1 00:00:00,000 --> 00:00:01,100 Cổ nhân nói, người còn 2 00:00:01,100 --> 00:00:02,200 biết hổ thẹn thì còn 3 00:00:02,200 --> 00:00:03,300 đường quay về. Đáng sợ 4 00:00:03,300 --> 00:00:04,400 nhất là làm sai rồi 5 00:00:04,400 --> 00:00:05,500 vẫn cười như không. Khi 6 00:00:05,500 --> 00:00:06,600 lòng không còn đỏ mặt, 7 00:00:06,600 --> 00:00:07,700 nhân phẩm bắt đầu mòn 8 00:00:07,700 --> 00:00:08,800 đi. Giữ được hổ thẹn 9 00:00:08,800 --> 00:00:09,900 là giữ cửa 10 00:00:09,900 --> 00:00:11,000 tự sửa mình. 11 00:00:11,500 --> 00:00:12,609 Ngày xưa, ở làng ven 12 00:00:12,609 --> 00:00:13,718 sông, có người bán gạo 13 00:00:13,718 --> 00:00:14,827 tên Lâm. Anh thường lén 14 00:00:14,827 --> 00:00:15,936 trộn thóc lép vào gạo 15 00:00:15,936 --> 00:00:17,044 tốt, cân thiếu vài lạng 16 00:00:17,044 --> 00:00:18,153 rồi tự nhủ: chỉ một 17 00:00:18,153 --> 00:00:19,262 chút thôi, ai mà biết. 18 00:00:19,262 --> 00:00:20,371 Nhưng lòng tham quen đường 19 00:00:20,371 --> 00:00:21,480 rất nhanh. 20 00:00:21,980 --> 00:00:23,120 Một hôm, bà lão góa 21 00:00:23,120 --> 00:00:24,260 bụa đến mua gạo. Lâm 22 00:00:24,260 --> 00:00:25,400 cân nhẹ tay, còn nói 23 00:00:25,400 --> 00:00:26,540 lời ngọt để bà yên 24 00:00:26,540 --> 00:00:27,680 lòng. Bà cảm ơn, không 25 00:00:27,680 --> 00:00:28,820 biết trong bao gạo có 26 00:00:28,820 --> 00:00:29,960 cả lòng tham của người 27 00:00:29,960 --> 00:00:31,100 bán. Một bữa cơm nghèo 28 00:00:31,100 --> 00:00:32,240 cũng có nước mắt. 29 00:00:32,740 --> 00:00:33,830 Con nhỏ của Lâm nhìn 30 00:00:33,830 --> 00:00:34,920 thấy. Tối đến, nó hỏi 31 00:00:34,920 --> 00:00:36,010 vì sao bà cụ nghèo 32 00:00:36,010 --> 00:00:37,100 mà cha còn bớt gạo. 33 00:00:37,100 --> 00:00:38,190 Lâm sững lại rồi gắt 34 00:00:38,190 --> 00:00:39,280 lên. Câu hỏi ấy làm 35 00:00:39,280 --> 00:00:40,370 căn nhà lạnh đi, vì 36 00:00:40,370 --> 00:00:41,460 trẻ nhỏ hiểu rất rõ 37 00:00:41,460 --> 00:00:42,550 điều ngay thẳng. 38 00:00:43,050 --> 00:00:44,289 Từ đó, đứa trẻ ít 39 00:00:44,289 --> 00:00:45,527 nhìn thẳng vào cha. Tiền 40 00:00:45,527 --> 00:00:46,766 trong hòm nhiều hơn, nhưng 41 00:00:46,766 --> 00:00:48,004 tiếng cười trong nhà ít 42 00:00:48,004 --> 00:00:49,243 lại. Có thể giấu lỗi 43 00:00:49,243 --> 00:00:50,481 với người ngoài, nhưng khó 44 00:00:50,481 --> 00:00:51,720 giấu trước mắt con mình. 45 00:00:52,220 --> 00:00:53,397 Một mùa mưa, kho gạo 46 00:00:53,397 --> 00:00:54,574 của Lâm bị ẩm. Bao 47 00:00:54,574 --> 00:00:55,751 nào trộn thóc xấu thì 48 00:00:55,751 --> 00:00:56,929 mốc trước. Khách mở bao 49 00:00:56,929 --> 00:00:58,106 thấy gạo đổi màu, kéo 50 00:00:58,106 --> 00:00:59,283 đến hỏi. Lời dối trá 51 00:00:59,283 --> 00:01:00,460 lâu ngày tự bốc mùi. 52 00:01:00,960 --> 00:01:02,125 Trước mọi người, Lâm vẫn 53 00:01:02,125 --> 00:01:03,290 cố cãi. Anh đổ cho 54 00:01:03,290 --> 00:01:04,455 trời mưa, kho dột, người 55 00:01:04,455 --> 00:01:05,620 mua giữ không kỹ. Ông 56 00:01:05,620 --> 00:01:06,785 đồ già thở dài: sai 57 00:01:06,785 --> 00:01:07,950 mà biết thẹn thì sửa 58 00:01:07,950 --> 00:01:09,115 được; sai mà không thẹn 59 00:01:09,115 --> 00:01:10,280 thì khó cứu. 60 00:01:10,780 --> 00:01:11,859 Đêm ấy, con đặt trước 61 00:01:11,859 --> 00:01:12,938 