1 00:00:00,000 --> 00:00:01,240 Căn nhà nghèo cơm áo 2 00:00:01,360 --> 00:00:02,060 vẫn có thể giữ được 3 00:00:02,060 --> 00:00:03,640 hơi ấm. Nhà chỉ thật 4 00:00:03,640 --> 00:00:04,900 sự lạnh khi người trong 5 00:00:04,900 --> 00:00:05,860 nhà quen dùng lời sắc 6 00:00:05,860 --> 00:00:07,140 để hơn thua. Cổ nhân 7 00:00:07,140 --> 00:00:08,400 dạy, dao ngoài tay còn 8 00:00:08,400 --> 00:00:09,800 cất được, dao trong miệng 9 00:00:09,800 --> 00:00:11,020 khó lấy lại. Người khôn 10 00:00:11,020 --> 00:00:11,960 không sợ thua một lời, 11 00:00:11,960 --> 00:00:13,420 chỉ sợ lời mình làm 12 00:00:13,420 --> 00:00:14,420 tắt hơi ấm cuối cùng 13 00:00:14,420 --> 00:00:15,760 trong lòng người thân. Ở 14 00:00:15,980 --> 00:00:16,820 ven sông xưa có một 15 00:00:16,820 --> 00:00:17,560 gia đình làm nghề đan 16 00:00:17,560 --> 00:00:19,060 rổ. Người chồng khéo tay, 17 00:00:19,060 --> 00:00:20,640 người vợ chịu khó, con 18 00:00:20,860 --> 00:00:22,200 cái ngoan hiền. Nhưng mỗi 19 00:00:22,200 --> 00:00:23,260 khi việc trái ý, họ 20 00:00:23,400 --> 00:00:24,300 lại buông lời châm chích 21 00:00:24,300 --> 00:00:25,140 nhau trước mặt con trẻ. 22 00:00:25,140 --> 00:00:26,680 Ban đầu chỉ là một 23 00:00:26,680 --> 00:00:27,480 câu trách nhẹ bên bếp 24 00:00:27,480 --> 00:00:28,760 lửa. Rồi thành lời so 25 00:00:28,760 --> 00:00:30,040 đo tiền gạo, lời nhắc 26 00:00:30,040 --> 00:00:31,380 chuyện cũ, lời đem công 27 00:00:31,380 --> 00:00:33,640 lao ra cân. Bữa cơm 28 00:00:33,640 --> 00:00:34,540 chưa nguội mà lòng người 29 00:00:34,540 --> 00:00:36,240 đã nguội trước. Mỗi câu 30 00:00:36,240 --> 00:00:37,140 tưởng nhỏ lại như thêm 31 00:00:37,140 --> 00:00:38,360 một que củi ướt, làm 32 00:00:38,460 --> 00:00:39,240 khói cay phủ kín gian 33 00:00:39,240 --> 00:00:40,600 nhà. Người chồng nghĩ nói 34 00:00:40,600 --> 00:00:41,560 nặng mới khiến người khác 35 00:00:41,560 --> 00:00:43,000 nhớ. Người vợ nghĩ đáp 36 00:00:43,000 --> 00:00:43,920 lại cho bằng mới khỏi 37 00:00:43,920 --> 00:00:45,400 chịu thiệt. Không ai thấy 38 00:00:45,400 --> 00:00:46,320 mình đang vá áo bằng 39 00:00:46,320 --> 00:00:47,800 kim độc, càng vá càng 40 00:00:47,800 --> 00:00:48,700 làm rách thêm tình nghĩa. 41 00:00:48,700 --> 00:00:50,220 Đứa con lớn nghe nhiều, 42 00:00:50,220 --> 00:00:51,520 dần học cách nói với 43 00:00:51,520 --> 00:00:52,460 em bằng giọng lạnh. Đứa 44 00:00:52,460 --> 00:00:54,100 con nhỏ làm sai liền 45 00:00:54,100 --> 00:00:55,320 cúi mặt, không sợ lỗi, 46 00:00:55,320 --> 00:00:56,960 chỉ sợ tiếng quát. Trong 47 00:00:57,080 --> 00:00:58,260 nhà, ai cũng đi nhẹ 48 00:00:58,260 --> 00:00:59,580 nhưng lòng lại nặng. Sự 49 00:00:59,720 --> 00:01:00,340 im lặng của trẻ nhỏ 50 00:01:00,340 --> 00:01:01,500 đôi khi không phải ngoan, 51 00:01:01,500 --> 00:01:02,860 mà là dấu hiệu lòng 52 00:01:02,860 --> 00:01:03,780 chúng đã biết né tránh. 53 00:01:03,780 --> 00:01:05,860 Một chiều mưa, người mẹ 54 00:01:05,860 --> 00:01:06,700 lỡ tay làm rơi chiếc 55 00:01:06,700 --> 00:01:08,100 rổ mới đan. Người cha 56 00:01:08,100 --> 00:01:09,140 buột miệng mắng rằng bà 57 00:01:09,140 --> 00:01:10,020 chỉ biết làm hỏng việc. 58 00:01:10,020 --> 00:01:11,840 Câu ấy không dài, nhưng 59 00:01:12,040 --> 00:01:12,940 rơi xuống như hòn đá 60 00:01:12,940 --> 00:01:13,780 giữa chum nước đầy. Người 61 00:01:14,500 --> 00:01:15,420 mẹ im lặng nhặt từng 62 00:01:15,420 --> 00:01:17,200 nan tre gãy. Đêm đó, 63 00:01:17,200 --> 00:01:18,420 bà không khóc thành tiếng, 64 00:01:18,420 --> 00:01:19,460 chỉ ngồi vá áo dưới 65 00:01:19,460 --> 00:01:20,800 ngọn đèn