1 00:00:00,000 --> 00:00:01,178 Đời người không sợ nghèo 2 00:00:01,178 --> 00:00:02,356 một bữa, chỉ sợ nghèo 3 00:00:02,356 --> 00:00:03,535 mà đánh mất nghĩa. Cổ 4 00:00:03,535 --> 00:00:04,713 nhân dạy, lúc khó còn 5 00:00:04,713 --> 00:00:05,891 giữ được lòng ngay, đến 6 00:00:05,891 --> 00:00:07,069 ngày khá giả mới không 7 00:00:07,069 --> 00:00:08,247 phải cúi mặt trước chính 8 00:00:08,247 --> 00:00:09,425 mình. Một đồng tiền sạch 9 00:00:09,425 --> 00:00:10,604 tuy nhỏ, vẫn sáng hơn 10 00:00:10,604 --> 00:00:11,782 nén bạc làm 11 00:00:11,782 --> 00:00:12,960 đục gia phong. 12 00:00:13,460 --> 00:00:14,550 Xưa có hai anh em 13 00:00:14,550 --> 00:00:15,640 cùng làm nghề chở hàng 14 00:00:15,640 --> 00:00:16,730 qua bến sông. Mùa nước 15 00:00:16,730 --> 00:00:17,820 cạn, thuyền ít khách, gạo 16 00:00:17,820 --> 00:00:18,910 trong chum vơi dần. Người 17 00:00:18,910 --> 00:00:20,000 anh nóng ruột, người em 18 00:00:20,000 --> 00:00:21,090 lặng lẽ vá lại mái 19 00:00:21,090 --> 00:00:22,180 chèo cũ. 20 00:00:22,680 --> 00:00:23,888 Một thương lái đến thuê 21 00:00:23,888 --> 00:00:25,097 họ chở hàng qua sông 22 00:00:25,097 --> 00:00:26,305 trong đêm. Ông ta trả 23 00:00:26,305 --> 00:00:27,513 tiền rất hậu, nhưng dặn 24 00:00:27,513 --> 00:00:28,722 đừng hỏi trong bao có 25 00:00:28,722 --> 00:00:29,930 gì. Người anh nghe bạc 26 00:00:29,930 --> 00:00:31,138 sáng mắt, vội nhận lời 27 00:00:31,138 --> 00:00:32,347 vì nghĩ nhà đang thiếu 28 00:00:32,347 --> 00:00:33,555 ăn. Đói bụng một ngày 29 00:00:33,555 --> 00:00:34,763 còn chịu được, nhưng ăn 30 00:00:34,763 --> 00:00:35,972 nhầm của bất nghĩa sẽ 31 00:00:35,972 --> 00:00:37,180 mang tiếng nhiều đời. 32 00:00:37,680 --> 00:00:38,862 Người em nhìn dấu niêm 33 00:00:38,862 --> 00:00:40,044 phong lạ trên bao hàng, 34 00:00:40,044 --> 00:00:41,227 lòng sinh nghi. Anh nói, 35 00:00:41,227 --> 00:00:42,409 tiền này có thể mua 36 00:00:42,409 --> 00:00:43,591 gạo cho mẹ, nhưng nếu 37 00:00:43,591 --> 00:00:44,773 là hàng gian, bữa cơm 38 00:00:44,773 --> 00:00:45,956 ấy sẽ nghẹn trong cổ. 39 00:00:45,956 --> 00:00:47,138 Người anh gắt rằng nghèo 40 00:00:47,138 --> 00:00:48,320 mà còn sĩ diện. 41 00:00:48,820 --> 00:00:49,976 Đêm xuống, sương phủ kín 42 00:00:49,976 --> 00:00:51,133 mặt sông. Khi thuyền ra 43 00:00:51,133 --> 00:00:52,289 giữa dòng, họ nghe tiếng 44 00:00:52,289 --> 00:00:53,445 lính tuần từ xa. Thương 45 00:00:53,445 --> 00:00:54,602 lái hoảng hốt thúc chèo 46 00:00:54,602 --> 00:00:55,758 nhanh, lại hứa thêm bạc 47 00:00:55,758 --> 00:00:56,915 nếu hai anh em im 48 00:00:56,915 --> 00:00:58,071 miệng. Mặt nước tối đen 49 00:00:58,071 --> 00:00:59,227 như thử lòng người, mỗi 50 00:00:59,227 --> 00:01:00,384 nhịp chèo đều nặng hơn 51 00:01:00,384 --> 00:01:01,540 bình thường. 