mặt cha bát cơm nấu 62 00:01:12,938 --> 00:01:14,017 từ gạo mốc. Nó nói: 63 00:01:14,017 --> 00:01:15,096 nếu cha thấy không sao, 64 00:01:15,096 --> 00:01:16,175 xin cha ăn trước. Lâm 65 00:01:16,175 --> 00:01:17,254 nhìn bát cơm xám màu, 66 00:01:17,254 --> 00:01:18,333 tay run lên vì xấu 67 00:01:18,333 --> 00:01:19,412 hổ. Anh hiểu người bị 68 00:01:19,412 --> 00:01:20,491 lừa đã nuốt 69 00:01:20,491 --> 00:01:21,570 đắng thế nào. 70 00:01:22,070 --> 00:01:23,298 Anh thức trắng, nhớ từng 71 00:01:23,298 --> 00:01:24,526 lần bớt cân, từng lời 72 00:01:24,526 --> 00:01:25,753 cảm ơn của người nghèo, 73 00:01:25,753 --> 00:01:26,981 từng ánh mắt né tránh 74 00:01:26,981 --> 00:01:28,209 của con. Tiền vẫn trong 75 00:01:28,209 --> 00:01:29,437 hòm, nhưng nặng như đá. 76 00:01:29,437 --> 00:01:30,664 Một người cha nghèo tự 77 00:01:30,664 --> 00:01:31,892 trọng thì khó dạy con 78 00:01:31,892 --> 00:01:33,120 sống thẳng. 79 00:01:33,620 --> 00:01:34,910 Sáng hôm sau, Lâm treo 80 00:01:34,910 --> 00:01:36,200 cân giữa sân rồi cúi 81 00:01:36,200 --> 00:01:37,490 đầu nhận lỗi. Anh trả 82 00:01:37,490 --> 00:01:38,780 lại gạo thiếu, bồi thường 83 00:01:38,780 --> 00:01:40,070 gạo hỏng. Có người mắng, 84 00:01:40,070 --> 00:01:41,360 có người quay lưng, nhưng 85 00:01:41,360 --> 00:01:42,650 anh không cãi nữa. 86 00:01:43,150 --> 00:01:44,461 Ông đồ nói, biết thẹn 87 00:01:44,461 --> 00:01:45,773 không làm người ta thấp 88 00:01:45,773 --> 00:01:47,084 đi. Biết thẹn là chiếc 89 00:01:47,084 --> 00:01:48,396 chuông trong lòng, nhắc ta 90 00:01:48,396 --> 00:01:49,707 dừng trước vực sâu. Người 91 00:01:49,707 --> 00:01:51,019 không có chuông ấy, đi 92 00:01:51,019 --> 00:01:52,330 càng nhanh càng dễ rơi. 93 00:01:52,830 --> 00:01:54,019 Từ đó, Lâm cân gạo 94 00:01:54,019 --> 00:01:55,207 đủ đầy, đặt chiếc cân 95 00:01:55,207 --> 00:01:56,396 cũ trước cửa để tự 96 00:01:56,396 --> 00:01:57,585 nhắc mình. Khách trở lại 97 00:01:57,585 --> 00:01:58,774 không phải vì anh chưa 98 00:01:58,774 --> 00:01:59,962 từng sai, mà vì anh 99 00:01:59,962 --> 00:02:01,151 dám nhận sai. Tín nhiệm 100 00:02:01,151 --> 00:02:02,340 mất lâu mới trở lại. 101 00:02:02,840 --> 00:02:04,015 Đời người cũng vậy. Nói 102 00:02:04,015 --> 00:02:05,190 sai mà biết xin lỗi, 103 00:02:05,190 --> 00:02:06,365 còn giữ được tình. Lỡ 104 00:02:06,365 --> 00:02:07,540 tham mà biết dừng, còn 105 00:02:07,540 --> 00:02:08,715 giữ được phúc. Lòng còn 106 00:02:08,715 --> 00:02:09,890 cắn rứt là mầm thiện 107 00:02:09,890 --> 00:02:11,065 chưa chết, đừng vội bóp 108 00:02:11,065 --> 00:02:12,240 nghẹt nó. 109 00:02:12,740 --> 00:02:13,967 Hãy nhớ, liêm sỉ giúp 110 00:02:13,967 --> 00:02:15,193 ta sống cho ngay. Người 111 00:02:15,193 --> 00:02:16,420 biết hổ thẹn sẽ tự 112 00:02:16,420 --> 00:02:17,647 sửa trước khi đời bắt 113 00:02:17,647 --> 00:02:18,873 sửa. Giữ được nhân phẩm, 114 00:02:18,873 --> 00:02:20,100 áo vải cơm thô vẫn 115 00:02:20,100 --> 00:02:21,327 ngẩng đầu giữa trời đất. 116 00:02:21,327 --> 00:02:22,553 Làm người không sợ từng 117 00:02:22,553 --> 00:02:23,780 sai, chỉ sợ sai rồi 118 00:02:23,780 --> 00:02:25,007 không còn biết thẹn. Biết 119 00:02:25,007 --> 00:02:26,233 thẹn hôm nay là giữ 120 00:02:26,233 --> 00:02:27,460 phúc cho ngày mai.