{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân nói, ngày thường nhìn nụ cười, ngày khó mới nhìn được lòng người. Khi mâm cơm còn đầy, ai cũng có thể gọi nhau là bạn. Đến lúc gió lạnh thổi qua, người còn đứng bên cạnh mới thật đáng quý.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ngày xưa, ở một làng ven núi, có người buôn vải tên An. Lúc làm ăn phát đạt, sân nhà anh lúc nào cũng đông khách. Người đến uống trà, người gọi huynh đệ, lời khen nhiều như lá rụng mùa thu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "An tin mình có nhiều bằng hữu. Mỗi khi có tiệc, anh đều mở kho rượu ngon, lấy vải đẹp tặng người. Ai cũng vỗ vai anh nói, sau này có việc cứ tìm ta, tình nghĩa không bao giờ đổi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Một năm, núi lở làm đường buôn bị chặn. Hàng hóa của An mắc lại, tiền vốn cạn dần. Anh gõ cửa từng người từng nhận ơn, chỉ mong vay ít bạc vượt qua mùa khó.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Cánh cửa đầu tiên khép lại rất nhanh. Người từng uống rượu cả đêm nay nói đang bận. Người từng nhận vải quý lại than nhà cũng thiếu. Có người thấy An từ xa đã lặng lẽ rẽ sang ngõ khác.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "An đi hết một vòng làng, trong tay chỉ còn chiếc nón ướt. Anh hiểu, có thứ tình nghĩa chỉ sáng khi đèn còn cháy, nhưng tắt rất nhanh khi chủ nhà hết dầu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Cuối cùng, anh ghé căn nhà tranh của Bá, người thợ vá áo nghèo mà trước kia anh ít để ý. Bá không nói lời lớn. Ông đặt nồi cháo nóng lên bàn, rồi lấy túi bạc nhỏ cất dưới gối đưa cho An.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "An ngạc nhiên hỏi, vì sao ông giúp khi chính ông cũng chẳng dư dả. Bá cười hiền, nói lúc mẹ tôi mất, anh từng cho tấm vải liệm mà không nhắc lại. Ân nhỏ với người nghèo là núi lớn trong lòng họ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Đêm đó, An ăn bát cháo mà mắt cay hơn khói bếp. Anh nhớ bao người từng nói lời vàng ngọc, rồi nhìn túi bạc nhỏ của người nghèo. Hóa ra lòng người không đo bằng tiếng cười, mà đo bằng lúc hoạn nạn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Nhờ chút bạc ấy, An xoay được chuyến hàng cuối. Vài tháng sau, việc buôn dần hồi phục. Những người từng tránh mặt lại mang trà đến thăm, lời thân thiết còn ngọt hơn trước.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "An không trách mắng ai. Anh vẫn mời trà, nhưng trong lòng đã biết ai là khách qua đường, ai là người có thể gửi lưng khi mỏi. Từ đó, anh bớt phung phí lời thân, bớt dễ tin tiếng khen.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Anh sửa lại kho vải, dành một góc giúp người thật sự gặp nạn. Không phải để mua tiếng tốt, mà để nhớ đêm mình từng được cứu bằng bát cháo nóng và túi bạc dưới gối.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng vội vui khi quanh mình đông người, cũng đừng vội buồn khi lúc khó chỉ còn vài người. Đông chưa chắc là thân, ít chưa chắc là cô độc. Một tấm lòng thật quý hơn trăm lời hứa suông.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vì thế, khi đời yên, hãy khiêm nhường mà chọn bạn. Khi đời khó, hãy bình tĩnh mà nhìn người. Ai quay lưng thì để họ đi; ai đưa tay thì nhớ suốt đời. Ngày khó không chỉ thử lòng người, mà còn dạy ta giữ nghĩa cho tử tế.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-103-Ngay-Kho-Moi-Biet-Long-Nguoi/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}