1 00:00:00,000 --> 00:00:01,340 Cổ nhân dạy, trong nhà 2 00:00:01,340 --> 00:00:02,600 có giận cũng đừng để 3 00:00:02,600 --> 00:00:04,140 thiên hạ nghe, có thương 4 00:00:04,140 --> 00:00:05,240 thì đừng để người bên 5 00:00:05,240 --> 00:00:06,860 cạnh phải đoán. Vợ chồng 6 00:00:06,860 --> 00:00:07,800 hơn nhau không ở tiếng 7 00:00:07,800 --> 00:00:08,840 nói lớn, mà ở chỗ 8 00:00:08,840 --> 00:00:10,180 biết đóng cửa khi nóng 9 00:00:10,180 --> 00:00:11,060 và mở lòng khi nghe. 10 00:00:12,360 --> 00:00:13,260 Lời bay ra khỏi cửa 11 00:00:13,260 --> 00:00:14,760 thì khó gọi về. Ngày 12 00:00:14,760 --> 00:00:15,960 xưa, trong một xóm ven 13 00:00:15,960 --> 00:00:16,840 sông có đôi vợ chồng 14 00:00:16,840 --> 00:00:18,440 bán vải. Người chồng khéo 15 00:00:18,440 --> 00:00:19,800 tính toán, người vợ giỏi 16 00:00:19,800 --> 00:00:21,120 tiếp khách. Quán nhỏ của 17 00:00:21,120 --> 00:00:22,220 họ đông người, nhưng trong 18 00:00:22,220 --> 00:00:23,220 nhà lại thường nổi sóng 19 00:00:23,220 --> 00:00:24,440 vì mỗi người đều cho 20 00:00:24,440 --> 00:00:25,460 mình chịu phần cực hơn. 21 00:00:26,060 --> 00:00:27,460 Một buổi chợ chiều, người 22 00:00:27,460 --> 00:00:28,360 vợ tính nhầm tiền một 23 00:00:28,360 --> 00:00:29,820 cuộn lụa. Người chồng thấy 24 00:00:29,820 --> 00:00:30,820 khách còn đứng đó liền 25 00:00:30,820 --> 00:00:32,420 nặng lời trách. Nàng đỏ 26 00:00:32,420 --> 00:00:33,620 mặt, im lặng thu dọn, 27 00:00:33,840 --> 00:00:34,700 còn ánh mắt người ngoài 28 00:00:34,700 --> 00:00:35,640 như gió lạnh thổi thẳng 29 00:00:35,640 --> 00:00:37,240 vào bếp nhà. Tối đến, 30 00:00:37,500 --> 00:00:38,340 người vợ hỏi vì sao 31 00:00:38,340 --> 00:00:39,220 chàng không đợi vào trong 32 00:00:39,220 --> 00:00:40,640 rồi nói. Người chồng đáp 33 00:00:40,640 --> 00:00:41,800 rằng sai thì phải sửa 34 00:00:41,800 --> 00:00:43,120 ngay. Nàng không cãi nữa, 35 00:00:43,280 --> 00:00:44,360 chỉ đặt mâm cơm xuống. 36 00:00:44,480 --> 00:00:45,660 Cơm nóng vẫn bốc khói, 37 00:00:45,760 --> 00:00:46,560 nhưng trong lòng hai người 38 00:00:46,560 --> 00:00:48,460 đã nguội. Hôm sau, bà 39 00:00:48,460 --> 00:00:49,760 mẹ già nghe chuyện, bèn 40 00:00:49,760 --> 00:00:50,820 lấy tấm rèm tre treo 41 00:00:50,820 --> 00:00:52,720 trước cửa. Bà nói, nhà 42 00:00:52,720 --> 00:00:53,860 nào cũng có bụi, nhưng 43 00:00:53,860 --> 00:00:54,700 người khôn quét bụi trong 44 00:00:54,700 --> 00:00:55,800 sân, không hất ra đường 45 00:00:55,800 --> 00:00:56,660 cho thiên hạ giẫm lên 46 00:00:56,660 --> 00:00:57,880 mà chê cười. Người giữ 47 00:00:57,880 --> 00:00:58,720 được cửa nhà cũng giữ 48 00:00:58,720 --> 00:01:00,300 được phúc khí. Rồi bà 49 00:01:00,300 --> 00:01:01,160 chỉ vào chum nước bên 50 00:01:01,160 --> 00:01:02,880 hiên. Khi nước đục, phải 51 00:01:02,880 --> 00:01:03,940 để lắng rồi mới múc. 52 00:01:04,340 --> 00:01:05,180 Lòng người lúc giận cũng 53 00:01:05,180 --> 00:01:06,460 vậy, nói ngay thường chỉ 54 00:01:06,460 --> 00:01:07,880 khuấy thêm bùn. Đợi qua 55 00:01:07,880 --> 00:01:09,140 cơn nóng, lời nhẹ mới 56 00:01:09,140 --> 00:01:10,660 soi thấy đáy. Người chồng 57 00:01:10,660 --> 00:01:11,520 nghe mà nhớ lại gương 58 00:01:11,520 --> 00:01:13,120 mặt vợ giữa chợ. Cái 59 00:01:13,120 --> 00:01:14,020 sai về tiền có thể 60 00:01:14,020 --> 00:01:15,260 bù bằng mấy đồng, nhưng 61 00:01:15,260 --> 00:01:16,460 cái tổn thương vì bị 62 00:01:16,460 --> 00:01:17,260 làm mất mặt trước người 63 00:01:17,260 --> 00:01:18,600 ngoài, có khi phải mất 64 00:01:18,600 --> 00:01:19,640 rất lâu mới liền lại. 65 00:01:20,000 --> 00:01:21,200 Chiều ấy, có khách