52 00:01:02,040 --> 00:01:03,180 Người anh run tay, còn 53 00:01:03,180 --> 00:01:04,320 người em ghì mái chèo 54 00:01:04,320 --> 00:01:05,460 lại. Anh bảo, thuyền nghèo 55 00:01:05,460 --> 00:01:06,600 còn có thể cập bến, 56 00:01:06,600 --> 00:01:07,740 lòng cong thì cả đời 57 00:01:07,740 --> 00:01:08,880 trôi dạt. Rồi anh quay 58 00:01:08,880 --> 00:01:10,020 mũi thuyền về 59 00:01:10,020 --> 00:01:11,160 phía trạm tuần. 60 00:01:11,660 --> 00:01:12,807 Bao hàng bị mở ra, 61 00:01:12,807 --> 00:01:13,953 đúng là đồ trộm từ 62 00:01:13,953 --> 00:01:15,100 kho làng bên. Thương lái 63 00:01:15,100 --> 00:01:16,247 bị bắt, người anh vừa 64 00:01:16,247 --> 00:01:17,393 sợ vừa xấu hổ. Số 65 00:01:17,393 --> 00:01:18,540 bạc chưa kịp cầm đã 66 00:01:18,540 --> 00:01:19,687 như than nóng đặt trước 67 00:01:19,687 --> 00:01:20,833 mặt. Người anh nhìn xuống 68 00:01:20,833 --> 00:01:21,980 bàn tay mình, lần đầu 69 00:01:21,980 --> 00:01:23,127 thấy lòng tham cũng có 70 00:01:23,127 --> 00:01:24,273 thể làm tay bẩn dù 71 00:01:24,273 --> 00:01:25,420 chưa chạm vào gì. 72 00:01:25,920 --> 00:01:27,150 Quan tuần không thưởng nhiều, 73 00:01:27,150 --> 00:01:28,380 chỉ ghi nhận hai anh 74 00:01:28,380 --> 00:01:29,610 em không tiếp tay cho 75 00:01:29,610 --> 00:01:30,840 việc xấu. Về nhà, người 76 00:01:30,840 --> 00:01:32,070 mẹ nghe chuyện, lấy bát 77 00:01:32,070 --> 00:01:33,300 cháo loãng chia đều, rồi 78 00:01:33,300 --> 00:01:34,530 nói cháo nhạt mà lòng 79 00:01:34,530 --> 00:01:35,760 sạch thì vẫn dễ nuốt. 80 00:01:36,260 --> 00:01:37,447 Những ngày sau, nhà họ 81 00:01:37,447 --> 00:01:38,633 vẫn thiếu thốn. Người anh 82 00:01:38,633 --> 00:01:39,820 có lúc tiếc số bạc 83 00:01:39,820 --> 00:01:41,007 kia, nhưng mỗi khi đi 84 00:01:41,007 --> 00:01:42,193 qua chợ, anh không phải 85 00:01:42,193 --> 00:01:43,380 tránh ánh mắt ai. Cái 86 00:01:43,380 --> 00:01:44,567 nhẹ lòng ấy dần quý 87 00:01:44,567 --> 00:01:45,753 hơn một túi tiền đầy. 88 00:01:45,753 --> 00:01:46,940 Nghèo mà còn dám nhìn 89 00:01:46,940 --> 00:01:48,127 thẳng, ấy là của cải 90 00:01:48,127 --> 00:01:49,313 âm thầm không 91 00:01:49,313 --> 