1 00:00:00,000 --> 00:00:01,063 Ở đời, có người tưởng 2 00:00:01,063 --> 00:00:02,126 dồn người khác đến bước 3 00:00:02,126 --> 00:00:03,189 cuối là mình thắng. Nhưng 4 00:00:03,189 --> 00:00:04,251 cổ nhân dạy, biết chừa 5 00:00:04,251 --> 00:00:05,314 đường cho người, cũng là 6 00:00:05,314 --> 00:00:06,377 mở đường cho chính mình 7 00:00:06,377 --> 00:00:07,440 về sau. 8 00:00:07,940 --> 00:00:09,078 Tại một phố chợ xưa, 9 00:00:09,078 --> 00:00:10,216 có hai nhà bán vải 10 00:00:10,216 --> 00:00:11,353 đối diện nhau. Nhà ông 11 00:00:11,353 --> 00:00:12,491 Lâm vốn đông khách, nhà 12 00:00:12,491 --> 00:00:13,629 ông Phúc mới mở nên 13 00:00:13,629 --> 00:00:14,767 còn chậm. Thấy vậy, ông 14 00:00:14,767 --> 00:00:15,904 Lâm sinh lòng hơn thua, 15 00:00:15,904 --> 00:00:17,042 muốn ép đối thủ phải 16 00:00:17,042 --> 00:00:18,180 đóng cửa. 17 00:00:18,680 --> 00:00:19,809 Mỗi khi khách sang bên 18 00:00:19,809 --> 00:00:20,938 kia hỏi giá, ông Lâm 19 00:00:20,938 --> 00:00:22,067 liền hạ giá thật thấp 20 00:00:22,067 --> 00:00:23,196 để giành về. Ông còn 21 00:00:23,196 --> 00:00:24,324 nói xa gần rằng vải 22 00:00:24,324 --> 00:00:25,453 nhà Phúc kém màu, cân 23 00:00:25,453 --> 00:00:26,582 đo không chắc. Lời ấy 24 00:00:26,582 --> 00:00:27,711 lan nhanh hơn gió qua 25 00:00:27,711 --> 00:00:28,840 mái chợ. 26 00:00:29,340 --> 00:00:30,640 Ông Phúc biết chuyện nhưng 27 00:00:30,640 --> 00:00:31,940 không đáp trả. Ông chỉ 28 00:00:31,940 --> 00:00:33,240 giữ cân ngay, lời thật, 29 00:00:33,240 --> 00:00:34,540 ai mua ít cũng gói 30 00:00:34,540 --> 00:00:35,840 cẩn thận. Vợ ông lo 31 00:00:35,840 --> 00:00:37,140 lắng, còn ông nói, buôn 32 00:00:37,140 --> 00:00:38,440 bán là kiếm cơm, không 33 00:00:38,440 --> 00:00:39,740 phải đào hố chôn nhau. 34 00:00:40,240 --> 00:00:41,369 Một mùa mưa lớn, kho 35 00:00:41,369 --> 00:00:42,498 vải của ông Lâm bị 36 00:00:42,498 --> 00:00:43,627 dột. Nửa đêm, nước chảy 37 00:00:43,627 --> 00:00:44,756 xuống làm ướt nhiều cuộn 38 00:00:44,756 --> 00:00:45,884 hàng. Người làm hoảng loạn, 39 00:00:45,884 --> 00:00:47,013 khách đặt trước thì sáng 40 00:00:47,013 --> 00:00:48,142 mai đã đến lấy, nếu 41 00:00:48,142 --> 00:00:49,271 không giao kịp sẽ mất 42 00:00:49,271 --> 00:00:50,400 chữ tín. 43 00:00:50,900 --> 00:00:51,900 Ông Lâm chạy đi mượn 44 00:00:51,900 --> 00:00:52,900 kho khô, nhưng những người 45 00:00:52,900 --> 00:00:53,900 từng bị ông ép giá 46 00:00:53,900 --> 00:00:54,900 đều lắc đầu. Khi đến 47 00:00:54,900 --> 00:00:55,900 nhà ông Phúc, ông đứng 48 00:00:55,900 --> 00:00:56,900 ngoài hiên rất lâu, vừa 49 00:00:56,900 --> 00:00:57,900 lạnh vừa ngượng, không biết 50 00:00:57,900 --> 00:00:58,900 nên nói sao. 51 00:00:59,400 --> 00:01:00,513 Ông Phúc nhìn thấy, liền 52 00:01:00,513 --> 00:01:01,625 bảo người nhà dọn một 53 00:01:01,625 --> 00:01:02,738 góc kho. Ông nói, hàng 54 00:01:02,738 --> 00:01:03,851 của anh còn cứu được 55 00:01:03,851 --> 00:01:04,964 thì nên cứu, chợ này 56 00:01:04,964 --> 00:01:06,076 thêm một nhà làm ăn 57 00:01:06,076 --> 00:01:07,189 ngay thẳng cũng là thêm 58 00:01:07,189 --> 00:01:08,302 phúc cho dân. Câu nói 59 00:01:08,302 --> 00:01:09,415 ấy không lớn, nhưng ấm 60 00:01:09,415 --> 00:01:10,527 hơn ngọn đèn dầu giữa 61 00:01:10,527 --> 00:01:11,640 đêm ẩm lạnh. 62 00:01:12,140 --> 00:01:13,322 Ông Lâm cúi mặt, nhớ 63 00:01:13,322 --> 00:01:14,504 lại bao lời mình từng 64 00:01:14,504 --> 00:01:15,687 gieo. Ông hỏi vì sao 65 00:01:15,687 --> 00:01:16,869 không nhân dịp này trả 66 00:01:16,869 --> 00:01:18,051 lại một vố. Ông