1 00:00:00,000 --> 00:00:01,168 Cổ nhân dạy, mái nhà 2 00:00:01,168 --> 00:00:02,336 không chỉ nghiêng vì gió 3 00:00:02,336 --> 00:00:03,504 bão, mà còn vì những 4 00:00:03,504 --> 00:00:04,672 lời nặng nề nói ra 5 00:00:04,672 --> 00:00:05,840 trong lúc nóng giận. Vợ 6 00:00:05,840 --> 00:00:07,008 chồng sống với nhau, cơm 7 00:00:07,008 --> 00:00:08,176 áo có thể thiếu một 8 00:00:08,176 --> 00:00:09,344 ngày, nhưng sự tôn trọng 9 00:00:09,344 --> 00:00:10,512 nếu thiếu lâu, nhà sẽ 10 00:00:10,512 --> 00:00:11,680 mất gốc. 11 00:00:12,180 --> 00:00:13,336 Ngày xưa trong một làng 12 00:00:13,336 --> 00:00:14,491 ven sông, có người thợ 13 00:00:14,491 --> 00:00:15,647 mộc nổi tiếng khéo tay. 14 00:00:15,647 --> 00:00:16,802 Ông dựng được nhà cho 15 00:00:16,802 --> 00:00:17,958 cả xóm, kèo cột thẳng 16 00:00:17,958 --> 00:00:19,113 tắp. Nhưng trong chính căn 17 00:00:19,113 --> 00:00:20,269 nhà mình, ông lại thường 18 00:00:20,269 --> 00:00:21,424 dùng lời sắc như đục 19 00:00:21,424 --> 00:00:22,580 chạm vào lòng vợ. 20 00:00:23,080 --> 00:00:24,280 Người vợ bán rau ngoài 21 00:00:24,280 --> 00:00:25,480 chợ, sáng đi sớm, tối 22 00:00:25,480 --> 00:00:26,680 về muộn. Có hôm mưa 23 00:00:26,680 --> 00:00:27,880 ướt áo, nàng vẫn nhóm 24 00:00:27,880 --> 00:00:29,080 bếp nấu cơm. Chỉ vì 25 00:00:29,080 --> 00:00:30,280 canh nhạt, người chồng buông 26 00:00:30,280 --> 00:00:31,480 một câu, việc nhỏ cũng 27 00:00:31,480 --> 00:00:32,680 làm không xong, khiến gian 28 00:00:32,680 --> 00:00:33,880 bếp im bặt. 29 00:00:34,380 --> 00:00:35,500 Nàng không cãi, chỉ cúi 30 00:00:35,500 --> 00:00:36,620 xuống thổi lửa. Đứa con 31 00:00:36,620 --> 00:00:37,740 nhỏ ngồi bên cửa nhìn 32 00:00:37,740 --> 00:00:38,860 mẹ, rồi nhìn cha. Trong 33 00:00:38,860 --> 00:00:39,980 mắt trẻ thơ, bát canh 34 00:00:39,980 --> 00:00:41,100 không còn nhạt hay mặn, 35 00:00:41,100 --> 00:00:42,220 chỉ còn tiếng nói nặng 36 00:00:42,220 --> 00:00:43,340 làm cả nhà 37 00:00:43,340 --> 00:00:44,460 như thấp xuống. 38 00:00:44,960 --> 00:00:46,196 Hôm sau, người thợ mộc 39 00:00:46,196 --> 00:00:47,433 đi sửa mái cho nhà 40 00:00:47,433 --> 00:00:48,669 hàng xóm. Ông thấy một 41 00:00:48,669 --> 00:00:49,905 chiếc xà chỉ nứt bằng 42 00:00:49,905 --> 00:00:51,142 sợi tóc, nhưng nếu để 43 00:00:51,142 --> 00:00:52,378 lâu, cả mái có thể 44 00:00:52,378 --> 00:00:53,615 võng xuống. Chủ nhà hỏi 45 00:00:53,615 --> 00:00:54,851 vì sao vết nhỏ lại 46 00:00:54,851 --> 00:00:56,087 nguy. Ông đáp, nhà hỏng 47 00:00:56,087 --> 00:00:57,324 thường bắt đầu từ chỗ 48 00:00:57,324 --> 00:00:58,560 người ta coi nhẹ. 49 00:00:59,060 --> 00:01:00,171 Câu nói ấy khiến ông 50 00:01:00,171 --> 00:01:01,282 khựng lại. Ông nhớ đến 51 00:01:01,282 --> 00:01:02,393 nét mặt vợ tối qua, 52 00:01:02,393 --> 00:01:03,504 nhớ ánh mắt con lặng 53 00:01:03,504 --> 00:01:04,616 đi bên bếp. Một lời 54 00:01:04,616 --> 00:01:05,727 mình coi là thoáng qua, 55 00:01:05,727 --> 00:01:06,838 với người nghe lại có 56 00:01:06,838 --> 00:01:07,949 thể thành vết nứt nằm 57 00:01:07,949 --> 00:01:09,060 im trong lòng. 58 00:01:09,560 --> 00:01:10,688 Cổ nhân nói, lưỡi không 59 00:01:10,688 --> 00:01:11,816 xương nhưng có thể làm 60 00:01:11,816 --> 00:01:12,944 gãy nghĩa tình. Dao bén 61 00:01:12,944 --> 00:01:14,072 chỉ cắt một lần, lời 62 00:01:14,072 --> 00:01:15,200 độc có khi cứa mãi 63 00:01:15,200 --> 00:01:16,328 nhiều năm. Người ngoài nghe 64 00:01:16,328 --> 00:01:17,456 lời nặng thì tránh xa, 65 00:01:17,456 --> 00:01:18,584 người trong nhà nghe mãi 66 00:01:18,584 --> 00:01:19,712 chỉ biết lặng 67 00:01:19,712 --> 00:01:20,840 lẽ khép lòng. 68 00:01:21,340 --> 00:01:22,558 Chiều ấy, người chồng về 69 00:01:22,558 --> 00:01:23,776 sớm. Ông không hỏi cơm 70 00:01:23,776 --> 00:01:24,993 canh ra sao, mà tự 71 00:01:24,993 --> 00:01:26,211 múc nước rửa rau, nhóm 72 00:01:26,211 --> 00:01:27,429 lửa rồi bảo vợ ngồi 73 00:01:27,429 --> 00:01:28,647 nghỉ. Nàng ngạc nhiên, còn 74 00:01:28,647 --> 00:01:29,864 đứa con nhỏ cứ đứng 75 00:01:29,864 --> 00:01:31,082 nhìn như thấy mái nhà 76 00:01:31,082 --> 00:01:32,300 vừa được chống lại. 77 00:01:32,800 --> 00:01:33,920 Bữa cơm hôm đó vẫn 78 00:01:33,920 --> 00:01:35,040 đạm bạc. Người chồng gắp 79 00:01:35,040 --> 00:01:36,160 rau cho vợ và nói, 80 00:01:36,160 --> 00:01:37,280 hôm qua ta làm đau 81 00:01:37,280 --> 00:01:38,400 nàng vì một bát canh. 82 00:01:38,400 --> 00:01:39,520 Canh nhạt có thể thêm 83 00:01:39,520 --> 00:01:40,640 muối, lời đã nặng thì 84 00:01:40,640 --> 00:01:41,760 khó nhặt lại. Từ nay 85 00:01:41,760 --> 00:01:42,880 ta xin học 86 00:01:42,880 --> 00:01:44,000 nói chậm hơn. 87 00:01:44,500 --> 00:01:45,700 Người vợ không khóc lớn, 88 00:01:45,700 --> 00:01:46,900 chỉ đặt đũa xuống thật 89 00:01:46,900 --> 00:01:48,100 khẽ. Nàng