1 00:00:00,000 --> 00:00:01,208 Người xưa dạy, bếp nhà 2 00:00:01,208 --> 00:00:02,415 tắt vì thiếu củi, còn 3 00:00:02,415 --> 00:00:03,623 lòng người lạnh vì lời 4 00:00:03,623 --> 00:00:04,831 hơn thua. Vợ chồng sống 5 00:00:04,831 --> 00:00:06,038 lâu không sợ nghèo, chỉ 6 00:00:06,038 --> 00:00:07,246 sợ ai cũng muốn mình 7 00:00:07,246 --> 00:00:08,454 đúng, khiến mái nhà dần 8 00:00:08,454 --> 00:00:09,662 mất sự ấm áp. Một 9 00:00:09,662 --> 00:00:10,869 nhà không chỉ dựng bằng 10 00:00:10,869 --> 00:00:12,077 cột kèo, mà còn bằng 11 00:00:12,077 --> 00:00:13,285 cách người trong nhà đối 12 00:00:13,285 --> 00:00:14,492 đãi cùng nhau 13 00:00:14,492 --> 00:00:15,700 khi trái ý. 14 00:00:16,200 --> 00:00:17,347 Có đôi vợ chồng trẻ 15 00:00:17,347 --> 00:00:18,493 ở xóm ven sông. Chồng 16 00:00:18,493 --> 00:00:19,640 làm ruộng, vợ lo chợ 17 00:00:19,640 --> 00:00:20,787 búa. Nhà không dư giả, 18 00:00:20,787 --> 00:00:21,933 nhưng mỗi chiều khói bếp 19 00:00:21,933 --> 00:00:23,080 vẫn lên. Người này mệt 20 00:00:23,080 --> 00:00:24,227 thì người kia nói nhẹ, 21 00:00:24,227 --> 00:00:25,373 nên bữa cơm nghèo vẫn 22 00:00:25,373 --> 00:00:26,520 giữ được tình nghĩa. 23 00:00:27,020 --> 00:00:28,140 Một mùa mưa kéo dài, 24 00:00:28,140 --> 00:00:29,260 lúa ngoài đồng úng nước, 25 00:00:29,260 --> 00:00:30,380 hàng ngoài chợ cũng ế. 26 00:00:30,380 --> 00:00:31,500 Cái nghèo chưa làm họ 27 00:00:31,500 --> 00:00:32,620 xa nhau, nhưng lời trách 28 00:00:32,620 --> 00:00:33,740 móc bắt đầu chen vào 29 00:00:33,740 --> 00:00:34,860 từng bữa cơm đạm bạc. 30 00:00:34,860 --> 00:00:35,980 Khi lòng mệt, người ta 31 00:00:35,980 --> 00:00:37,100 dễ quên người bên cạnh 32 00:00:37,100 --> 00:00:38,220 cũng đang chịu lạnh. 33 00:00:38,720 --> 00:00:39,942 Người chồng nói, nàng tiêu 34 00:00:39,942 --> 00:00:41,163 tiền không biết giữ. Người 35 00:00:41,163 --> 00:00:42,385 vợ đáp, chàng làm lụng 36 00:00:42,385 --> 00:00:43,607 không biết tính. Mỗi câu 37 00:00:43,607 --> 00:00:44,828 như một que củi ướt, 38 00:00:44,828 --> 00:00:46,050 không nhóm được lửa, chỉ 39 00:00:46,050 --> 00:00:47,272 làm khói cay mắt người 40 00:00:47,272 --> 00:00:48,493 trong nhà. Tiếng nói càng 41 00:00:48,493 --> 00:00:49,715 cao, lòng càng xa; một 42 00:00:49,715 --> 00:00:50,937 lời muốn thắng có khi 43 00:00:50,937 --> 00:00:52,158 làm người thân mang vết 44 00:00:52,158 --> 00:00:53,380 thương lâu hơn người ngoài. 