1 00:00:00,000 --> 00:00:01,182 Cổ nhân dạy, mái nhà 2 00:00:01,182 --> 00:00:02,364 không đổ vì một trận 3 00:00:02,364 --> 00:00:03,547 gió, mà đổ vì từng 4 00:00:03,547 --> 00:00:04,729 viên ngói lỏng không ai 5 00:00:04,729 --> 00:00:05,911 sửa. Đạo vợ chồng cũng 6 00:00:05,911 --> 00:00:07,093 vậy, không mất nhau chỉ 7 00:00:07,093 --> 00:00:08,276 bởi chuyện lớn, mà bởi 8 00:00:08,276 --> 00:00:09,458 những lời hứa nhỏ bị 9 00:00:09,458 --> 00:00:10,640 xem nhẹ quá lâu. 10 00:00:11,140 --> 00:00:12,402 Xưa có đôi vợ chồng 11 00:00:12,402 --> 00:00:13,664 làm nghề đóng thuyền bên 12 00:00:13,664 --> 00:00:14,927 bến sông. Người chồng khéo 13 00:00:14,927 --> 00:00:16,189 tay, người vợ giỏi giữ 14 00:00:16,189 --> 00:00:17,451 sổ, cả nhà sống nhờ 15 00:00:17,451 --> 00:00:18,713 từng chuyến đò qua nước. 16 00:00:18,713 --> 00:00:19,976 Thuở nghèo, họ thường hứa 17 00:00:19,976 --> 00:00:21,238 với nhau rằng có chuyện 18 00:00:21,238 --> 00:00:22,500 gì cũng nói thật. 19 00:00:23,000 --> 00:00:24,136 Ban đầu, lời hứa ấy 20 00:00:24,136 --> 00:00:25,272 rất nhỏ. Chồng hứa về 21 00:00:25,272 --> 00:00:26,408 trước khi trăng lên để 22 00:00:26,408 --> 00:00:27,544 cùng vá lưới. Vợ hứa 23 00:00:27,544 --> 00:00:28,680 để dành ít gạo ngon 24 00:00:28,680 --> 00:00:29,816 cho bữa giỗ cha mẹ. 25 00:00:29,816 --> 00:00:30,952 Những điều ấy không đáng 26 00:00:30,952 --> 00:00:32,088 bao tiền, nhưng làm lòng 27 00:00:32,088 --> 00:00:33,224 người thấy được đặt trong 28 00:00:33,224 --> 00:00:34,360 mắt nhau. 29 00:00:34,860 --> 00:00:35,980 Về sau, việc làm ăn 30 00:00:35,980 --> 00:00:37,100 khá hơn, khách đặt thuyền 31 00:00:37,100 --> 00:00:38,220 nhiều hơn. Người chồng bắt 32 00:00:38,220 --> 00:00:39,340 đầu về muộn mà không 33 00:00:39,340 --> 00:00:40,460 báo. Người vợ giấu vài 34 00:00:40,460 --> 00:00:41,580 khoản nợ nhỏ vì sợ 35 00:00:41,580 --> 00:00:42,700 chồng lo. Ai cũng nghĩ 36 00:00:42,700 --> 00:00:43,820 mình làm vậy để giữ 37 00:00:43,820 --> 00:00:44,940 yên nhà, nhưng yên lặng 38 00:00:44,940 --> 00:00:46,060 ấy lại sinh khe nứt. 39 00:00:46,560 --> 00:00:47,742 Một mùa nước lớn, chiếc 40 00:00:47,742 --> 00:00:48,924 thuyền mới bị hỏng mộng 41 00:00:48,924 --> 00:00:50,107 gỗ. Người chồng trách vợ 42 00:00:50,107 --> 00:00:51,289 không ghi rõ tiền mua 43 00:00:51,289 --> 00:00:52,471 vật liệu. Người vợ trách 44 00:00:52,471 --> 00:00:53,653 chồng hứa kiểm thuyền trước 45 00:00:53,653 --> 