{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, trong nhà có giận cũng đừng để thiên hạ nghe, có thương thì đừng để người bên cạnh phải đoán. Vợ chồng hơn nhau không ở tiếng nói lớn, mà ở chỗ biết đóng cửa khi nóng và mở lòng khi nghe. Lời bay ra khỏi cửa thì khó gọi về.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ngày xưa, trong một xóm ven sông có đôi vợ chồng bán vải. Người chồng khéo tính toán, người vợ giỏi tiếp khách. Quán nhỏ của họ đông người, nhưng trong nhà lại thường nổi sóng vì mỗi người đều cho mình chịu phần cực hơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một buổi chợ chiều, người vợ tính nhầm tiền một cuộn lụa. Người chồng thấy khách còn đứng đó liền nặng lời trách. Nàng đỏ mặt, im lặng thu dọn, còn ánh mắt người ngoài như gió lạnh thổi thẳng vào bếp nhà.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Tối đến, người vợ hỏi vì sao chàng không đợi vào trong rồi nói. Người chồng đáp rằng sai thì phải sửa ngay. Nàng không cãi nữa, chỉ đặt mâm cơm xuống. Cơm nóng vẫn bốc khói, nhưng trong lòng hai người đã nguội.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Hôm sau, bà mẹ già nghe chuyện, bèn lấy tấm rèm tre treo trước cửa. Bà nói, nhà nào cũng có bụi, nhưng người khôn quét bụi trong sân, không hất ra đường cho thiên hạ giẫm lên mà chê cười. Người giữ được cửa nhà cũng giữ được phúc khí.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Rồi bà chỉ vào chum nước bên hiên. Khi nước đục, phải để lắng rồi mới múc. Lòng người lúc giận cũng vậy, nói ngay thường chỉ khuấy thêm bùn. Đợi qua cơn nóng, lời nhẹ mới soi thấy đáy.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Người chồng nghe mà nhớ lại gương mặt vợ giữa chợ. Cái sai về tiền có thể bù bằng mấy đồng, nhưng cái tổn thương vì bị làm mất mặt trước người ngoài, có khi phải mất rất lâu mới liền lại.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Chiều ấy, có khách bắt bẻ giá vải. Người vợ lúng túng, người chồng định lên tiếng, rồi chợt nhìn tấm rèm tre. Ông mời khách đi, sau đó đóng cửa quán, rót chén nước và nói nhỏ với vợ từng điều cần sửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Người vợ cũng học cách nghe lâu hơn. Nàng không vội tự ái, không lấy im lặng làm tường đá. Nàng hỏi chồng đã mệt ở đâu, đã lo điều gì, và vì sao một chuyện nhỏ lại khiến giọng nói thành gai. Nghe lâu là cách nói rằng ta còn muốn đi cùng nhau.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Từ ngày ấy, trong nhà họ có một lệ. Hễ giận, hai người không nói ngoài sân, không nói trước con, không nói trước khách. Họ đợi bếp tàn bớt lửa, đóng cửa lại, rồi nói bằng giọng đủ để tình nghĩa còn nghe thấy.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Làng xóm vẫn có lúc đồn đoán, nhưng không còn nghe tiếng cãi vã vọng ra. Người ta chỉ thấy quán vải ngày càng yên, con cái ngày càng lễ phép. Bởi trẻ nhỏ học rất nhanh cách cha mẹ giữ thể diện cho nhau.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Cổ nhân coi lời nói trong nhà như lửa trong bếp. Lửa đặt đúng chỗ thì nấu chín cơm, sưởi ấm người. Lửa vung ra sân thì cháy rơm, cháy áo, cháy cả danh dự mà nhiều năm chưa chắc dập tắt được.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Vợ chồng muốn bền, đừng dùng người ngoài làm quan tòa cho chuyện riêng. Cái cần sửa thì sửa trong kín đáo, cái cần thương thì nói cho rõ ràng. Đóng cửa để giữ mặt, mở lòng để giữ nghĩa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Bởi vậy, giận thì đóng cửa nói nhỏ, thương thì mở lòng nghe lâu. Một mái nhà không sợ có lỗi, chỉ sợ lỗi bị đem ra phơi nắng; không sợ khác ý, chỉ sợ không còn ai chịu nghe nhau. Ai giữ được tiếng nói lúc giận, người ấy giữ được nửa đời bình yên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/113-Gian-Thi-Dong-Cua-Noi-Nho-Thuong-Thi-Mo-Long-Nghe-Lau/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}