{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, trong nhà không sợ thiếu một mâm cơm ngon, chỉ sợ thừa một lời cay nghiệt. Nhẫn được một lời đúng lúc, đôi khi giữ lại được cả mái nhà yên ổn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ngày xưa, ở một làng nhỏ bên bến sông, có gia đình ông Khang sống cùng con trai, con dâu và người mẹ già. Nhà không giàu, nhưng trước kia tiếng cười vẫn ấm như bếp lửa chiều.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Từ khi mùa màng thất bát, tiền gạo thiếu dần, lời nói trong nhà cũng trở nên sắc hơn. Con dâu mệt vì việc bếp núc, con trai lo nợ ngoài đồng, còn bà mẹ già hay trách móc vì thấy mình vô dụng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Một buổi tối, chỉ vì nồi canh hơi mặn, bà cụ buông lời chê trước mâm cơm. Con dâu đỏ mặt, định đáp lại ngay. Câu trả lời đã lên tới môi, nóng như than vừa gắp khỏi bếp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Ông Khang nhìn thấy, liền đặt đũa xuống rất khẽ. Ông nói, canh mặn thì thêm nước, lời mặn thốt ra rồi khó pha nhạt. Cả mâm cơm im lặng, còn người con dâu cúi mặt nuốt lời vào trong. Lời ấy đơn sơ, nhưng như gáo nước mát đổ xuống đám than đang đỏ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Đêm ấy, nàng ngồi sau hiên khóc. Nàng nghĩ mình nhẫn nhịn mãi thì ai hiểu nỗi vất vả của mình. Ông Khang đi qua, không bênh ai, chỉ bảo rằng nhẫn không phải chịu thua, mà là chặn ngọn lửa trước khi cháy mái nhà.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Sáng hôm sau, bà cụ dậy sớm, thấy nồi cháo đã đặt sẵn bên bếp. Bà nhớ lại lời mình tối qua, lòng chùng xuống. Khi con dâu bước vào, bà chỉ nói nhỏ, hôm qua mẹ lỡ lời, con đừng để bụng. Người già cũng có lúc cô độc, nên lời chê nhiều khi chỉ là tiếng buồn đi lạc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Một câu xin lỗi vụng về mà làm căn bếp sáng hẳn. Con dâu không còn thấy mình bị xem nhẹ. Nàng cũng thưa rằng mình còn nóng tính, mong mẹ nhắc nhẹ hơn. Hai người nói chuyện bằng giọng thấp, mà trong nhà lại nghe ấm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Người con trai đứng ngoài sân nghe được, trong lòng nhẹ đi. Anh hiểu rằng nếu tối qua vợ đáp trả một lời, mẹ thêm một lời, thì căn nhà nhỏ có thể biến thành nơi ai cũng muốn bỏ đi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Từ đó, mỗi khi trong nhà có chuyện trái ý, ông Khang thường nhắc, bớt một câu hơn thua là thêm một ngày bình yên. Không phải ai cũng đúng, nhưng ai cũng cần một đường lui để sửa mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Mùa sau, lúa tốt hơn, nợ cũng vơi dần. Nhưng điều quý nhất không phải thóc đầy chum, mà là bữa cơm không còn ai sợ nghe lời châm chích. Bà cụ biết khen, con dâu biết chậm lời, con trai biết đứng giữa bằng lòng hiếu thuận.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Hàng xóm thấy nhà ấy êm lại thì hỏi bí quyết. Ông Khang cười, nói rằng nhà yên không nhờ người giỏi cãi, mà nhờ có người biết dừng trước một câu làm đau lòng nhau.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Cổ nhân nói, lời nói là gió mà cũng là dao. Gió mát thì người muốn gần, dao sắc thì máu tình thân khó lành. Người biết nhẫn một lời không mất phần hơn, chỉ giữ phần phúc lại cho nhà. Giữ được một lời, chính là giữ được một góc trời bình an.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vì vậy, khi nóng giận dâng lên, hãy chậm lại một hơi thở. Một lời chưa nói ra còn nằm trong tay mình. Một lời đã phóng đi, có khi cả đời cũng không kéo về được.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/123-Nhan-mot-loi-giu-duoc-ca-nha-yen/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}