1 00:00:00,000 --> 00:00:01,164 Cổ nhân dạy, muốn dạy 2 00:00:01,164 --> 00:00:02,329 con nên người, vợ chồng 3 00:00:02,329 --> 00:00:03,493 trước hết phải kính nhau. 4 00:00:03,493 --> 00:00:04,658 Con trẻ học lễ nghĩa 5 00:00:04,658 --> 00:00:05,822 không chỉ từ sách vở, 6 00:00:05,822 --> 00:00:06,987 mà từ cách cha mẹ 7 00:00:06,987 --> 00:00:08,151 mời nhau chén nước, nhường 8 00:00:08,151 --> 00:00:09,316 nhau một lời, giữ cho 9 00:00:09,316 --> 00:00:10,480 nhau một phần thể diện. 10 00:00:10,980 --> 00:00:12,180 Ngày xưa, trong một làng 11 00:00:12,180 --> 00:00:13,380 nhỏ có đôi vợ chồng 12 00:00:13,380 --> 00:00:14,580 tên Ân và Lễ. Họ 13 00:00:14,580 --> 00:00:15,780 có một cậu con trai 14 00:00:15,780 --> 00:00:16,980 thông minh nhưng bướng bỉnh. 15 00:00:16,980 --> 00:00:18,180 Cha mẹ càng răn, đứa 16 00:00:18,180 --> 00:00:19,380 trẻ càng cãi, khiến trong 17 00:00:19,380 --> 00:00:20,580 nhà nhiều phen nặng tiếng. 18 00:00:21,080 --> 00:00:22,244 Một hôm, cậu bé làm 19 00:00:22,244 --> 00:00:23,409 đổ rổ thóc phơi trước 20 00:00:23,409 --> 00:00:24,573 sân. Ân nổi giận định 21 00:00:24,573 --> 00:00:25,738 quát con, Lễ vội bênh 22 00:00:25,738 --> 00:00:26,902 con trước mặt chồng. Người 23 00:00:26,902 --> 00:00:28,067 cha thấy vợ cản lời 24 00:00:28,067 --> 00:00:29,231 mình thì càng bực, người 25 00:00:29,231 --> 00:00:30,396 mẹ thấy chồng nặng giọng 26 00:00:30,396 --> 00:00:31,560 thì càng tủi. 27 00:00:32,060 --> 00:00:33,204 Đứa trẻ đứng giữa sân 28 00:00:33,204 --> 00:00:34,348 nhìn cha mẹ trách nhau 29 00:00:34,348 --> 00:00:35,492 mà im bặt. Tối đến, 30 00:00:35,492 --> 00:00:36,636 khi bị nhắc học bài, 31 00:00:36,636 --> 00:00:37,780 nó đáp, cha mẹ còn 32 00:00:37,780 --> 00:00:38,924 không nhường lời nhau, sao 33 00:00:38,924 --> 00:00:40,068 bắt con phải lễ phép. 34 00:00:40,068 --> 00:00:41,212 Một câu trẻ nhỏ nói 35 00:00:41,212 --> 00:00:42,356 ra, làm cả 36 00:00:42,356 --> 00:00:43,500 nhà lặng đi. 37 00:00:44,000 --> 00:00:45,080 Sáng sau, Ân đến hỏi 38 00:00:45,080 --> 00:00:46,160 một vị tiên sinh già 39 00:00:46,160 --> 00:00:47,240 trong làng. Ông than rằng 40 00:00:47,240 --> 00:00:48,320 con mình khó dạy. Tiên 41 00:00:48,320 --> 00:00:49,400 sinh không đáp ngay, chỉ 42 00:00:49,400 --> 00:00:50,480 rót hai chén trà, một 43 00:00:50,480 --> 00:00:51,560 chén đặt nghiêng, một chén 44 00:00:51,560 --> 00:00:52,640 đặt thẳng, rồi hỏi, nước 45 00:00:52,640 --> 00:00:53,720 trong chén nào 46 00:00:53,720 --> 00:00:54,800 giữ được lâu. 47 00:00:55,300 --> 00:00:56,560 Ân đáp, chén thẳng mới 48 00:00:56,560 --> 00:00:57,820 giữ được nước. Tiên sinh 49 00:00:57,820 --> 00:00:59,080 nói, nhà cũng vậy. Cha 50 00:00:59,080 --> 00:01:00,340 mẹ nghiêng về hơn thua, 51 00:01:00,340 --> 00:01:01,600 con cái khó giữ nếp. 52 00:01:01,600 --> 00:01:02,860 Người lớn còn xem thường 53 00:01:02,860 --> 00:01:04,120 nhau, trẻ nhỏ lấy đâu 54 00:01:04,120 --> 00:01:05,380 ra lòng kính trọng. 55 00:01:05,880 --> 00:01:06,978 Ân về nhà, không vội 56 00:01:06,978 --> 00:01:08,076 mắng con nữa. Trước bữa 57 00:01:08,076 --> 00:01:09,175 cơm, ông đặt đũa xuống, 58 00:01:09,175 --> 00:01:10,273 quay sang vợ và nói, 59 00:01:10,273 --> 00:01:11,371 hôm qua ta nặng lời 60 00:01:11,371 --> 00:01:12,469 trước mặt con, ấy là 61 00:01:12,469 --> 00:01:13,567 ta sai trước. Lễ nghe 62 00:01:13,567 --> 00:01:14,665 vậy cũng cúi đầu nhận 63 00:01:14,665 --> 00:01:15,764 mình đã nóng lòng bênh 64 00:01:15,764 --> 00:01:16,862 con mà làm 65 00:01:16,862 --> 00:01:17,960 chồng mất mặt. 66 00:01:18,460 --> 