1 00:00:00,000 --> 00:00:01,162 Trước cổng làng có một 2 00:00:01,162 --> 00:00:02,324 bậc thềm thấp, người già 3 00:00:02,324 --> 00:00:03,486 đi qua thường vịn vào 4 00:00:03,486 --> 00:00:04,648 đó để đứng vững. Cổ 5 00:00:04,648 --> 00:00:05,810 nhân dạy, trong đời cũng 6 00:00:05,810 --> 00:00:06,972 vậy, khi thấy ai lỡ 7 00:00:06,972 --> 00:00:08,134 bước, đừng vội lấy tiếng 8 00:00:08,134 --> 00:00:09,296 cười làm hòn đá; hãy 9 00:00:09,296 --> 00:00:10,458 cho họ một bậc thang 10 00:00:10,458 --> 00:00:11,620 để đứng dậy. 11 00:00:12,120 --> 00:00:13,321 Một người gánh hàng làm 12 00:00:13,321 --> 00:00:14,522 rơi thúng giữa chợ, trái 13 00:00:14,522 --> 00:00:15,723 quả lăn khắp nền đất. 14 00:00:15,723 --> 00:00:16,924 Có kẻ đứng nhìn rồi 15 00:00:16,924 --> 00:00:18,125 chê vụng, có người cúi 16 00:00:18,125 --> 00:00:19,325 xuống nhặt giúp. Chỉ một 17 00:00:19,325 --> 00:00:20,526 động tác nhỏ cũng đủ 18 00:00:20,526 --> 00:00:21,727 phân biệt lòng người: muốn 19 00:00:21,727 --> 00:00:22,928 xem người khác ngã, hay 20 00:00:22,928 --> 00:00:24,129 muốn họ qua 21 00:00:24,129 --> 00:00:25,330 được cơn khó. 22 00:00:25,830 --> 00:00:26,983 Chiếc ghế kê dưới mái 23 00:00:26,983 --> 00:00:28,137 hiên không hỏi khách vừa 24 00:00:28,137 --> 00:00:29,290 đi qua đường nào, chỉ 25 00:00:29,290 --> 00:00:30,443 cho họ ngồi nghỉ một 26 00:00:30,443 --> 00:00:31,597 lát. Sự tử tế cũng 27 00:00:31,597 --> 00:00:32,750 nên như vậy. Khi người 28 00:00:32,750 --> 00:00:33,903 ta đang xấu hổ, một 29 00:00:33,903 --> 00:00:35,057 chỗ ngồi yên lặng quý 30 00:00:35,057 --> 00:00:36,210 hơn trăm câu hỏi dồn. 31 00:00:36,710 --> 00:00:37,952 Người học trò viết sai 32 00:00:37,952 --> 00:00:39,194 một chữ, thầy già không 33 00:00:39,194 --> 00:00:40,437 xé cả trang giấy. Ông 34 00:00:40,437 --> 00:00:41,679 chỉ vào nét sai, bảo 35 00:00:41,679 --> 00:00:42,921 trò sửa lại. Người có 36 00:00:42,921 --> 00:00:44,163 đức không biến lỗi nhỏ 37 00:00:44,163 --> 00:00:45,406 thành bản án lớn, vì 38 00:00:45,406 --> 00:00:46,648 ai cũng từng học bằng 39 00:00:46,648 --> 00:00:47,890 những nét vụng đầu đời. 40 00:00:48,390 --> 00:00:49,456 Cây cầu tre qua mương 41 00:00:49,456 --> 00:00:50,522 hẹp chỉ đủ một người 42 00:00:50,522 --> 00:00:51,588 đi, nhưng ai qua trước 43 00:00:51,588 --> 00:00:52,654 thường đưa tay cho người 44 00:00:52,654 --> 00:00:53,720 sau. Đời người có lúc 45 00:00:53,720 --> 00:00:54,786 cũng cần một bàn tay 46 00:00:54,786 --> 00:00:55,852 