dầu. Đứa con 66 00:01:20,800 --> 00:01:22,000 nhìn thấy, lần đầu hiểu 67 00:01:22,000 --> 00:01:22,920 rằng có những vết thương 68 00:01:22,920 --> 00:01:24,400 không chảy máu. Ánh đèn 69 00:01:24,400 --> 00:01:25,840 vẫn sáng, nhưng khoảng cách 70 00:01:25,840 --> 00:01:26,720 giữa hai người bỗng dài 71 00:01:26,720 --> 00:01:27,620 hơn cả con đường ngoài 72 00:01:27,620 --> 00:01:29,740 ngõ. Hôm sau, ông lão 73 00:01:29,740 --> 00:01:30,620 bán chiếu đi ngang ghé 74 00:01:30,620 --> 00:01:32,280 nghỉ. Nghe chuyện, ông không 75 00:01:32,280 --> 00:01:33,620 khuyên nhiều. Ông lấy một 76 00:01:33,620 --> 00:01:34,940 tấm chiếu mới, rạch một 77 00:01:34,940 --> 00:01:36,280 đường nhỏ, rồi bảo người 78 00:01:36,280 --> 00:01:37,500 chồng thử làm nó lành 79 00:01:37,500 --> 00:01:39,000 như ban đầu. Người chồng 80 00:01:39,000 --> 00:01:39,940 lúng túng lấy kim chỉ 81 00:01:39,940 --> 00:01:41,820 khâu lại. Vết rạch khép 82 00:01:41,820 --> 00:01:43,140 miệng, nhưng dấu sẹo vẫn 83 00:01:43,140 --> 00:01:44,160 hiện rõ trên từng sợi 84 00:01:44,160 --> 00:01:46,260 cói. Ông lão nói, lời 85 00:01:46,260 --> 00:01:47,560 nói cũng vậy, xin lỗi 86 00:01:47,560 --> 00:01:48,580 có thể nối lại, nhưng 87 00:01:48,580 --> 00:01:49,480 dấu đau còn nằm trong 88 00:01:49,480 --> 00:01:50,800 lòng. Có những vết sẹo 89 00:01:50,800 --> 00:01:52,320 không ai nhìn thấy, nhưng 90 00:01:52,320 --> 00:01:53,200 người mang nó nhớ rất 91 00:01:53,200 --> 00:01:54,740 lâu. Câu ấy khiến cả 92 00:01:54,740 --> 00:01:56,180 nhà lặng đi. Người chồng 93 00:01:56,180 --> 00:01:57,060 nhớ những lần mình thắng 94 00:01:57,060 --> 00:01:58,260 một câu mà thua một 95 00:01:58,260 --> 00:01:59,880 đêm yên ấm. Người vợ 96 00:01:59,880 --> 00:02:00,720 nhớ những lần đáp trả 97 00:02:00,720 --> 00:02:02,080 cho hả giận, rồi tự 98 00:02:02,080 --> 00:02:03,580 mình cũng mất ngủ. Từ 99 00:02:03,580 --> 00:02:04,700 hôm đó, họ đặt cạnh 100 00:02:04,700 --> 00:02:06,320 bếp một ống tre nhỏ. 101 00:02:06,320 --> 00:02:07,240 Ai lỡ nói nặng phải 102 00:02:07,240 --> 00:02:08,160 bỏ vào đó một hạt 103 00:02:08,160 --> 00:02:09,260 đậu và tự nói một 104 00:02:09,260 --> 00:02:11,200 lời lành để bù lại. 105 00:02:11,200 --> 00:02:12,360 Ban đầu ống tre đầy 106 00:02:12,520 --> 00:02:13,920 nhanh, sau dần thưa hạt. 107 00:02:13,920 --> 00:02:15,400 Kỳ lạ thay, cơm vẫn 108 00:02:15,400 --> 00:02:17,140 là cơm cũ, áo vẫn 109 00:02:17,140 --> 00:02:18,420 áo nâu, nhưng căn nhà 110 00:02:18,420 --> 00:02:19,820 bớt lạnh. Đứa con lớn 111 00:02:19,820 --> 00:02:20,820 biết dừng trước khi mắng 112 00:02:21,760 --> 00:02:22,660 em. Đứa con nhỏ làm 113 00:02:22,660 --> 00:02:23,900 sai dám nhận lỗi, vì 114 00:02:23,900 --> 00:02:24,900 biết lỗi không còn bị 115 00:02:24,900 --> 00:02:26,580 đâm bằng lời. Cổ nhân 116 00:02:26,900 --> 00:02:27,740 nói, lời mềm không làm 117 00:02:27,740 --> 00:02:29,300 người yếu đi. Lời mềm 118 00:02:29,300 --> 00:02:30,260 là cái phanh giữ xe 119 00:02:30,260 --> 00:02:31,880 đời khỏi lao xuống dốc. 120 00:02:31,880 --> 00:02:32,840 Người biết giữ miệng trong 121 00:02:33,100 --> 00:02:33,900 nhà, chính là người biết 122 00:02:33,900 --> 00:02:35,480 giữ phúc cho con cháu. 123 00:02:35,480 --> 00:02:36,580 Vì vậy, trước khi trách 124 00:02:36,580 --> 00:02:37,920 người thân, hãy tự hỏi 125 00:02:37,920 --> 00:02:38,860 lời này chữa lành hay 126 00:02:38,860 --> 00:02:40,640 cắt sâu. Một nhà muốn 127 00:02:40,640 --> 00:02:41,740 bền, không chỉ cần gạo 128 00:02:41,740 --> 00:02:43,240 trong chum, mà còn cần 129 00:02:43,240 --> 00:02:44,160 lời hiền trên môi mỗi