00:01:19,624 Đứa trẻ nhìn cha mẹ 67 00:01:19,624 --> 00:01:20,789 nhận lỗi với nhau, lần 68 00:01:20,789 --> 00:01:21,953 đầu tiên thấy lời xin 69 00:01:21,953 --> 00:01:23,118 lỗi không làm người lớn 70 00:01:23,118 --> 00:01:24,282 nhỏ đi. Nó lặng lẽ 71 00:01:24,282 --> 00:01:25,447 nhặt từng hạt thóc còn 72 00:01:25,447 --> 00:01:26,611 sót ngoài sân, rồi đem 73 00:01:26,611 --> 00:01:27,776 vào nói, con cũng sai, 74 00:01:27,776 --> 00:01:28,940 con sẽ sửa. 75 00:01:29,440 --> 00:01:30,536 Từ đó, trong nhà Ân 76 00:01:30,536 --> 00:01:31,632 và Lễ có một lệ. 77 00:01:31,632 --> 00:01:32,728 Khi dạy con, hai vợ 78 00:01:32,728 --> 00:01:33,824 chồng không bẻ lời nhau 79 00:01:33,824 --> 00:01:34,920 trước mặt trẻ. Có điều 80 00:01:34,920 --> 00:01:36,016 chưa thuận thì để sau 81 00:01:36,016 --> 00:01:37,112 bữa cơm, đóng cửa lại 82 00:01:37,112 --> 00:01:38,208 mà bàn. Trước mặt con, 83 00:01:38,208 --> 00:01:39,304 họ giữ cho nhau một 84 00:01:39,304 --> 00:01:40,400 chữ kính. 85 00:01:40,900 --> 00:01:42,153 Có lần Lễ muốn phạt 86 00:01:42,153 --> 00:01:43,407 con chép sách, Ân thấy 87 00:01:43,407 --> 00:01:44,660 hơi nặng, nhưng không phản 88 00:01:44,660 --> 00:01:45,913 bác trước mặt con. Đêm 89 00:01:45,913 --> 00:01:47,167 xuống, ông mới nói nhỏ 90 00:01:47,167 --> 00:01:48,420 với vợ. Hai người cùng 91 00:01:48,420 --> 00:01:49,673 đổi cách dạy, vừa nghiêm 92 00:01:49,673 --> 00:01:50,927 vừa có tình, khiến đứa 93 00:01:50,927 --> 00:01:52,180 trẻ tâm phục hơn nhiều. 94 00:01:52,680 --> 00:01:53,912 Nhiều tháng sau, cậu bé 95 00:01:53,912 --> 00:01:55,144 dần biết chào hỏi, biết 96 00:01:55,144 --> 00:01:56,376 nhận lỗi, biết kính trên 97 00:01:56,376 --> 00:01:57,608 nhường dưới. Người làng khen 98 00:01:57,608 --> 00:01:58,840 Ân dạy con giỏi. Ân 99 00:01:58,840 --> 00:02:00,072 chỉ lắc đầu, nói, ta 100 00:02:00,072 --> 00:02:01,304 không dạy con bằng tiếng 101 00:02:01,304 --> 00:02:02,536 quát, mà học cách kính 102 00:02:02,536 --> 00:02:03,768 vợ để con 103 00:02:03,768 --> 00:02:05,000 biết kính người. 104 00:02:05,500 --> 00:02:06,593 Lễ cũng hiểu, người mẹ 105 00:02:06,593 --> 00:02:07,687 muốn con biết thương người 106 00:02:07,687 --> 00:02:08,780 thì không nên nói lời 107 00:02:08,780 --> 00:02:09,873 coi nhẹ cha nó. Người 108 00:02:09,873 --> 00:02:10,967 cha muốn con biết lễ 109 00:02:10,967 --> 00:02:12,060 thì không nên làm mẹ 110 00:02:12,060 --> 00:02:13,153 nó tủi thân. Con cái 111 00:02:13,153 --> 00:02:14,247 nhìn cha mẹ như nhìn 112 00:02:14,247 --> 00:02:15,340 chiếc gương đầu đời. 113 00:02:15,840 --> 00:02:17,093 Tiên sinh già nghe chuyện 114 00:02:17,093 --> 00:02:18,347 thì mỉm cười. Ông nói, 115 00:02:18,347 --> 00:02:19,600 nếp nhà không bắt đầu 116 00:02:19,600 --> 00:02:20,853 từ cây roi, mà từ 117 00:02:20,853 --> 00:02:22,107 đôi mắt trẻ thấy cha 118 00:02:22,107 --> 00:02:23,360 mẹ tôn trọng nhau. Gốc 119 00:02:23,360 --> 00:02:24,613 thẳng thì cành mới ngay, 120 00:02:24,613 --> 00:02:25,867 lòng người lớn yên thì 121 00:02:25,867 --> 00:02:27,120 lòng trẻ nhỏ mới thuận. 122 00:02:27,620 --> 00:02:28,811 Hãy nhớ, muốn dạy con 123 00:02:28,811 --> 00:02:30,002 nên người, vợ chồng trước 124 00:02:30,002 --> 00:02:31,193 hết phải kính nhau. Một 125 00:02:31,193 --> 00:02:32,384 lời tử tế giữa cha 126 00:02:32,384 --> 00:02:33,576 và mẹ là bài học 127 00:02:33,576 --> 00:02:34,767 sâu hơn trăm câu răn. 128 00:02:34,767 --> 00:02:35,958 Gia đình có lễ từ 129 00:02:35,958 --> 00:02:37,149 người lớn, con cháu tự 130 00:02:37,149 --> 00:02:38,340 nhiên biết đường mà đi.