bắt 66 00:01:21,200 --> 00:01:22,640 bẻ giá vải. Người vợ 67 00:01:22,640 --> 00:01:23,900 lúng túng, người chồng định 68 00:01:23,900 --> 00:01:25,240 lên tiếng, rồi chợt nhìn 69 00:01:25,240 --> 00:01:27,000 tấm rèm tre. Ông mời 70 00:01:27,000 --> 00:01:28,220 khách đi, sau đó đóng 71 00:01:28,220 --> 00:01:29,620 cửa quán, rót chén nước 72 00:01:29,620 --> 00:01:30,540 và nói nhỏ với vợ 73 00:01:30,540 --> 00:01:32,160 từng điều cần sửa. Người 74 00:01:32,160 --> 00:01:33,020 vợ cũng học cách nghe 75 00:01:33,020 --> 00:01:34,520 lâu hơn. Nàng không vội 76 00:01:34,520 --> 00:01:35,820 tự ái, không lấy im 77 00:01:35,820 --> 00:01:37,220 lặng làm tường đá. Nàng 78 00:01:37,220 --> 00:01:37,920 hỏi chồng đã mệt ở 79 00:01:37,920 --> 00:01:39,100 đâu, đã lo điều gì, 80 00:01:39,680 --> 00:01:40,520 và vì sao một chuyện 81 00:01:40,520 --> 00:01:41,460 nhỏ lại khiến giọng nói 82 00:01:41,460 --> 00:01:43,280 thành gai. Nghe lâu là 83 00:01:43,280 --> 00:01:44,360 cách nói rằng ta còn 84 00:01:44,360 --> 00:01:45,860 muốn đi cùng nhau. Từ 85 00:01:45,860 --> 00:01:46,940 ngày ấy, trong nhà họ 86 00:01:46,940 --> 00:01:48,720 có một lệ. Hễ giận, 87 00:01:48,900 --> 00:01:49,780 hai người không nói ngoài 88 00:01:49,780 --> 00:01:51,020 sân, không nói trước con, 89 00:01:51,200 --> 00:01:52,540 không nói trước khách. Họ 90 00:01:52,540 --> 00:01:53,460 đợi bếp tàn bớt lửa, 91 00:01:53,620 --> 00:01:54,860 đóng cửa lại, rồi nói 92 00:01:54,860 --> 00:01:55,840 bằng giọng đủ để tình 93 00:01:55,840 --> 00:01:57,360 nghĩa còn nghe thấy. Làng 94 00:01:57,360 --> 00:01:58,280 xóm vẫn có lúc đồn 95 00:01:58,280 --> 00:01:59,480 đoán, nhưng không còn nghe 96 00:01:59,480 --> 00:02:01,220 tiếng cãi vã vọng ra. 97 00:02:01,420 --> 00:02:02,320 Người ta chỉ thấy quán 98 00:02:02,320 --> 00:02:03,600 vải ngày càng yên, con 99 00:02:03,600 --> 00:02:04,720 cái ngày càng lễ phép. 100 00:02:05,160 --> 00:02:06,140 Bởi trẻ nhỏ học rất 101 00:02:06,140 --> 00:02:07,060 nhanh cách cha mẹ giữ 102 00:02:07,060 --> 00:02:08,460 thể diện cho nhau. Cổ 103 00:02:08,460 --> 00:02:09,460 nhân coi lời nói trong 104 00:02:09,460 --> 00:02:10,400 nhà như lửa trong bếp. 105 00:02:10,960 --> 00:02:12,200 Lửa đặt đúng chỗ thì 106 00:02:12,200 --> 00:02:13,540 nấu chín cơm, sưởi ấm 107 00:02:13,540 --> 00:02:15,000 người. Lửa vung ra sân 108 00:02:15,000 --> 00:02:16,540 thì cháy rơm, cháy áo, 109 00:02:16,720 --> 00:02:17,600 cháy cả danh dự mà 110 00:02:17,600 --> 00:02:18,980 nhiều năm chưa chắc dập 111 00:02:18,980 --> 00:02:20,460 tắt được. Vợ chồng muốn 112 00:02:20,460 --> 00:02:21,880 bền, đừng dùng người ngoài 113 00:02:21,880 --> 00:02:22,820 làm quan tòa cho chuyện 114 00:02:22,820 --> 00:02:24,220 riêng. Cái cần sửa thì 115 00:02:24,220 --> 00:02:25,600 sửa trong kín đáo, cái 116 00:02:25,600 --> 00:02:26,720 cần thương thì nói cho 117 00:02:26,720 --> 00:02:28,220 rõ ràng. Đóng cửa để 118 00:02:28,220 --> 00:02:29,220 giữ mặt, mở lòng để 119 00:02:29,220 --> 00:02:30,780 giữ nghĩa. Bởi vậy, giận 120 00:02:30,780 --> 00:02:31,820 thì đóng cửa nói nhỏ, 121 00:02:32,140 --> 00:02:32,960 thương thì mở lòng nghe 122 00:02:32,960 --> 00:02:34,280 lâu. Một mái nhà không 123 00:02:34,280 --> 00:02:35,480 sợ có lỗi, chỉ sợ 124 00:02:35,480 --> 00:02:36,480 lỗi bị đem ra phơi 125 00:02:36,480 --> 00:02:37,940 nắng; không sợ khác ý, 126 00:02:38,200 --> 00:02:38,940 chỉ sợ không còn ai 127 00:02:38,940 --> 00:02:40,540 chịu nghe nhau. Ai giữ 128 00:02:40,540 --> 00:02:41,600 được tiếng nói lúc giận, 129 00:02:41,740 --> 00:02:42,560 người ấy giữ được nửa 130 00:02:42,560 --> 00:02:43,040 đời bình yên.