Phúc 67 00:01:18,051 --> 00:01:19,233 chỉ cười, bảo đường người 68 00:01:19,233 --> 00:01:20,416 khác sập hôm nay, biết 69 00:01:20,416 --> 00:01:21,598 đâu ngày mai là đường 70 00:01:21,598 --> 00:01:22,780 mình phải đi qua. 71 00:01:23,280 --> 00:01:24,364 Nhờ kho khô ấy, ông 72 00:01:24,364 --> 00:01:25,449 Lâm giữ được đơn hàng 73 00:01:25,449 --> 00:01:26,533 lớn. Nhưng điều làm ông 74 00:01:26,533 --> 00:01:27,618 mất ngủ không phải tiền 75 00:01:27,618 --> 00:01:28,702 lời, mà là lòng rộng 76 00:01:28,702 --> 00:01:29,787 của người từng bị mình 77 00:01:29,787 --> 00:01:30,871 chèn ép. Sự tử tế 78 00:01:30,871 --> 00:01:31,956 ấy như chiếc gương đặt 79 00:01:31,956 --> 00:01:33,040 giữa đêm mưa. 80 00:01:33,540 --> 00:01:34,687 Từ đó, ông Lâm thôi 81 00:01:34,687 --> 00:01:35,833 nói xấu và cũng không 82 00:01:35,833 --> 00:01:36,980 hạ giá để phá người. 83 00:01:36,980 --> 00:01:38,127 Khi khách hỏi, ông khen 84 00:01:38,127 --> 00:01:39,273 nhà Phúc giữ cân cẩn 85 00:01:39,273 --> 00:01:40,420 thận. Hai nhà cạnh tranh 86 00:01:40,420 --> 00:01:41,567 bằng chất vải và chữ 87 00:01:41,567 --> 00:01:42,713 tín, phố chợ vì thế 88 00:01:42,713 --> 00:01:43,860 yên hơn. 89 00:01:44,360 --> 00:01:45,512 Một năm sau, ông Lâm 90 00:01:45,512 --> 00:01:46,665 bệnh nặng, con trai còn 91 00:01:46,665 --> 00:01:47,817 vụng việc buôn bán. Chính 92 00:01:47,817 --> 00:01:48,969 ông Phúc sang chỉ cách 93 00:01:48,969 --> 00:01:50,122 ghi sổ, cách giữ khách 94 00:01:50,122 --> 00:01:51,274 quen. Lúc ấy, ông Lâm 95 00:01:51,274 --> 00:01:52,426 mới hiểu đường mình còn 96 00:01:52,426 --> 00:01:53,578 đi được là nhờ từng 97 00:01:53,578 --> 00:01:54,731 được người khác chừa lối. 98 00:01:54,731 --> 00:01:55,883 Ân tình ấy khiến ông 99 00:01:55,883 --> 00:01:57,035 dạy con rằng cạnh tranh 100 00:01:57,035 --> 00:01:58,188 không được quên 101 00:01:58,188 --> 00:01:59,340 đạo làm người. 102 00:01:59,840 --> 00:02:00,996 Người trong chợ kể chuyện 103 00:02:00,996 --> 00:02:02,151 ấy cho con cháu nghe. 104 00:02:02,151 --> 00:02:03,307 Họ nói, hơn thua một 105 00:02:03,307 --> 00:02:04,462 lúc có thể thắng tiếng, 106 00:02:04,462 --> 00:02:05,618 nhưng chừa cho nhau một 107 00:02:05,618 --> 00:02:06,773 lối lui mới giữ được 108 00:02:06,773 --> 00:02:07,929 tình người. Lối lui ấy 109 00:02:07,929 --> 00:02:09,084 đôi khi trở 110 00:02:09,084 --> 00:02:10,240 thành lối sống. 111 00:02:10,740 --> 00:02:11,908 Cổ nhân nói, cây mọc 112 00:02:11,908 --> 00:02:13,077 quá sát nhau thì cùng 113 00:02:13,077 --> 00:02:14,245 thiếu nắng. Người biết nhường 114 00:02:14,245 --> 00:02:15,413 một khoảng trời cho người 115 00:02:15,413 --> 00:02:16,582 khác, gốc mình cũng nhận 116 00:02:16,582 --> 00:02:17,750 thêm ánh sáng. Phúc không 117 00:02:17,750 --> 00:02:18,918 ở sự dồn ép, mà 118 00:02:18,918 --> 00:02:20,087 ở lòng biết để người 119 00:02:20,087 --> 00:02:21,255 khác còn đứng dậy. Khoảng 120 00:02:21,255 --> 00:02:22,423 trời ấy không mất đi, 121 00:02:22,423 --> 00:02:23,592 nó quay lại thành bóng 122 00:02:23,592 --> 00:02:24,760 mát cho cả hai bên. 123 00:02:25,260 --> 00:02:26,362 Vì vậy, khi có thể 124 00:02:26,362 --> 00:02:27,464 thắng người bằng một đòn 125 00:02:27,464 --> 00:02:28,567 cuối, hãy nghĩ thêm một 126 00:02:28,567 --> 00:02:29,669 bước. Hôm nay ta chừa 127 00:02:29,669 --> 00:02:30,771 đường cho người, ngày mai 128 00:02:30,771 --> 00:02:31,873 khi đời mình gặp ngõ 129 00:02:31,873 --> 00:02:32,976 hẹp, có thể chính con 130 00:02:32,976 --> 00:02:34,078 đường ấy dẫn ta ra 131 00:02:34,078 --> 00:02:35,180 ánh sáng.