1 00:00:00,000 --> 00:00:01,192 Muốn con đi đường ngay, 2 00:00:01,192 --> 00:00:02,384 cha mẹ trước hết phải 3 00:00:02,384 --> 00:00:03,576 giữ bước chân thẳng. Con 4 00:00:03,576 --> 00:00:04,768 nhỏ không chỉ nghe lời 5 00:00:04,768 --> 00:00:05,960 người lớn nói, mà còn 6 00:00:05,960 --> 00:00:07,152 nhìn cách người lớn sống 7 00:00:07,152 --> 00:00:08,344 mỗi ngày. Một tấm gương 8 00:00:08,344 --> 00:00:09,536 sáng trong nhà, có khi 9 00:00:09,536 --> 00:00:10,728 mạnh hơn nhiều lời trách 10 00:00:10,728 --> 00:00:11,920 mắng ngoài miệng. 11 00:00:12,420 --> 00:00:13,597 Trong một làng nhỏ dưới 12 00:00:13,597 --> 00:00:14,774 chân núi, có người cha 13 00:00:14,774 --> 00:00:15,951 hay mắng con vì tội 14 00:00:15,951 --> 00:00:17,128 ham chơi. Ông dạy con 15 00:00:17,128 --> 00:00:18,305 phải chăm học, phải giữ 16 00:00:18,305 --> 00:00:19,482 lễ, phải biết kính trên 17 00:00:19,482 --> 00:00:20,658 nhường dưới. Nhưng chính ông 18 00:00:20,658 --> 00:00:21,835 lại thường nóng nảy với 19 00:00:21,835 --> 00:00:23,012 vợ và coi thường người 20 00:00:23,012 --> 00:00:24,189 nghèo. Trong mắt con trẻ, 21 00:00:24,189 --> 00:00:25,366 việc cha làm mỗi ngày 22 00:00:25,366 --> 00:00:26,543 chính là bài học không 23 00:00:26,543 --> 00:00:27,720 cần mực đỏ. 24 00:00:28,220 --> 00:00:29,331 Đứa trẻ ban đầu cúi 25 00:00:29,331 --> 00:00:30,442 đầu vâng dạ. Nhưng lâu 26 00:00:30,442 --> 00:00:31,553 dần, nó học theo giọng 27 00:00:31,553 --> 00:00:32,664 cha mà không hay. Gặp 28 00:00:32,664 --> 00:00:33,776 bạn yếu hơn, nó nói 29 00:00:33,776 --> 00:00:34,887 lời nặng. Gặp việc trái 30 00:00:34,887 --> 00:00:35,998 ý, nó đập bàn, rồi 31 00:00:35,998 --> 00:00:37,109 tưởng đó là khí phách 32 00:00:37,109 --> 00:00:38,220 của người lớn. 33 00:00:38,720 --> 00:00:39,804 Một hôm, thầy đồ trong 34 00:00:39,804 --> 00:00:40,889 làng gọi người cha đến. 35 00:00:40,889 --> 00:00:41,973 Thầy không trách đứa trẻ 36 00:00:41,973 --> 00:00:43,058 trước mặt nhiều người. Thầy 37 00:00:43,058 --> 00:00:44,142 chỉ đặt lên bàn một 38 00:00:44,142 --> 00:00:45,227 chậu nước đục và một 39 00:00:45,227 --> 00:00:46,311 tấm gương đồng phủ bụi, 40 00:00:46,311 --> 00:00:47,396 rồi mời người 41 00:00:47,396 --> 00:00:48,480 cha nhìn vào. 42 00:00:48,980 --> 00:00:50,180 Người cha nhìn mãi vẫn 43 00:00:50,180 --> 00:00:51,380 không thấy rõ mặt mình. 44 00:00:51,380 --> 00:00:52,580 Thầy đồ chậm rãi nói, 45 00:00:52,580 --> 00:00:53,780 nước đục không soi được 46 00:00:53,780 --> 00:00:54,980 bóng, gương bụi không chỉ 47 00:00:54,980 --> 00:00:56,180 được mặt. Người lớn sống 48 00:00:56,180 --> 00:00:57,380 rối, lời dạy trẻ nhỏ 49 00:00:57,380 --> 00:00:58,580 cũng khó trong. 