45 00:00:53,880 --> 00:00:55,095 Đêm ấy, bếp tắt sớm. 46 00:00:55,095 --> 00:00:56,310 Người vợ quay mặt vào 47 00:00:56,310 --> 00:00:57,525 vách, người chồng ngồi ngoài 48 00:00:57,525 --> 00:00:58,740 hiên nghe mưa rơi. Không 49 00:00:58,740 --> 00:00:59,955 ai thua trong cuộc cãi 50 00:00:59,955 --> 00:01:01,170 vã, nhưng cả hai đều 51 00:01:01,170 --> 00:01:02,385 mất một phần bình yên. 52 00:01:02,385 --> 00:01:03,600 Mưa ngoài sân còn có 53 00:01:03,600 --> 00:01:04,815 lúc tạnh, nhưng nếu trong 54 00:01:04,815 --> 00:01:06,030 lòng giữ mãi oán hờn, 55 00:01:06,030 --> 00:01:07,245 mái nhà ấm mấy cũng 56 00:01:07,245 --> 00:01:08,460 thành quạnh hiu. 57 00:01:08,960 --> 00:01:10,211 Sáng hôm sau, bà cụ 58 00:01:10,211 --> 00:01:11,462 hàng xóm mang sang bó 59 00:01:11,462 --> 00:01:12,713 củi khô. Bà không khuyên 60 00:01:12,713 --> 00:01:13,964 nhiều, chỉ nói, củi khô 61 00:01:13,964 --> 00:01:15,215 gặp lửa còn cháy, lòng 62 00:01:15,215 --> 00:01:16,465 người gặp lời mềm còn 63 00:01:16,465 --> 00:01:17,716 ấm lại. Câu ấy như 64 00:01:17,716 --> 00:01:18,967 than hồng vùi dưới tro, 65 00:01:18,967 --> 00:01:20,218 không rực lên dữ dội, 66 00:01:20,218 --> 00:01:21,469 nhưng đủ làm hai người 67 00:01:21,469 --> 00:01:22,720 biết cúi đầu nghĩ lại. 68 00:01:23,220 --> 00:01:24,230 Người vợ nghe xong lặng 69 00:01:24,230 --> 00:01:25,240 đi, nhớ những ngày chồng 70 00:01:25,240 --> 00:01:26,250 nhịn bữa để mua thuốc 71 00:01:26,250 --> 00:01:27,260 cho mẹ mình. Người chồng 72 00:01:27,260 --> 00:01:28,270 nhìn bó củi, nhớ vợ 73 00:01:28,270 --> 00:01:29,280 từng vá áo dưới đèn 74 00:01:29,280 --> 00:01:30,290 khuya mà không 75 00:01:30,290 --> 00:01:31,300 than nửa lời. 76 00:01:31,800 --> 00:01:32,954 Chiều xuống, người chồng tự 77 00:01:32,954 --> 00:01:34,109 gánh nước về, không đợi 78 00:01:34,109 --> 00:01:35,263 vợ nhắc. Người vợ nhóm 79 00:01:35,263 --> 00:01:36,417 bếp sớm hơn mọi ngày, 80 00:01:36,417 --> 00:01:37,571 đặt thêm bát canh nóng, 81 00:01:37,571 --> 00:01:38,726 cũng không nhắc 82 00:01:38,726 --> 00:01:39,880 chuyện cũ nữa. 83 00:01:40,380 --> 00:01:41,569 Bữa cơm ấy vẫn chỉ 84 00:01:41,569 --> 00:01:42,758 có rau dưa và ít 85 00:01:42,758 --> 00:01:43,948 cá kho, nhưng trong nhà 86 00:01:43,948 --> 00:01:45,137 bớt lạnh. Họ không phân 87 00:01:45,137 --> 00:01:46,326 ai đúng ai sai, chỉ 88 00:01:46,326 --> 00:01:47,515 cùng hiểu rằng thắng lời 89 00:01:47,515 --> 00:01:48,705 thì dễ, giữ nhà mới 90 00:01:48,705 --> 00:01:49,894 khó. Đứa con nhỏ ngồi 91 00:01:49,894 --> 00:01:51,083 bên