 --> 00:00:26,274 Người thợ giỏi không bỏ 22 00:00:26,274 --> 00:00:27,408 cả buổi nhìn dao nhà 23 00:00:27,408 --> 00:00:28,542 bên sắc hay cùn. Ông 24 00:00:28,542 --> 00:00:29,676 lặng lẽ mài con dao 25 00:00:29,676 --> 00:00:30,810 của mình, vì bữa cơm 26 00:00:30,810 --> 00:00:31,944 tối cần lưỡi dao trong 27 00:00:31,944 --> 00:00:33,078 tay mình trước đã. Đời 28 00:00:33,078 --> 00:00:34,212 người cũng vậy, lo tròn 29 00:00:34,212 --> 00:00:35,346 phần mình đã là một 30 00:00:35,346 --> 00:00:36,480 loại bản lĩnh. 31 00:00:36,980 --> 00:00:38,131 Trong mâm cơm nghèo, mỗi 32 00:00:38,131 --> 00:00:39,282 người có một bát, một 33 00:00:39,282 --> 00:00:40,433 phần rau, một chỗ ngồi. 34 00:00:40,433 --> 00:00:41,584 Nếu ai cũng muốn phần 35 00:00:41,584 --> 00:00:42,736 ngon hơn, bữa cơm mất 36 00:00:42,736 --> 00:00:43,887 ấm trước khi bụng được 37 00:00:43,887 --> 00:00:45,038 no. Biết giữ phần mình 38 00:00:45,038 --> 00:00:46,189 là giữ lại sự yên 39 00:00:46,189 --> 00:00:47,340 ổn cho cả nhà. 40 00:00:47,840 --> 00:00:48,953 Cánh cổng khép không phải 41 00:00:48,953 --> 00:00:50,067 vì ghét người ngoài, mà 42 00:00:50,067 --> 00:00:51,180 để trong nhà có giờ 43 00:00:51,180 --> 00:00:52,293 nghỉ. Lòng người cũng cần 44 00:00:52,293 --> 00:00:53,407 một cánh cổng như thế. 45 00:00:53,407 --> 00:00:54,520 Không phải lời than nào 46 00:00:54,520 --> 00:00:55,633 cũng phải nghe, không phải 47 00:00:55,633 --> 00:00:56,747 chuyện nhà ai cũng phải 48 00:00:56,747 --> 00:00:57,860 bước vào phân xử. 49 00:00:58,360 --> 00:00:59,344 Người gánh nước biết chum 50 00:00:59,344 --> 00:01:00,328 nào của mình thì đổ 51 00:01:00,328 --> 00:01:01,312 vào chum ấy. Đổ nhầm 52 00:01:01,312 --> 00:01:02,296 sang chum người khác, dù 53 00:01:02,296 --> 00:01:03,280 là nước sạch, cũng dễ 54 00:01:03,280 --> 00:01:04,264 thành điều khó nói. Lòng 55 00:01:04,264 --> 00:01:05,248 tốt nếu không biết ranh 56 00:01:05,248 --> 00:01:06,232 giới có khi làm người 57 00:01:06,232 --> 00:01:07,216 nhận ngại, người 58 00:01:07,216 --> 00:01:08,200 cho sinh oán. 59 00:01:08,700 --> 00:01:09,916 Con trâu đi đúng lối 60 00:01:09,916 --> 00:01:11,131 thì ruộng không nát. Một 61 00:01:11,131 --> 00:01:12,347 bước lệch sang luống người 62 00:01:12,347 --> 00:01:13,562 khác có thể làm hỏng 63 00:01:13,562 --> 00:01:14,778 cả mùa gieo. Trong quan 64 00:01:14,778 --> 00:01:15,993 hệ cũng vậy, chỉ một 65 00:01:15,993 --> 00:01:17,209 lần vượt quá phần mình 66 00:01:17,209 --> 00:01:18,424 có thể khiến niềm tin 67 00:01:18,424 --> 00:01:19,640 lâu ngày bị giẫm nát. 68 00:01:20,140 --> 00:01:21,238 Người mẹ thương con nhưng 69 00:01:21,238 --> 00:01:22,336 không mở hết mọi ngăn 70 00:01:22,336 --> 00:01:23,433 tủ trong đời con. Có 71 00:01:23,433 --> 00:01:24,531 những va vấp con phải 72 00:01:24,531 --> 00:01:25,629 tự học, có những quyết 73 00:01:25,629 --> 00:01:26,727 định con phải tự chịu. 74 00:01:26,727 --> 00:01:27,824 Thương mà giữ đúng phần 75 00:01:27,824 --> 00:01:28,922 thương, ấy mới là thương 76 00:01:28,922 --> 00:01:30,020 có trí. 77 00:01:30,520 --> 00:01:31,768 Dưới