như vậy: không kéo thay 47 00:00:55,852 --> 00:00:56,918 cả đời, chỉ giữ một 48 00:00:56,918 --> 00:00:57,984 nhịp để họ khỏi rơi 49 00:00:57,984 --> 00:00:59,050 sâu hơn. 50 00:00:59,550 --> 00:01:00,687 Một bát cháo nóng đưa 51 00:01:00,687 --> 00:01:01,824 đúng lúc có thể làm 52 00:01:01,824 --> 00:01:02,961 người bệnh nhớ cả đời. 53 00:01:02,961 --> 00:01:04,098 Giúp người đứng dậy không 54 00:01:04,098 --> 00:01:05,235 nhất thiết là việc lớn; 55 00:01:05,235 --> 00:01:06,372 đôi khi chỉ là một 56 00:01:06,372 --> 00:01:07,509 lời giữ thể diện, một 57 00:01:07,509 --> 00:01:08,646 việc làm kín đáo, một 58 00:01:08,646 --> 00:01:09,783 sự im lặng không khoét 59 00:01:09,783 --> 00:01:10,920 sâu nỗi đau. 60 00:01:11,420 --> 00:01:12,513 Cột nhà nghiêng không phải 61 00:01:12,513 --> 00:01:13,607 để cả làng chỉ trỏ, 62 00:01:13,607 --> 00:01:14,700 mà để người thợ chống 63 00:01:14,700 --> 00:01:15,793 lại. Khi một người nghiêng 64 00:01:15,793 --> 00:01:16,887 vì lỗi lầm, nếu ta 65 00:01:16,887 --> 00:01:17,980 đẩy thêm, họ sẽ đổ. 66 00:01:17,980 --> 00:01:19,073 Nếu biết chống một cây 67 00:01:19,073 --> 00:01:20,167 đỡ, mái nhà của họ 68 00:01:20,167 --> 00:01:21,260 còn giữ được. 69 00:01:21,760 --> 00:01:22,813 Đứa trẻ tập đi ngã 70 00:01:22,813 --> 00:01:23,866 nhiều lần, người mẹ không 71 00:01:23,866 --> 00:01:24,919 mắng vì nó chưa biết 72 00:01:24,919 --> 00:01:25,972 vững. Người lớn cũng có 73 00:01:25,972 --> 00:01:27,025 những lần tập đi trong 74 00:01:27,025 --> 00:01:28,078 việc đời. Đừng vì thấy 75 00:01:28,078 --> 00:01:29,131 họ ngã ở tuổi trưởng 76 00:01:29,131 --> 00:01:30,184 thành mà quên rằng lòng 77 00:01:30,184 --> 00:01:31,237 người cũng có lúc non 78 00:01:31,237 --> 00:01:32,290 yếu như trẻ nhỏ. 79 00:01:32,790 --> 00:01:33,963 Tấm áo rách nếu vá 80 00:01:33,963 --> 00:01:35,137 khéo từ bên trong, người 81 00:01:35,137 --> 00:01:36,310 ngoài ít thấy vết. Giúp 82 00:01:36,310 --> 00:01:37,483 người cũng nên giữ cho 83 00:01:37,483 --> 00:01:38,657 họ một phần danh dự. 84 00:01:38,657 --> 00:01:39,830 Phơi lỗi của người giữa 85 00:01:39,830 --> 00:01:41,003 đám đông thì dễ, vá 86 00:01:41,003 --> 00:01:42,177 lại lòng tự trọng cho 87 00:01:42,177 --> 00:01:43,350 họ mới khó. 88 00:01:43,850 --> 00:01:45,101 Ngọn đèn ở ngã rẽ 89 00:01:45,101 --> 00:01:46,352 không đi thay người lữ 90 00:01:46,352 --> 00:01:47,603 khách, chỉ soi để họ 91 00:01:47,603 --> 00:01:48,854 thấy đường. Một lời khuyên 92 00:01:48,854 --> 