bếp cũng thôi sợ 92 00:01:51,083 --> 00:01:52,272 hãi, vì trẻ con không 93 00:01:52,272 --> 00:01:53,462 cần cha mẹ thắng nhau, 94 00:01:53,462 --> 00:01:54,651 chỉ cần cha mẹ còn 95 00:01:54,651 --> 00:01:55,840 thương nhau. 96 00:01:56,340 --> 00:01:57,494 Từ đó, mỗi khi giận, 97 00:01:57,494 --> 00:01:58,649 người chồng ra chẻ củi 98 00:01:58,649 --> 00:01:59,803 trước, để tay mỏi thì 99 00:01:59,803 --> 00:02:00,957 miệng bớt nặng. Người vợ 100 00:02:00,957 --> 00:02:02,111 rót bát nước ấm, để 101 00:02:02,111 --> 00:02:03,266 lòng dịu rồi mới nói 102 00:02:03,266 --> 00:02:04,420 điều cần nói. 103 00:02:04,920 --> 00:02:05,990 Hàng xóm thấy nhà ấy 104 00:02:05,990 --> 00:02:07,060 ít tiếng cãi hơn, tưởng 105 00:02:07,060 --> 00:02:08,130 họ hết khổ. Thật ra 106 00:02:08,130 --> 00:02:09,200 khổ vẫn còn, chỉ là 107 00:02:09,200 --> 00:02:10,270 hai người biết đặt tình 108 00:02:10,270 --> 00:02:11,340 nghĩa lên trước sĩ diện, 109 00:02:11,340 --> 00:02:12,410 đặt mái nhà lên trước 110 00:02:12,410 --> 00:02:13,480 cái tôi. 111 00:02:13,980 --> 00:02:15,242 Cổ nhân nói, cơm nhạt 112 00:02:15,242 --> 00:02:16,503 ăn với hòa khí vẫn 113 00:02:16,503 --> 00:02:17,765 ngon, cơm đầy mà chan 114 00:02:17,765 --> 00:02:19,027 oán trách cũng khó nuốt. 115 00:02:19,027 --> 00:02:20,288 Trong nhà, lời nói không 116 00:02:20,288 --> 00:02:21,550 chỉ bay qua tai, nó 117 00:02:21,550 --> 00:02:22,812 đậu lại trong tim người 118 00:02:22,812 --> 00:02:24,073 nghe. Vì thế người xưa 119 00:02:24,073 --> 00:02:25,335 dặn, trước khi trách người 120 00:02:25,335 --> 00:02:26,597 thân, hãy tự hỏi câu 121 00:02:26,597 --> 00:02:27,858 ấy sẽ nhóm lửa hay 122 00:02:27,858 --> 00:02:29,120 dập tắt lửa trong nhà. 123 00:02:29,620 --> 00:02:30,671 Vợ chồng muốn đi xa, 124 00:02:30,671 --> 00:02:31,723 đừng lấy miệng làm dao, 125 00:02:31,723 --> 00:02:32,774 đừng lấy đúng sai làm 126 00:02:32,774 --> 00:02:33,826 tường. Một câu nhường nhịn 127 00:02:33,826 --> 00:02:34,877 đúng lúc có thể giữ 128 00:02:34,877 --> 00:02:35,929 lại cả mùa xuân cho 129 00:02:35,929 --> 00:02:36,980 con cháu mai sau. 130 00:02:37,480 --> 00:02:38,589 Bếp lạnh tại lời hơn 131 00:02:38,589 --> 00:02:39,697 thua, bếp ấm nhờ nhường 132 00:02:39,697 --> 00:02:40,806 nhịn. Người biết hạ giọng 133 00:02:40,806 --> 00:02:41,914 trong nhà không phải là 134 00:02:41,914 --> 00:02:43,023 người thua, mà là người 135 00:02:43,023 --> 00:02:44,131 đang giữ phúc khí cho 136 00:02:44,131 --> 00:02:45,240 cả gia đình.