{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân xem chữ tín như ngọn lửa nhỏ trong đêm. Lửa ấy không làm người ta giàu ngay, nhưng soi đường khi tối, sưởi lòng khi lạnh, và khiến người khác dám đặt tay mình vào tay ta. Người nghèo còn có thể nhờ lửa ấy mà qua bến lạ, người giàu mất nó cũng thành cô độc giữa chợ đông.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở chợ huyện xưa có người bán vải tên Lâm. Hàng không nhiều, lời nói không khéo, nhưng ai đặt mua một thước vải, ông đều ghi vào sổ tre và giữ đúng ngày giao. Cuốn sổ ấy cũ, nhưng từng nét ghi như lời thề đặt trước trời đất.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Nhờ vậy, quán nhỏ của ông luôn có khách quen. Người ta mua vải của Lâm không chỉ vì sợi bền, mà vì lòng yên. Bỏ tiền ra, họ biết mình không bị cân thiếu hay hẹn suông.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Một năm mưa lớn, đường núi sạt, chuyến vải đẹp về trễ. Có phú hộ đặt trước hai cuộn để may áo cưới cho con gái. Nếu bán cho người khác, Lâm sẽ lời gấp đôi. Cái lợi hiện ra trước mắt như mật ngọt, còn lời hứa cũ nằm im như hòn đá giữ chân người tử tế.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Người nhà khuyên ông đổi lời, nói rằng ai cũng vì miếng cơm. Nhưng Lâm lắc đầu. Miếng cơm hôm nay nuốt được, còn chữ tín mất rồi, cả đời ăn cũng không thấy ngon.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Ông thức đêm vá lại mái kho, giữ hai cuộn vải khỏi ẩm, rồi sai con trai đi vòng đường xa báo thật ngày giao. Đứa trẻ hỏi, cha lỗ công như vậy để được gì. Đường xa làm mòn dép, nhưng lời báo thật làm nhẹ lòng người chờ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Lâm chỉ vào bấc đèn và nói, lửa nhỏ muốn cháy lâu phải che từng cơn gió. Chữ tín cũng thế, không giữ trong lúc khó, thì lúc dễ cũng chỉ là lời trang điểm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Ba ngày sau, phú hộ nhận vải đúng hẹn mới. Ông không trách, còn kể cho cả họ biết Lâm đã đi đường vòng báo tin. Một lần giữ lời trong khó khăn, hơn mười lần nói hay lúc thuận lợi. Người trong làng nghe chuyện, tự hiểu rằng giữ tín không cần trống chiêng, chỉ cần làm đúng khi không ai ép.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Từ đó, người trong vùng có việc quan trọng đều tìm đến quán ấy. Vải có khi không rẻ nhất, nhưng lòng người không phải lúc nào cũng mua bằng giá rẻ. Họ mua sự yên tâm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Nhiều năm sau, con trai Lâm lớn lên, mở thuyền buôn qua sông. Gặp bão, hàng hư một nửa, cậu vẫn trả đủ phần đã hứa. Người bạn buôn ngạc nhiên hỏi vì sao không giấu. Cơn bão làm ướt hàng, nhưng không được làm ướt luôn cái danh của mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Cậu đáp, cha từng dạy, lời hứa là chiếc cầu. Đi qua rồi mà tự tay chặt cầu, lần sau chính mình cũng không còn đường quay lại. Người nghe im lặng rất lâu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người có lúc thiếu tiền, thiếu hàng, thiếu sức, nhưng đừng thiếu tín. Tiền thiếu còn vay được, hàng thiếu còn tìm được, sức thiếu còn nghỉ được; tín thiếu thì lòng người đóng cửa. Một nhà buôn mất tín giống như giếng nước bị bùn, dù còn nước cũng chẳng ai muốn múc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Người giữ tín không phải lúc nào cũng thắng ngay. Có khi còn chịu thiệt trước mắt. Nhưng cái thiệt ấy giống hạt giống vùi trong đất, qua mùa mưa nắng mới thành bóng mát.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, đã hứa thì cân lời trước, đã nhận thì giữ đến cùng. Giữ tín như giữ lửa nhỏ trong tay áo; một lần để gió làm tắt, đường dài sẽ tối hơn rất nhiều. Người biết giữ lửa ấy, đi đến đâu cũng có người mở cửa và dành cho một chỗ ngồi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/128-Giu-Tin-Nhu-Giu-Lua-Nho-Dung-De-Mot-Lan-Gio-Lam-Tat/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}