00:01:50,105 đúng cũng vậy: đừng biến 93 00:01:50,105 --> 00:01:51,356 thành dây trói, đừng nhân 94 00:01:51,356 --> 00:01:52,607 danh giúp mà điều khiển 95 00:01:52,607 --> 00:01:53,858 đời người khác. Chỉ cần 96 00:01:53,858 --> 00:01:55,109 soi sáng, còn bước đi 97 00:01:55,109 --> 00:01:56,360 là phần của họ. 98 00:01:56,860 --> 00:01:58,056 Người lái đò thấy khách 99 00:01:58,056 --> 00:01:59,252 trễ bến, nếu còn kịp 100 00:01:59,252 --> 00:02:00,448 thì quay mũi thuyền đón 101 00:02:00,448 --> 00:02:01,644 thêm một chuyến. Ông không 102 00:02:01,644 --> 00:02:02,840 hỏi vì sao người kia 103 00:02:02,840 --> 00:02:04,036 chậm, bởi có những muộn 104 00:02:04,036 --> 00:02:05,232 màng đã đủ cay trong 105 00:02:05,232 --> 00:02:06,428 lòng. Lòng rộng là biết 106 00:02:06,428 --> 00:02:07,624 cho người khác thêm một 107 00:02:07,624 --> 00:02:08,820 cơ hội. 108 00:02:09,320 --> 00:02:10,463 Nắm gạo đặt kín trong 109 00:02:10,463 --> 00:02:11,606 túi vải giúp người nghèo 110 00:02:11,606 --> 00:02:12,749 giữ được mặt mũi. Làm 111 00:02:12,749 --> 00:02:13,892 ơn mà ồn ào có 112 00:02:13,892 --> 00:02:15,035 khi biến ơn thành gánh 113 00:02:15,035 --> 00:02:16,178 nặng. Người biết cho bậc 114 00:02:16,178 --> 00:02:17,321 thang không đứng trên cao 115 00:02:17,321 --> 00:02:18,464 gọi người khác leo lên, 116 00:02:18,464 --> 00:02:19,607 mà lặng lẽ đặt nó 117 00:02:19,607 --> 00:02:20,750 đúng chỗ. 118 00:02:21,250 --> 00:02:22,480 Sau trận gió, mầm cây 119 00:02:22,480 --> 00:02:23,710 nghiêng xuống nhưng chưa gãy. 120 00:02:23,710 --> 00:02:24,940 Chỉ cần vun lại ít 121 00:02:24,940 --> 00:02:26,170 đất, nó có thể thẳng 122 00:02:26,170 --> 00:02:27,400 lên. Con người cũng vậy, 123 00:02:27,400 --> 00:02:28,630 một lần sai chưa chắc 124 00:02:28,630 --> 00:02:29,860 mất hết gốc lành. Đừng 125 00:02:29,860 --> 00:02:31,090 chặt bỏ vội điều còn 126 00:02:31,090 --> 00:02:32,320 có thể hồi sinh. 127 00:02:32,820 --> 00:02:34,044 Vậy nên, hãy cho người 128 00:02:34,044 --> 00:02:35,268 một bậc thang đứng dậy. 129 00:02:35,268 --> 00:02:36,492 Hôm nay ta nâng người 130 00:02:36,492 --> 00:02:37,716 khác khỏi chỗ ngã, ngày 131 00:02:37,716 --> 00:02:38,940 mai khi mình lỡ bước, 132 00:02:38,940 --> 00:02:40,164 đời cũng bớt lạnh. Phúc 133 00:02:40,164 --> 00:02:41,388 không chỉ ở việc ta 134 00:02:41,388 --> 00:02:42,612 chưa từng sai, mà còn 135 00:02:42,612 --> 00:02:43,836 ở cách ta đối xử 136 00:02:43,836 --> 00:02:45,060 với người cần sửa sai.