00:00:54,836 bão mà quên. Lời cũ 46 00:00:54,836 --> 00:00:56,018 kéo lời mới, chuyện nhỏ 47 00:00:56,018 --> 00:00:57,200 chồng thành chuyện lớn. 48 00:00:57,700 --> 00:00:58,876 Người thợ cả trong làng 49 00:00:58,876 --> 00:01:00,052 đến xem thuyền, chỉ vào 50 00:01:00,052 --> 00:01:01,228 một chốt tre đã mục. 51 00:01:01,228 --> 00:01:02,404 Ông nói, thuyền chìm không 52 00:01:02,404 --> 00:01:03,580 phải vì con sông quá 53 00:01:03,580 --> 00:01:04,756 dữ, mà vì cái chốt 54 00:01:04,756 --> 00:01:05,932 bé này bị bỏ qua. 55 00:01:05,932 --> 00:01:07,108 Nhà cũng vậy, lời hứa 56 00:01:07,108 --> 00:01:08,284 nhỏ chính là chốt tre 57 00:01:08,284 --> 00:01:09,460 giữ lòng tin. 58 00:01:09,960 --> 00:01:11,089 Người chồng nghe mà cúi 59 00:01:11,089 --> 00:01:12,218 mặt. Ông nhớ bao lần 60 00:01:12,218 --> 00:01:13,347 vợ ngồi đợi bữa cơm 61 00:01:13,347 --> 00:01:14,476 nguội, chỉ mong một lời 62 00:01:14,476 --> 00:01:15,604 báo trước. Người vợ cũng 63 00:01:15,604 --> 00:01:16,733 nhớ những khoản tiền giấu 64 00:01:16,733 --> 00:01:17,862 trong hòm, nhỏ thôi, nhưng 65 00:01:17,862 --> 00:01:18,991 khiến lòng mình phải tránh 66 00:01:18,991 --> 00:01:20,120 ánh mắt chồng. 67 00:01:20,620 --> 00:01:21,836 Tối ấy, họ thắp đèn 68 00:01:21,836 --> 00:01:23,052 trước bàn thờ tổ tiên, 69 00:01:23,052 --> 00:01:24,268 không thề thốt lớn lao. 70 00:01:24,268 --> 00:01:25,484 Người chồng chỉ hứa từ 71 00:01:25,484 --> 00:01:26,700 nay về muộn sẽ nói 72 00:01:26,700 --> 00:01:27,916 trước. Người vợ hứa sổ 73 00:01:27,916 --> 00:01:29,132 nợ dù ít cũng ghi 74 00:01:29,132 --> 00:01:30,348 rõ. Hai lời hứa nhỏ, 75 00:01:30,348 --> 00:01:31,564 nhưng đặt lại viên đá 76 00:01:31,564 --> 00:01:32,780 đầu tiên của lòng tin. 77 00:01:33,280 --> 00:01:34,440 Từ hôm đó, trong nhà 78 00:01:34,440 --> 00:01:35,600 có cuốn sổ treo gần 79 00:01:35,600 --> 00:01:36,760 bếp. Ai hứa điều gì 80 00:01:36,760 --> 00:01:37,920 thì ghi một nét, làm 81 00:01:37,920 --> 00:01:39,080 xong thì gạch nhẹ. Không 82 00:01:39,080 --> 00:01:40,240 phải để bắt lỗi nhau, 83 00:01:40,240 --> 00:01:41,400 mà để nhắc rằng lời 84 00:01:41,400 --> 00:01:42,560 nói trong nhà cũng cần 85 00:01:42,560 --> 00:01:43,720 được chăm như mộng thuyền 86 00:01:43,720 --> 00:01:44,880 trước mùa nước. 87 00:01:45,380 --> 00:01:46,518 Có hôm người chồng vẫn 88 00:01:46,518 --> 00:01:47,656 quên, nhưng ông trở về 89 00:01:47,656 --> 00:01:48,793 liền xin lỗi. Có hôm 90 00:01:48,793 --> 00:01:49,931 người vợ tính thiếu, nàng 91 00:01:49,931 --> 00:01:51,069 nói thật trước khi bị 92 00:01:51,069 --> 00:01:52,207 hỏi. Lời xin lỗi đến 93 00:01:52,207 --> 00:01:53,344 sớm làm giận dữ chưa 94 00:01:53,344 --> 00:01:54,482 kịp thành rêu bám trên 95 00:01:54,482 --> 00:01:55,620 lòng người. 