1 00:00:00,000 --> 00:00:01,217 Cổ nhân nói, ngày thường 2 00:00:01,217 --> 00:00:02,433 nhìn nụ cười, ngày khó 3 00:00:02,433 --> 00:00:03,650 mới nhìn được lòng người. 4 00:00:03,650 --> 00:00:04,867 Khi mâm cơm còn đầy, 5 00:00:04,867 --> 00:00:06,083 ai cũng có thể gọi 6 00:00:06,083 --> 00:00:07,300 nhau là bạn. Đến lúc 7 00:00:07,300 --> 00:00:08,517 gió lạnh thổi qua, người 8 00:00:08,517 --> 00:00:09,733 còn đứng bên cạnh mới 9 00:00:09,733 --> 00:00:10,950 thật đáng quý. 10 00:00:11,450 --> 00:00:12,539 Ngày xưa, ở một làng 11 00:00:12,539 --> 00:00:13,628 ven núi, có người buôn 12 00:00:13,628 --> 00:00:14,717 vải tên An. Lúc làm 13 00:00:14,717 --> 00:00:15,806 ăn phát đạt, sân nhà 14 00:00:15,806 --> 00:00:16,894 anh lúc nào cũng đông 15 00:00:16,894 --> 00:00:17,983 khách. Người đến uống trà, 16 00:00:17,983 --> 00:00:19,072 người gọi huynh đệ, lời 17 00:00:19,072 --> 00:00:20,161 khen nhiều như lá rụng 18 00:00:20,161 --> 00:00:21,250 mùa thu. 19 00:00:21,750 --> 00:00:22,820 An tin mình có nhiều 20 00:00:22,820 --> 00:00:23,890 bằng hữu. Mỗi khi có 21 00:00:23,890 --> 00:00:24,960 tiệc, anh đều mở kho 22 00:00:24,960 --> 00:00:26,030 rượu ngon, lấy vải đẹp 23 00:00:26,030 --> 00:00:27,100 tặng người. Ai cũng vỗ 24 00:00:27,100 --> 00:00:28,170 vai anh nói, sau này 25 00:00:28,170 --> 00:00:29,240 có việc cứ tìm ta, 26 00:00:29,240 --> 00:00:30,310 tình nghĩa không 27 00:00:30,310 --> 00:00:31,380 bao giờ đổi. 28 00:00:31,880 --> 00:00:32,961 Một năm, núi lở làm 29 00:00:32,961 --> 00:00:34,043 đường buôn bị chặn. Hàng 30 00:00:34,043 --> 00:00:35,124 hóa của An mắc lại, 31 00:00:35,124 --> 00:00:36,205 tiền vốn cạn dần. Anh 32 00:00:36,205 --> 00:00:37,286 gõ cửa từng người từng 33 00:00:37,286 --> 00:00:38,368 nhận ơn, chỉ mong vay 34 00:00:38,368 --> 00:00:39,449 ít bạc vượt 35 00:00:39,449 --> 00:00:40,530 qua mùa khó. 36 00:00:41,030 --> 00:00:42,154 Cánh cửa đầu tiên khép 37 00:00:42,154 --> 00:00:43,279 lại rất nhanh. Người từng 38 00:00:43,279 --> 00:00:44,403 uống rượu cả đêm nay 39 00:00:44,403 --> 00:00:45,528 nói đang bận. Người từng 40 00:00:45,528 --> 00:00:46,652 nhận vải quý lại than 41 00:00:46,652 --> 00:00:47,777 nhà cũng thiếu. Có người 42 00:00:47,777 --> 00:00:48,901 thấy An từ xa đã 43 00:00:48,901 --> 00:00:50,026 lặng lẽ rẽ 44 00:00:50,026 --> 00:00:51,150 sang ngõ khác. 45 00:00:51,650 --> 00:00:52,871 An đi hết một vòng 46 00:00:52,871 --> 00:00:54,093 làng, trong tay chỉ còn 47 00:00:54,093 --> 00:00:55,314 chiếc nón ướt. Anh hiểu, 48 00:00:55,314 --> 00:00:56,536 có thứ tình nghĩa chỉ 49 00:00:56,536 --> 00:00:57,757 sáng khi đèn còn cháy, 50 00:00:57,757 --> 00:00:58,979 nhưng tắt rất nhanh khi 51 00:00:58,979 --> 00:01:00,200 chủ nhà hết dầu. 52 00:01:00,700 --> 00:01:01,837 Cuối cùng, anh ghé căn 53 00:01:01,837 --> 00:01:02,973 nhà tranh của Bá, người 54 00:01:02,973 --> 00:01:04,110 thợ vá áo nghèo mà 55 00:01:04,110 --> 00:01:05,247 trước kia anh ít để 56 00:01:05,247 --> 00:01:06,383 ý. Bá không nói lời 57 00:01:06,383 --> 00:01:07,520 lớn. Ông đặt nồi cháo 58 00:01:07,520 --> 00:01:08,657 nóng lên bàn, rồi lấy 59 00:01:08,657 --> 00:01:09,793 túi bạc nhỏ cất dưới 60 00:01:09,793 --> 00:01:10,930 gối đưa cho An. 61 00:01:11,430 --> 00:01:12,633 An ngạc nhiên hỏi, vì 62 00:01:12,633 --> 00:01:13,837 sao ông giúp khi chính 63 00:01:13,837 --> 00:01:15,040 ông cũng chẳng dư dả. 64 00:01:15,040 --> 00:01:16,243 Bá cười hiền, nói lúc 65 00:01:16,243 --> 00:01:17,447 mẹ tôi mất, anh từng 66 00:01:17,447 --> 00:01:18,650 cho tấm vải liệm mà 67 00:01:18,650 --> 00:01:19,853 không nhắc lại. Ân nhỏ 68 00:01:19,853 --> 00:01:21,057 với người nghèo là núi 69 00:01:21,057 --> 00:01:22,260 lớn trong lòng họ. 70 00:01:22,760 --> 00:01:23,974 Đêm đó, An ăn bát 71 00:01:23,974 --> 00:01:25,189 cháo mà mắt cay hơn 72 00:01:25,189 --> 00:01:26,403 khói bếp. Anh nhớ bao 73 00:01:26,403 --> 00:01:27,618 người từng nói lời vàng 74 00:01:27,618 --> 00:01:28,832 ngọc, rồi nhìn túi bạc 75 00:01:28,832 --> 00:01:30,047 nhỏ của người nghèo. Hóa 76 00:01:30,047 --> 00:01:31,261 ra lòng người không đo 77 00:01:31,261 --> 00:01:32,476 bằng tiếng cười, mà đo 78 00:01:32,476 --> 00:01:33,690 bằng lúc hoạn nạn. 79 00:01:34,190 --> 00:01:35,554 Nhờ chút bạc ấy, An 80 00:01:35,554 --> 00:01:36,919 xoay được chuyến hàng cuối. 81 00:01:36,919 --> 00:01:38,283 Vài tháng sau, việc buôn 82 00:01:38,283 --> 00:01:39,647 dần hồi phục. Những người 83 00:01:39,647 --> 00:01:41,011 từng tránh mặt lại mang 84 00:01:41,011 --> 00:01:42,376 trà đến thăm, lời thân 85 00:01:42,376 --> 00:01:43,740 thiết còn ngọt hơn trước. 86 00:01:44,240 --> 00:01:45,353 An không trách mắng ai. 87 00:01:45,353 --> 00:01:46,467 Anh vẫn mời trà, nhưng 88 00:01:46,467 --> 00:01:47,580 trong lòng đã biết ai 89 00:01:47,580 --> 00:01:48,693 là khách qua đường, ai 90 00:01:48,693 --> 00:01:49,807 là người có thể gửi 91 00:01:49,807 --> 00:01:50,920 lưng khi mỏi. Từ đó, 92 00:01:50,920 --> 00:01:52,033 anh bớt phung phí lời 93 00:01:52,033 --> 00:01:53,147 thân, bớt dễ 94 00:01:53,147 --> 00:01:54,260 tin tiếng khen. 95 00:01:54,760 --> 00:01:55,872 Anh sửa lại kho vải, 96 00:01:55,872 --> 00:01:56,985 dành một góc giúp người 97 00:01:56,985 --> 00:01:58,098 thật sự gặp nạn. Không 98 00:01:58,098 --> 00:01:59,210 phải để mua tiếng tốt, 99 00:01:59,210 --> 00:02:00,322 mà để nhớ đêm mình 100 00:02:00,322 --> 00:02:01,435 từng được cứu bằng bát 101 00:02:01,435 --> 00:02:02,547 cháo nóng và túi bạc 102 00:02:02,547 --> 00:02:03,660 dưới gối. 103 00:02:04,160 --> 00:02:05,328 Cổ nhân dạy, đừng vội 104 00:02:05,328 --> 00:02:06,496 vui khi quanh mình đông 105 00:02:06,496 --> 00:02:07,663 người, cũng đừng vội buồn 106 00:02:07,663 --> 00:02:08,831 khi lúc khó chỉ còn 107 00:02:08,831 --> 00:02:09,999 vài người. Đông chưa chắc 108 00:02:09,999 --> 00:02:11,167 là thân, ít chưa chắc 109 00:02:11,167 --> 00:02:12,334 là cô độc. Một tấm 110 00:02:12,334 --> 00:02:13,502 lòng thật quý hơn trăm 111 00:02:13,502 --> 00:02:14,670 lời hứa suông. 112 00:02:15,170 --> 00:02:16,374 Vì thế, khi đời yên, 113 00:02:16,374 --> 00:02:17,578 hãy khiêm nhường mà chọn 114 00:02:17,578 --> 00:02:18,782 bạn. Khi đời khó, hãy 115 00:02:18,782 --> 00:02:19,986 bình tĩnh mà nhìn người. 116 00:02:19,986 --> 00:02:21,190 Ai quay lưng thì để 117 00:02:21,190 --> 00:02:22,394 họ đi; ai đưa tay 118 00:02:22,394 --> 00:02:23,598 thì nhớ suốt đời. Ngày 119 00:02:23,598 --> 00:02:24,802 khó không chỉ thử lòng 120 00:02:24,802 --> 00:02:26,006 người, mà còn dạy ta 121 00:02:26,006 --> 00:02:27,210 giữ nghĩa cho tử tế.