1 00:00:00,000 --> 00:00:01,560 Cổ nhân dạy, bữa cơm 2 00:00:01,560 --> 00:00:02,500 nghèo mà biết chừa một 3 00:00:02,500 --> 00:00:03,860 phần cho người khó, lòng 4 00:00:03,860 --> 00:00:04,640 nhà ấy chưa bao giờ 5 00:00:04,640 --> 00:00:06,620 cạn. Của ăn có thể 6 00:00:06,860 --> 00:00:07,660 vơi, nhưng nghĩa tình biết 7 00:00:07,660 --> 00:00:08,540 chia sẽ âm thầm gọi 8 00:00:08,540 --> 00:00:10,160 phúc trở về. Trong một 9 00:00:10,160 --> 00:00:11,400 xóm ven sông, có gia 10 00:00:11,400 --> 00:00:12,360 đình làm ruộng quanh năm 11 00:00:12,360 --> 00:00:14,300 thiếu thốn. Mùa nước lên, 12 00:00:14,300 --> 00:00:15,620 thóc trong chum chẳng đầy, 13 00:00:15,620 --> 00:00:16,640 nhưng người mẹ vẫn dặn 14 00:00:16,740 --> 00:00:18,260 con: ăn vừa đủ, để 15 00:00:18,260 --> 00:00:19,080 cửa còn có phần cho 16 00:00:19,080 --> 00:00:20,660 khách đói. Người con trai 17 00:00:20,660 --> 00:00:22,040 trẻ nghe vậy thì chau 18 00:00:22,400 --> 00:00:23,260 mày. Nó nghĩ nhà mình 19 00:00:23,260 --> 00:00:24,400 còn chưa no, sao phải 20 00:00:24,400 --> 00:00:25,680 lo bụng người khác. Người 21 00:00:25,680 --> 00:00:26,880 mẹ không trách, chỉ múc 22 00:00:26,880 --> 00:00:27,860 nửa bát cháo nóng đặt 23 00:00:27,860 --> 00:00:29,760 cạnh bếp. Chiều ấy, một 24 00:00:29,760 --> 00:00:30,580 ông lão áo ướt ghé 25 00:00:30,580 --> 00:00:32,320 qua xin trú mưa. Chàng 26 00:00:32,320 --> 00:00:33,580 trai định khép cửa, nhưng 27 00:00:33,580 --> 00:00:34,740 mẹ bước ra mời vào, 28 00:00:34,740 --> 00:00:35,680 đưa bát cháo đã chừa 29 00:00:35,680 --> 00:00:36,700 sẵn, như trao một chút 30 00:00:36,700 --> 00:00:38,220 hơi ấm giữa trời lạnh. 31 00:00:38,220 --> 00:00:39,180 Ông lão ăn xong chỉ 32 00:00:39,180 --> 00:00:40,400 cúi đầu cảm tạ rồi 33 00:00:40,640 --> 00:00:41,980 đi. Trong mắt chàng trai, 34 00:00:41,980 --> 00:00:42,740 đó là một bát cháo 35 00:00:42,740 --> 00:00:44,440 mất đi. Trong mắt người 36 00:00:44,580 --> 00:00:45,560 mẹ, đó là một hạt 37 00:00:45,560 --> 00:00:46,420 giống được gieo vào đất 38 00:00:47,100 --> 00:00:48,340 người. Vài tháng sau, cha 39 00:00:48,340 --> 00:00:49,600 chàng trai bệnh nặng, cần 40 00:00:49,600 --> 00:00:51,500 thuốc gấp. Đường chợ xa, 41 00:00:51,500 --> 00:00:52,960 trời lại tối. Khi cả 42 00:00:52,960 --> 00:00:54,160 nhà rối bời, chính ông 43 00:00:54,160 --> 00:00:54,980 lão hôm ấy dẫn một 44 00:00:54,980 --> 00:00:56,060 thầy thuốc đi ngang qua 45 00:00:56,480 --> 00:00:57,920 xóm. Thầy thuốc cứu kịp 46 00:00:58,260 --> 00:00:59,060 người cha. Chàng trai lúc 47 00:00:59,060 --> 00:01:00,520 ấy mới hiểu, phần cháo 48 00:01:00,520 --> 00:01:01,940 mẹ cho đi không mất. 49 00:01:01,940 --> 00:01:02,700 Nó chỉ đi một vòng 50 00:01:02,700 --> 00:01:04,140 qua lòng người, rồi trở 51 00:01:04,140 --> 00:01:05,780 về thành con đường cứu 52 00:01:05,780 --> 00:01:07,080 mạng. Người xưa nói, người 53 00:01:07,080 --> 00:01:08,400 tính bằng đấu gạo, trời 54 00:01:08,400 --> 00:01:09,680 nhìn bằng tấm lòng. Nếu 55 00:01:09,680 --> 00:01:10,380 mỗi miếng ăn đều bị 56 00:01:10,380 --> 00:01:11,680 lòng ích kỷ khóa lại, 57 00:01:11,680 --> 00:01:12,680 nhà có đầy kho cũng 58 00:01:12,680 --> 00:01:14,420 khó giữ được hơi ấm. 59 00:01:14,420 --> 00:01:15,280 Bởi kho lúa có khóa 60 00:01:15,280 --> 00:01:16,700 vẫn có ngày mục, còn 61 00:01:16,700 --> 00:01:17,700 lòng rộng thì qua nhiều 62 00:01:17,700 --> 00:01:19,340 đời vẫn sinh thêm lối 63 00:01:19,340 --> 00:01:20,120 sống. Chia sẻ không phải 64 00:01:20,120 --> 00:01:21,720 phô trương giàu có. Có 65 00:01:21,720 --> 00:01:22,920 khi chỉ là bát nước 66 00:01:22,920 --> 00:01:24,500 mưa, nửa củ khoai, một 67 00:01:24,500 --> 00:01:25,760 chỗ ngồi dưới mái hiên. 68 00:01:25,760 --> 00:01:26,520 Cái quý nằm ở lòng 69 00:01:26,520 --> 00:01:27,460 không nỡ quay lưng trước 70 00:01:27,460 --> 00:01:28,960 cảnh khốn cùng. Đừng coi 71 00:01:28,960 --> 00:01:30,520 nhẹ điều nhỏ, vì người 72 00:01:30,520 --> 00:01:31,480 đang rét chỉ cần một 73 00:01:31,480 --> 00:01:32,960 than hồng cũng đủ qua 74 00:01:32,960 --> 00:01:33,800 đêm. Người biết chừa phần 75 00:01:33,800 --> 00:01:34,760 cho người khác thường cũng 76 00:01:34,760 --> 00:01:36,300 biết chừa đường cho mình. 77 00:01:36,300 --> 00:01:37,140 Hôm nay ta giúp người 78 00:01:37,140 --> 00:01:38,500 qua cơn đói, ngày mai 79 00:01:38,500 --> 00:01:39,860 khi ta gặp gió ngược, 80 00:01:39,860 --> 00:01:40,720 đời sẽ có bàn tay 81 00:01:41,600 --> 00:01:43,000 đưa ra. Phúc không đến 82 00:01:43,040 --> 00:01:43,960 ồn ào, nó thường mượn 83 00:01:43,960 --> 00:01:44,900 bước chân người từng được 84 00:01:44,900 --> 00:01:46,360 ta đối đãi tử tế. 85 00:01:46,360 --> 00:01:47,480 Nhưng nếu giúp người rồi 86 00:01:47,480 --> 00:01:48,840 kể công khắp xóm, phúc 87 00:01:48,840 --> 00:01:50,700 liền mỏng đi. Việc thiện 88 00:01:50,700 --> 00:01:52,480 giống hương trầm, càng lặng 89 00:01:52,600 --> 00:01:53,300 càng thơm. Cho đi mà 90 00:01:53,300 --> 00:01:54,540 lòng còn đòi trả, ấy 91 00:01:54,540 --> 00:01:55,440 chỉ là đổi chác trong 92 00:01:55,440 --> 00:01:57,140 áo nghĩa nhân. Cho mà 93 00:01:57,140 --> 00:01:58,740 quên, lòng nhẹ; cho mà 94 00:01:58,920 --> 00:01:59,780 nhớ mãi, lòng nặng như 95 00:01:59,780 --> 00:02:00,780 mang nợ chính việc thiện 96 00:02:01,280 --> 00:02:02,560 của mình. Từ hôm ấy, 97 00:02:02,560 --> 00:02:03,500 chàng trai luôn để trên 98 00:02:03,500 --> 00:02:04,900 bàn một phần cơm nhỏ. 99 00:02:04,900 --> 00:02:06,000 Không phải nhà đã dư, 100 00:02:06,000 --> 00:02:06,800 mà vì anh hiểu cái 101 00:02:06,800 --> 00:02:07,980 nghèo đáng sợ nhất không 102 00:02:07,980 --> 00:02:09,360 nằm trong chum gạo, mà 103 00:02:09,360 --> 00:02:10,740 nằm trong lòng đóng kín. 104 00:02:10,740 --> 00:02:12,180 Anh dạy con rằng bát 105 00:02:12,180 --> 00:02:13,400 cơm ấy là lời nhắc, 106 00:02:13,400 --> 00:02:14,340 trước khi no bụng phải 107 00:02:14,340 --> 00:02:15,160 biết giữ cho tim mình 108 00:02:15,820 --> 00:02:17,420 còn mềm. Năm tháng qua, 109 00:02:17,660 --> 00:02:18,440 người từng được giúp lại 110 00:02:18,440 --> 00:02:19,860 giúp người khác. Một bát 111 00:02:19,860 --> 00:02:21,140 cháo thành nhiều bếp lửa. 112 00:02:21,380 --> 00:02:22,240 Một lòng tốt âm thầm 113 00:02:22,240 --> 00:02:23,940 thành nếp nhà, khiến con 114 00:02:23,940 --> 00:02:25,040 cháu lớn lên biết thương 115 00:02:25,040 --> 00:02:26,400 người trước khi tính phần 116 00:02:26,400 --> 00:02:27,660 mình. Xóm nhỏ nhờ vậy 117 00:02:27,660 --> 00:02:29,100 bớt lạnh, vì mỗi nhà 118 00:02:29,100 --> 00:02:30,100 đều hiểu một chút nhường 119 00:02:30,100 --> 00:02:31,060 nhịn có thể cứu một 120 00:02:31,060 --> 00:02:33,080 đời người. Bởi vậy, đừng 121 00:02:33,080 --> 00:02:33,800 đợi giàu mới làm điều 122 00:02:33,800 --> 00:02:35,020 tử tế. Giữ một phần 123 00:02:35,020 --> 00:02:36,340 cơm cho người khó, chính 124 00:02:36,340 --> 00:02:37,260 là giữ một phần phúc 125 00:02:37,260 --> 00:02:38,920 cho nhà mình. Của chia 126 00:02:38,920 --> 00:02:40,240 ra có thể vơi, nhưng 127 00:02:40,240 --> 00:02:41,360 nghĩa giữ lại sẽ đầy. 128 00:02:41,560 --> 00:02:42,620 Người có phúc không phải 129 00:02:42,620 --> 00:02:43,640 người giữ chặt mọi thứ, 130 00:02:43,640 --> 00:02:44,840 mà là người biết để 131 00:02:44,840 --> 00:02:45,320 nghĩa tình đi 132 00:02:45,320 --> 00:02:45,800 trước miếng ăn.