96 00:01:56,120 --> 00:01:57,320 Năm ấy bão lớn, nhiều 97 00:01:57,320 --> 00:01:58,520 thuyền trong bến long ván, 98 00:01:58,520 --> 00:01:59,720 riêng chiếc thuyền của họ 99 00:01:59,720 --> 00:02:00,920 qua được nước xiết. Người 100 00:02:00,920 --> 00:02:02,120 trong làng khen tay nghề 101 00:02:02,120 --> 00:02:03,320 khéo. Người vợ chỉ nhìn 102 00:02:03,320 --> 00:02:04,520 chồng cười, vì nàng biết 103 00:02:04,520 --> 00:02:05,720 thuyền bền do từng chốt 104 00:02:05,720 --> 00:02:06,920 nhỏ được sửa đúng lúc. 105 00:02:07,420 --> 00:02:08,628 Đời vợ chồng cũng có 106 00:02:08,628 --> 00:02:09,836 mùa nước xiết: bệnh tật, 107 00:02:09,836 --> 00:02:11,044 thiếu tiền, con cái, cha 108 00:02:11,044 --> 00:02:12,252 mẹ già. Khi sóng lớn 109 00:02:12,252 --> 00:02:13,460 đến, người ta không còn 110 00:02:13,460 --> 00:02:14,668 thời gian dựng lại lòng 111 00:02:14,668 --> 00:02:15,876 tin từ đầu. Chỉ những 112 00:02:15,876 --> 00:02:17,084 lời hứa nhỏ đã giữ 113 00:02:17,084 --> 00:02:18,292 lâu mới thành dây neo 114 00:02:18,292 --> 00:02:19,500 cho mái nhà. 115 00:02:20,000 --> 00:02:21,120 Cổ nhân coi chữ tín 116 00:02:21,120 --> 00:02:22,240 là gốc của người quân 117 00:02:22,240 --> 00:02:23,360 tử, nhưng trong gia đình, 118 00:02:23,360 --> 00:02:24,480 chữ tín càng cần mềm 119 00:02:24,480 --> 00:02:25,600 và bền. Một lời về 120 00:02:25,600 --> 00:02:26,720 sớm, một câu nói thật, 121 00:02:26,720 --> 00:02:27,840 một việc đã hứa thì 122 00:02:27,840 --> 00:02:28,960 làm, đều là phúc đức 123 00:02:28,960 --> 00:02:30,080 âm thầm giữ 124 00:02:30,080 --> 00:02:31,200 lửa trong nhà. 125 00:02:31,700 --> 00:02:32,891 Bởi vậy, muốn vợ chồng 126 00:02:32,891 --> 00:02:34,082 đi qua sóng lớn, hãy 127 00:02:34,082 --> 00:02:35,273 giữ lời hứa nhỏ khi 128 00:02:35,273 --> 00:02:36,464 ngày còn yên. Chớ xem 129 00:02:36,464 --> 00:02:37,656 điều nhỏ là chuyện không 130 00:02:37,656 --> 00:02:38,847 đáng; chính những điều nhỏ 131 00:02:38,847 --> 00:02:40,038 được giữ trọn mới dệt 132 00:02:40,038 --> 00:02:41,229 thành tấm lưới nâng cả 133 00:02:41,229 --> 00:02:42,420 mái nhà qua bão gió.