00:01:50,500 ai cướp được. 92 00:01:51,000 --> 00:01:52,111 Mùa lũ năm sau, một 93 00:01:52,111 --> 00:01:53,222 chủ kho lớn cần người 94 00:01:53,222 --> 00:01:54,333 chở gạo cứu dân. Ông 95 00:01:54,333 --> 00:01:55,444 chọn hai anh em vì 96 00:01:55,444 --> 00:01:56,556 nghe tiếng họ không tham 97 00:01:56,556 --> 00:01:57,667 bạc tối. Từ chuyến ấy, 98 00:01:57,667 --> 00:01:58,778 công việc mở ra, thuyền 99 00:01:58,778 --> 00:01:59,889 cũ được thay 100 00:01:59,889 --> 00:02:01,000 bằng thuyền mới. 101 00:02:01,500 --> 00:02:02,678 Khi có của ăn của 102 00:02:02,678 --> 00:02:03,856 để, người anh nhớ lại 103 00:02:03,856 --> 00:02:05,035 đêm sương trên sông. Anh 104 00:02:05,035 --> 00:02:06,213 hiểu, giàu sang đến từ 105 00:02:06,213 --> 00:02:07,391 đường ngay thì ngủ yên, 106 00:02:07,391 --> 00:02:08,569 còn tiền nhặt từ đường 107 00:02:08,569 --> 00:02:09,747 tối dù nhiều cũng khiến 108 00:02:09,747 --> 00:02:10,925 lòng lạnh. Anh tự nhủ, 109 00:02:10,925 --> 00:02:12,104 thuyền mới chỉ đáng quý 110 00:02:12,104 --> 00:02:13,282 khi người chèo nó không 111 00:02:13,282 --> 00:02:14,460 bán rẻ lương tâm. 112 00:02:14,960 --> 00:02:16,048 Đêm ấy thành lời dạy 113 00:02:16,048 --> 00:02:17,136 cho con cháu. Cả nhà 114 00:02:17,136 --> 00:02:18,224 nhớ rằng phải quay về 115 00:02:18,224 --> 00:02:19,312 phía lương tâm khi lòng 116 00:02:19,312 --> 00:02:20,400 người chao đảo. 117 00:02:20,900 --> 00:02:22,107 Cổ nhân nói, nghĩa là 118 00:02:22,107 --> 00:02:23,315 cây cột trong nhà. Lúc 119 00:02:23,315 --> 00:02:24,522 nghèo mà tự tay chặt 120 00:02:24,522 --> 00:02:25,729 cột, đến khi có mái 121 00:02:25,729 --> 00:02:26,936 ngói cũng khó đứng bền. 122 00:02:26,936 --> 00:02:28,144 Người biết giữ nghĩa lúc 123 00:02:28,144 --> 00:02:29,351 thiếu thốn, phúc sẽ tìm 124 00:02:29,351 --> 00:02:30,558 đường ở lại. Cột ấy 125 00:02:30,558 --> 00:02:31,765 không phô trương, nhưng thiếu 126 00:02:31,765 --> 00:02:32,973 nó thì mưa gió nhỏ 127 00:02:32,973 --> 00:02:34,180 cũng làm nhà nghiêng. 128 00:02:34,680 --> 00:02:35,840 Vì vậy, khi khó khăn 129 00:02:35,840 --> 00:02:37,000 ép lòng người nghiêng ngả, 130 00:02:37,000 --> 00:02:38,160 càng phải giữ một đường 131 00:02:38,160 --> 00:02:39,320 thẳng trong tâm. Gạo hết 132 00:02:39,320 --> 00:02:40,480 có thể vay, áo rách 133 00:02:40,480 --> 00:02:41,640 có thể vá, nhưng nghĩa 134 00:02:41,640 --> 00:02:42,800 mất rồi, giàu mấy cũng 135 00:02:42,800 --> 00:02:43,960 khó ngẩng đầu.