nói, nhà nghèo 90 00:01:48,100 --> 00:01:49,300 ta chịu được, việc nhiều 91 00:01:49,300 --> 00:01:50,500 ta gắng được, nhưng nếu 92 00:01:50,500 --> 00:01:51,700 mỗi ngày đều bị xem 93 00:01:51,700 --> 00:01:52,900 nhẹ, thì lòng người cũng 94 00:01:52,900 --> 00:01:54,100 như cột nhà bị mọt 95 00:01:54,100 --> 00:01:55,300 ăn, bên ngoài còn đứng, 96 00:01:55,300 --> 00:01:56,500 bên trong đã rỗng. 97 00:01:57,000 --> 00:01:58,128 Từ đó, mỗi khi giận, 98 00:01:58,128 --> 00:01:59,256 người thợ mộc ra sân 99 00:01:59,256 --> 00:02:00,384 nhìn những cây cột mình 100 00:02:00,384 --> 00:02:01,512 dựng. Ông tự hỏi, câu 101 00:02:01,512 --> 00:02:02,640 này nói ra sẽ đỡ 102 00:02:02,640 --> 00:02:03,768 mái nhà hay làm nó 103 00:02:03,768 --> 00:02:04,896 nghiêng thêm. Nhờ vậy, tiếng 104 00:02:04,896 --> 00:02:06,024 quát trong nhà thưa dần, 105 00:02:06,024 --> 00:02:07,152 tiếng hỏi han 106 00:02:07,152 --> 00:02:08,280 lại nhiều lên. 107 00:02:08,780 --> 00:02:09,936 Làng xóm thấy nhà ông 108 00:02:09,936 --> 00:02:11,091 yên hơn trước. Không phải 109 00:02:11,091 --> 00:02:12,247 vì họ bỗng giàu, cũng 110 00:02:12,247 --> 00:02:13,402 không phải vì hết việc 111 00:02:13,402 --> 00:02:14,558 khó. Chỉ là người trong 112 00:02:14,558 --> 00:02:15,713 nhà học cách giữ miệng 113 00:02:15,713 --> 00:02:16,869 khi nóng, giữ lễ khi 114 00:02:16,869 --> 00:02:18,024 mệt, giữ thể diện cho 115 00:02:18,024 --> 00:02:19,180 nhau trước con cái. 116 00:02:19,680 --> 00:02:20,791 Vợ chồng muốn bền, đừng 117 00:02:20,791 --> 00:02:21,902 thắng nhau bằng lời làm 118 00:02:21,902 --> 00:02:23,013 đau. Hôm nay hơn được 119 00:02:23,013 --> 00:02:24,124 một câu, ngày mai có 120 00:02:24,124 --> 00:02:25,236 thể thua mất một ánh 121 00:02:25,236 --> 00:02:26,347 mắt thương yêu. Người khôn 122 00:02:26,347 --> 00:02:27,458 biết giữ hòa khí, vì 123 00:02:27,458 --> 00:02:28,569 hiểu trong nhà, lời nói 124 00:02:28,569 --> 00:02:29,680 cũng là cột kèo. 125 00:02:30,180 --> 00:02:31,440 Bởi vậy, trước khi trách 126 00:02:31,440 --> 00:02:32,700 móc người thân, hãy nhớ 127 00:02:32,700 --> 00:02:33,960 một câu nặng lời có 128 00:02:33,960 --> 00:02:35,220 thể làm nghiêng cả mái 129 00:02:35,220 --> 00:02:36,480 nhà. Muốn nhà đứng vững, 130 00:02:36,480 --> 00:02:37,740 hãy chống nó bằng lời 131 00:02:37,740 --> 00:02:39,000 mềm, lòng biết ơn và 132 00:02:39,000 --> 00:02:40,260 sự kính trọng mỗi ngày.