1 00:00:00,000 --> 00:00:01,220 Cổ nhân dạy, đừng nhìn 2 00:00:01,220 --> 00:00:02,400 áo rách mà khinh người, 3 00:00:02,620 --> 00:00:03,580 cũng đừng thấy nhà nghèo 4 00:00:03,580 --> 00:00:05,160 mà đo lòng dạ. Áo 5 00:00:05,160 --> 00:00:06,260 quần che được thân, không 6 00:00:06,260 --> 00:00:07,520 che được phẩm hạnh. Phúc 7 00:00:07,520 --> 00:00:08,560 đức nhìn vào tâm, không 8 00:00:08,560 --> 00:00:10,780 nhìn vào vẻ ngoài. Ngày 9 00:00:10,780 --> 00:00:11,600 xưa, ở ven chợ có 10 00:00:11,600 --> 00:00:12,840 phú hộ tên Khang, giàu 11 00:00:12,840 --> 00:00:13,800 bạc nhưng mắt hay nhìn 12 00:00:13,800 --> 00:00:15,120 thấp người khác. Ai mặc 13 00:00:15,120 --> 00:00:16,420 áo vá đến cửa, ông 14 00:00:16,420 --> 00:00:17,680 liền nhíu mày, sợ họ 15 00:00:17,680 --> 00:00:18,960 làm bẩn thềm nhà. Ông 16 00:00:18,960 --> 00:00:19,900 tin vẻ sang trọng mới 17 00:00:19,900 --> 00:00:22,340 đáng được kính nể. Một 18 00:00:22,340 --> 00:00:23,480 chiều mưa, có ông lão 19 00:00:23,480 --> 00:00:24,940 áo rách xin trú dưới 20 00:00:24,940 --> 00:00:26,380 mái hiên. Khang sai gia 21 00:00:26,380 --> 00:00:27,860 nhân đuổi đi, còn nói: 22 00:00:28,180 --> 00:00:28,960 người nghèo thường mang xui 23 00:00:28,960 --> 00:00:30,600 xẻo. Ông lão cúi đầu 24 00:00:30,600 --> 00:00:32,260 bước ra màn mưa. Mưa 25 00:00:32,260 --> 00:00:34,480 càng lớn, bóng ông càng 26 00:00:34,480 --> 00:00:35,720 nhỏ giữa đường lầy. Con 27 00:00:35,720 --> 00:00:37,100 trai Khang nhìn thấy, lặng 28 00:00:37,100 --> 00:00:38,360 lẽ đem chiếc nón cũ 29 00:00:38,960 --> 00:00:39,720 và bát cháo nóng cho 30 00:00:39,720 --> 00:00:40,960 ông. Đứa trẻ nói, áo 31 00:00:40,960 --> 00:00:42,240 người rách, nhưng bụng người 32 00:00:42,240 --> 00:00:43,020 đang đói; thấy đói mà 33 00:00:43,020 --> 00:00:44,760 ngoảnh mặt mới là rách 34 00:00:44,760 --> 00:00:45,700 trong lòng. Lời trẻ thơ 35 00:00:45,700 --> 00:00:47,940 đôi khi sáng hơn đèn 36 00:00:47,940 --> 00:00:49,420 nhà giàu. Khang nghe được 37 00:00:49,420 --> 00:00:50,580 thì quát con. Ông cho 38 00:00:50,580 --> 00:00:52,320 rằng thương người nghèo chỉ 39 00:00:52,480 --> 00:00:53,700 khiến họ bám víu. Đêm 40 00:00:53,700 --> 00:00:54,560 ấy, tiếng mưa gõ mái, 41 00:00:54,560 --> 00:00:56,720 còn câu nói của con 42 00:00:56,720 --> 00:00:57,660 gõ mãi vào lòng ông. 43 00:00:57,660 --> 00:00:59,200 Vài tháng sau, thuyền hàng 44 00:00:59,200 --> 00:01:00,060 của Khang gặp bão. Tiền 45 00:01:00,060 --> 00:01:01,380 bạc trôi mất, kho lụa 46 00:01:01,380 --> 00:01:02,380 cháy vì sét đánh. Người 47 00:01:02,380 --> 00:01:03,680 từng cúi đầu trước ông 48 00:01:03,680 --> 00:01:04,880 bỗng tránh xa, sợ bị 49 00:01:04,880 --> 00:01:06,140 hỏi vay, sợ dính vào 50 00:01:06,140 --> 00:01:07,200 vận rủi. Khi của cải 51 00:01:07,200 --> 00:01:09,460 đổi chủ, tiếng nịnh tắt 52 00:01:09,460 --> 00:01:10,540 rất nhanh. Chỉ trong một 53 00:01:10,540 --> 00:01:12,120 mùa, áo lụa của Khang 54 00:01:12,120 --> 00:01:13,140 đổi thành áo vá. Ông 55 00:01:13,140 --> 00:01:14,260 đến nhà bạn cũ xin 56 00:01:14,260 --> 00:01:15,600 ở nhờ một đêm, nhưng 57 00:01:15,640 --> 00:01:16,540 người ta khép cửa. Lúc 58 00:01:16,540 --> 00:01:18,000 ấy ông mới hiểu thềm 59 00:01:18,000 --> 00:01:18,900 nhà lạnh đến thế nào. 60 00:01:19,040 --> 00:01:21,060 Cái lạnh ấy không ở 61 00:01:21,060 --> 00:01:22,300 trời, mà ở lòng người. 