gốc đa đầu làng, 78 00:01:31,768 --> 00:01:33,016 hai người ngồi tránh nắng. 79 00:01:33,016 --> 00:01:34,263 Người biết điều dịch sang 80 00:01:34,263 --> 00:01:35,511 một chút để người sau 81 00:01:35,511 --> 00:01:36,759 có chỗ. Giữ phần mình 82 00:01:36,759 --> 00:01:38,007 không có nghĩa là ôm 83 00:01:38,007 --> 00:01:39,254 khư khư, mà là nhận 84 00:01:39,254 --> 00:01:40,502 vừa đủ để người khác 85 00:01:40,502 --> 00:01:41,750 cũng còn đường thở. 86 00:01:42,250 --> 00:01:43,567 Tiếng chày nhà ai vang 87 00:01:43,567 --> 00:01:44,883 sân nhà ấy, không cần 88 00:01:44,883 --> 00:01:46,200 giã thay cả xóm. Người 89 00:01:46,200 --> 00:01:47,517 hay ôm việc thiên hạ 90 00:01:47,517 --> 00:01:48,833 thường tưởng mình rộng lòng, 91 00:01:48,833 --> 00:01:50,150 nhưng lâu ngày mệt mỏi 92 00:01:50,150 --> 00:01:51,467 rồi sinh trách móc. Làm 93 00:01:51,467 --> 00:01:52,783 đúng phần mình thì sức 94 00:01:52,783 --> 00:01:54,100 còn bền, tâm còn sáng. 95 00:01:54,600 --> 00:01:55,821 Người vá lưới chỉ nhìn 96 00:01:55,821 --> 00:01:57,042 từng mắt lưới trong tay. 97 00:01:57,042 --> 00:01:58,264 Nếu cứ ngó sang thuyền 98 00:01:58,264 --> 00:01:59,485 khác, kim sẽ đâm vào 99 00:01:59,485 --> 00:02:00,706 ngón. Muốn đời bớt rối, 100 00:02:00,706 --> 00:02:01,928 trước hết phải vá lại 101 00:02:01,928 --> 00:02:03,149 những chỗ thủng trong bổn 102 00:02:03,149 --> 00:02:04,370 phận của mình. 103 00:02:04,870 --> 00:02:06,080 Đứa trẻ biết sách nào 104 00:02:06,080 --> 00:02:07,290 của mình thì xếp vào 105 00:02:07,290 --> 00:02:08,500 kệ mình, sách của bạn 106 00:02:08,500 --> 00:02:09,710 thì trả lại bạn. Bài 107 00:02:09,710 --> 00:02:10,920 học ấy đơn giản mà 108 00:02:10,920 --> 00:02:12,130 người lớn hay quên: không 109 00:02:12,130 --> 00:02:13,340 phải điều gì mình thấy 110 00:02:13,340 --> 00:02:14,550 cũng thành quyền của mình, 111 00:02:14,550 --> 00:02:15,760 không phải chuyện gì mình 112 00:02:15,760 --> 00:02:16,970 biết cũng nên nói ra. 113 00:02:17,470 --> 00:02:18,630 Khi ai cũng quét phần 114 00:02:18,630 --> 00:02:19,790 sân trước cửa mình, cả 115 00:02:19,790 --> 00:02:20,950 con ngõ tự nhiên sạch. 116 00:02:20,950 --> 00:02:22,110 Khi ai cũng chỉ đứng 117 00:02:22,110 --> 00:02:23,270 ở phần mình mà nói 118 00:02:23,270 --> 00:02:24,430 lời tử tế, làng xóm 119 00:02:24,430 --> 00:02:25,590 tự nhiên yên. Cái yên 120 00:02:25,590 --> 00:02:26,750 lớn nhiều khi bắt đầu 121 00:02:26,750 --> 00:02:27,910 từ một ranh giới nhỏ 122 00:02:27,910 --> 00:02:29,070 được tôn trọng. 123 00:02:29,570 --> 00:02:30,851 Vậy nên, người biết giữ 124 00:02:30,851 --> 00:02:32,132 phần mình, đời tự yên. 125 00:02:32,132 --> 00:02:33,413 Đừng chen vào phận người 126 00:02:33,413 --> 00:02:34,694 khác để rồi quên chăm 127 00:02:34,694 --> 00:02:35,975 phận mình. Đừng nhân danh 128 00:02:35,975 --> 00:02:37,256 thương mà vượt qua ranh 129 00:02:37,256 --> 00:02:38,537 giới. Giữ được chỗ đứng 130 00:02:38,537 --> 00:02:39,818 ngay thẳng, lòng sẽ nhẹ, 131 00:02:39,818 --> 00:02:41,099 nhà sẽ ấm, phúc cũng 132 00:02:41,099 --> 00:02:42,380 có nơi mà ở lại.