50 00:00:59,080 --> 00:01:00,188 Câu ấy khiến người cha 51 00:01:00,188 --> 00:01:01,297 im lặng. Ông nhớ những 52 00:01:01,297 --> 00:01:02,405 lần bắt con lễ phép, 53 00:01:02,405 --> 00:01:03,513 nhưng chính mình nói lời 54 00:01:03,513 --> 00:01:04,622 thô với vợ. Ông nhớ 55 00:01:04,622 --> 00:01:05,730 những lần bảo con thương 56 00:01:05,730 --> 00:01:06,838 người, nhưng chính mình quay 57 00:01:06,838 --> 00:01:07,947 lưng trước người ăn xin 58 00:01:07,947 --> 00:01:09,055 ngoài chợ. Ông chợt hiểu, 59 00:01:09,055 --> 00:01:10,163 lỗi của con có một 60 00:01:10,163 --> 00:01:11,272 phần bóng dáng của mình 61 00:01:11,272 --> 00:01:12,380 trong đó. 62 00:01:12,880 --> 00:01:14,116 Từ hôm đó, ông không 63 00:01:14,116 --> 00:01:15,351 vội mắng con như trước. 64 00:01:15,351 --> 00:01:16,587 Sáng dậy, ông tự quét 65 00:01:16,587 --> 00:01:17,822 sân rồi mới gọi con 66 00:01:17,822 --> 00:01:19,058 học chữ. Ra chợ, ông 67 00:01:19,058 --> 00:01:20,293 trả giá vừa phải, không 68 00:01:20,293 --> 00:01:21,529 ép người nghèo. Về nhà, 69 00:01:21,529 --> 00:01:22,764 ông nói với vợ bằng 70 00:01:22,764 --> 00:01:24,000 giọng chậm hơn. 71 00:01:24,500 --> 00:01:25,593 Đứa trẻ nhìn thấy tất 72 00:01:25,593 --> 00:01:26,687 cả. Nó không nghe thêm 73 00:01:26,687 --> 00:01:27,780 bài giảng dài nào, nhưng 74 00:01:27,780 --> 00:01:28,873 bắt đầu biết xếp dép 75 00:01:28,873 --> 00:01:29,967 ngay ngắn, biết chào người 76 00:01:29,967 --> 00:01:31,060 già, biết nhường phần bánh 77 00:01:31,060 --> 00:01:32,153 nhỏ cho em. Hạt giống 78 00:01:32,153 --> 00:01:33,247 tốt thường nảy mầm trong 79 00:01:33,247 --> 00:01:34,340 im lặng. 80 00:01:34,840 --> 00:01:35,960 Có lần người cha hỏi, 81 00:01:35,960 --> 00:01:37,080 vì sao con thay đổi. 82 00:01:37,080 --> 00:01:38,200 Đứa trẻ đáp, con thấy 83 00:01:38,200 --> 00:01:39,320 cha cũng thay đổi. Nghe 84 00:01:39,320 --> 00:01:40,440 vậy, người cha vừa mừng 85 00:01:40,440 --> 00:01:41,560 vừa hổ thẹn, vì hiểu 86 00:01:41,560 --> 00:01:42,680 rằng con trẻ là dòng 87 00:01:42,680 --> 00:01:43,800 nước chảy qua 88 00:01:43,800 --> 00:01:44,920 ruộng nhà mình. 89 00:01:45,420 --> 00:01:46,656 Nếu nguồn nước trong, ruộng 90 00:01:46,656 --> 00:01:47,893 được trong. Nếu nguồn nước 91 00:01:47,893 --> 00:01:49,129 đục, cây lúa cũng mang 92 00:01:49,129 --> 00:01:50,365 bùn. Cha mẹ là nguồn 93 00:01:50,365 --> 00:01:51,602 đầu tiên của nết nhà. 94 00:01:51,602 --> 00:01:52,838 Muốn con hiền, đừng chỉ 95 00:01:52,838 --> 00:01:54,075 sửa miệng con, hãy sửa 96 00:01:54,075 --> 00:01:55,311 lòng mình trước. Gốc có 97 00:01:55,311 --> 00:01:56,547 ngay thì cành mới bớt 98 00:01:56,547 --> 00:01:57,784 cong, nguồn có sạch thì 99 00:01:57,784 --> 00:01:59,020 dòng mới bớt đục. 100 00:01:59,520 --> 00:02:00,693 Từ đó, nhà ấy ít 101 00:02:00,693 --> 00:02:01,867 tiếng quát hơn. Người cha 102 00:02:01,867 --> 00:02:03,040 vẫn nghiêm, nhưng nghiêm với 103 00:02:03,040 --> 00:02:04,213 bản thân trước. Người mẹ 104 00:02:04,213 --> 00:02:05,387 cũng giữ lời dịu dàng, 105 00:02:05,387 --> 00:02:06,560 không chê bai chồng trước 106 00:02:06,560 --> 00:02:07,733 mặt con. Đứa trẻ lớn 107 00:02:07,733 --> 00:02:08,907 lên trong một mái nhà 108 00:02:08,907 --> 00:02:10,080 biết tự sửa. 109 00:02:10,580 --> 00:02:11,709 Hàng xóm khen đứa trẻ 110 00:02:11,709 --> 00:02:12,838 nên người, người cha chỉ 111 00:02:12,838 --> 00:02:13,967 cúi đầu. Ông biết công 112 00:02:13,967 --> 00:02:15,096 không nằm ở những trận 113 00:02:15,096 --> 00:02:16,224 đòn, mà ở từng buổi 114 00:02:16,224 --> 00:02:17,353 sáng tự mình làm điều 115 00:02:17,353 --> 00:02:18,482 đúng. Dạy con là việc 116 00:02:18,482 --> 00:02:19,611 âm thầm, không phải cuộc 117 00:02:19,611 --> 00:02:20,740 khoe lời hay. 118 00:02:21,240 --> 00:02:22,324 Người xưa nói, nhà có 119 00:02:22,324 --> 00:02:23,409 gia phong không phải vì 120 00:02:23,409 --> 00:02:24,493 treo nhiều lời răn trên 121 00:02:24,493 --> 00:02:25,578 vách, mà vì người trong 122 00:02:25,578 --> 00:02:26,662 nhà sống đúng với lời 123 00:02:26,662 --> 00:02:27,747 răn ấy. Lời nói chỉ 124 00:02:27,747 --> 00:02:28,831 mở cửa, gương sáng mới 125 00:02:28,831 --> 00:02:29,916 dẫn đường cho 126 00:02:29,916 --> 00:02:31,000 con bước qua. 127 00:02:31,500 --> 00:02:32,755 Dạy con bằng gương sáng, 128 00:02:32,755 --> 00:02:34,010 hơn nghìn lời quở trách. 129 00:02:34,010 --> 00:02:35,265 Cha mẹ biết sửa mình 130 00:02:35,265 --> 00:02:36,520 hôm nay, con cháu bớt 131 00:02:36,520 --> 00:02:37,775 lạc đường ngày mai. Phúc 132 00:02:37,775 --> 00:02:39,030 của một nhà bắt đầu 133 00:02:39,030 --> 00:02:40,285 từ người lớn dám sống 134 00:02:40,285 --> 00:02:41,540 đúng trước khi bắt trẻ 135 00:02:41,540 --> 00:02:42,795 phải đúng. Đó là đạo 136 00:02:42,795 --> 00:02:44,050 lý sâu mà người đời 137 00:02:44,050 --> 00:02:45,305 càng làm cha mẹ càng 138 00:02:45,305 --> 00:02:46,560 phải ghi nhớ.