62 00:01:22,300 --> 00:01:23,260 Đang lang thang ngoài chợ, 63 00:01:23,260 --> 00:01:24,440 Khang gặp lại ông lão 64 00:01:24,440 --> 00:01:25,720 áo rách năm xưa. Ông 65 00:01:25,720 --> 00:01:26,920 lão nay vẫn nghèo, nhưng 66 00:01:26,920 --> 00:01:27,800 mời Khang vào túp lều, 67 00:01:27,800 --> 00:01:29,540 chia nửa bát cơm và 68 00:01:29,760 --> 00:01:30,540 chỗ nằm khô. Trong nghèo 69 00:01:30,540 --> 00:01:32,820 khó, một chỗ ngồi tử 70 00:01:32,820 --> 00:01:33,800 tế cũng thành mái nhà. 71 00:01:33,800 --> 00:01:35,180 Khang xấu hổ không dám 72 00:01:35,180 --> 00:01:36,440 ngẩng đầu. Ông lão cười 73 00:01:36,440 --> 00:01:37,280 hiền, nói: năm ấy con 74 00:01:37,560 --> 00:01:38,560 trai ông cho ta bát 75 00:01:38,560 --> 00:01:40,080 cháo, hôm nay ta trả 76 00:01:40,200 --> 00:01:41,060 lại một bữa cơm. Ơn 77 00:01:42,360 --> 00:01:43,480 nhỏ, người tử tế không 78 00:01:43,480 --> 00:01:44,400 quên. Đêm đó, Khang nằm 79 00:01:44,400 --> 00:01:46,220 trên ổ rơm mà không 80 00:01:46,220 --> 00:01:47,060 ngủ được. Ông nhớ mình 81 00:01:47,060 --> 00:01:48,400 từng đuổi người vì chiếc 82 00:01:48,400 --> 00:01:49,780 áo rách. Hóa ra áo 83 00:01:49,880 --> 00:01:50,840 rách chưa chắc nghèo nhân 84 00:01:50,840 --> 00:01:52,140 nghĩa, áo đẹp chưa chắc 85 00:01:52,140 --> 00:01:53,220 giàu lương tâm. Nỗi hổ 86 00:01:53,220 --> 00:01:55,900 thẹn ấy nặng hơn mọi 87 00:01:56,100 --> 00:01:56,980 món nợ cũ. Sáng hôm 88 00:01:57,360 --> 00:01:58,600 sau, Khang cúi đầu cảm 89 00:01:58,600 --> 00:01:59,920 tạ. Ông lão chỉ nói, 90 00:01:59,920 --> 00:02:00,900 người đời thường quý gấm 91 00:02:01,460 --> 00:02:02,420 vóc mà quên nhìn đôi 92 00:02:02,600 --> 00:02:03,400 mắt. Nhưng khi hoạn nạn 93 00:02:03,400 --> 00:02:04,720 đến, chỉ tấm lòng mới 94 00:02:04,720 --> 00:02:05,760 che được mưa gió. Biết 95 00:02:05,760 --> 00:02:08,140 nhìn tâm thì không lầm 96 00:02:08,200 --> 00:02:09,200 vì chiếc áo ngoài. Sau 97 00:02:09,200 --> 00:02:10,820 này, Khang gây dựng lại 98 00:02:11,020 --> 00:02:11,860 việc buôn bán. Trước cửa 99 00:02:11,860 --> 00:02:12,600 nhà, ông đặt một ghế 100 00:02:12,600 --> 00:02:14,140 tre cho người qua đường 101 00:02:14,140 --> 00:02:15,440 nghỉ chân. Ai áo rách 102 00:02:15,440 --> 00:02:17,580 đến xin nước, ông tự 103 00:02:17,580 --> 00:02:18,600 tay rót đầy bát. Người 104 00:02:18,600 --> 00:02:20,660 trong làng hỏi vì sao 105 00:02:20,660 --> 00:02:21,460 ông đổi tính. Khang đáp, 106 00:02:21,460 --> 00:02:22,260 vì ta từng bị một 107 00:02:22,260 --> 00:02:23,260 cánh cửa khép lại và 108 00:02:23,720 --> 00:02:24,780 được một túp lều mở 109 00:02:24,780 --> 00:02:25,620 ra. Từ đó mới biết, 110 00:02:26,920 --> 00:02:28,140 sang hèn nằm ở lòng 111 00:02:28,140 --> 00:02:29,440 người. Hãy nhớ, đừng khinh 112 00:02:29,440 --> 00:02:31,000 người áo rách, vì phúc 113 00:02:31,000 --> 00:02:32,260 đức không mặc lụa là. 114 00:02:32,260 --> 00:02:33,760 Gặp người nghèo, giữ một 115 00:02:33,920 --> 00:02:34,880 phần kính trọng; gặp người 116 00:02:35,480 --> 00:02:36,320 yếu, giữ một phần thương 117 00:02:36,320 --> 00:02:36,780 xót. Kính người