1 00:00:00,000 --> 00:00:01,015 Có những chuyện trong nhà 2 00:00:01,015 --> 00:00:02,029 giống bếp tro sau mưa, 3 00:00:02,029 --> 00:00:03,044 nhìn ngoài tưởng đã nguội 4 00:00:03,044 --> 00:00:04,058 nhưng bên trong còn âm 5 00:00:04,058 --> 00:00:05,073 ỉ. Mang ra ngoài kể 6 00:00:05,073 --> 00:00:06,087 cho vui, một cơn gió 7 00:00:06,087 --> 00:00:07,102 lạ thổi qua cũng đủ 8 00:00:07,102 --> 00:00:08,116 làm tàn lửa bay khắp 9 00:00:08,116 --> 00:00:09,131 sân. Người có phúc biết 10 00:00:09,131 --> 00:00:10,145 che bếp trước 11 00:00:10,145 --> 00:00:11,160 khi trách gió. 12 00:00:11,660 --> 00:00:12,753 Cổ nhân nói, nhà nào 13 00:00:12,753 --> 00:00:13,847 cũng có chiếc chum đựng 14 00:00:13,847 --> 00:00:14,940 nỗi riêng. Chum nứt thì 15 00:00:14,940 --> 00:00:16,033 lặng lẽ vá, đừng bưng 16 00:00:16,033 --> 00:00:17,127 ra chợ để người qua 17 00:00:17,127 --> 00:00:18,220 kẻ lại soi đáy. Nước 18 00:00:18,220 --> 00:00:19,313 nhà mình đục hay trong, 19 00:00:19,313 --> 00:00:20,407 trước hết người trong nhà 20 00:00:20,407 --> 00:00:21,500 phải cùng nhau giữ. 21 00:00:22,000 --> 00:00:23,041 Một câu than thở ở 22 00:00:23,041 --> 00:00:24,082 đầu ngõ có thể trở 23 00:00:24,082 --> 00:00:25,123 thành câu chuyện dài cuối 24 00:00:25,123 --> 00:00:26,164 chợ. Người nghe hôm nay 25 00:00:26,164 --> 00:00:27,205 gật đầu thương, ngày mai 26 00:00:27,205 --> 00:00:28,246 có thể thêm thắt một 27 00:00:28,246 --> 00:00:29,287 nhánh gai. Vì vậy, chuyện 28 00:00:29,287 --> 00:00:30,328 nhà nên để mái hiên 29 00:00:30,328 --> 00:00:31,369 nghe mưa, không để miệng 30 00:00:31,369 --> 00:00:32,410 đời đong đếm. 31 00:00:32,910 --> 00:00:33,883 Tình thân giống ngọn đèn 32 00:00:33,883 --> 00:00:34,856 dầu, sáng nhờ được che. 33 00:00:34,856 --> 00:00:35,829 Nếu cứ đem đặt trước 34 00:00:35,829 --> 00:00:36,802 gió khen chê, đèn chưa 35 00:00:36,802 --> 00:00:37,775 tắt vì thiếu dầu mà 36 00:00:37,775 --> 00:00:38,748 tắt vì thiếu người biết 37 00:00:38,748 --> 00:00:39,721 giữ. Giữ nhà không phải 38 00:00:39,721 --> 00:00:40,694 che giấu sai lầm, mà 39 00:00:40,694 --> 00:00:41,667 là chọn đúng 40 00:00:41,667 --> 00:00:42,640 nơi để sửa. 41 00:00:43,140 --> 00:00:44,211 Người đời có lòng tốt, 42 00:00:44,211 --> 00:00:45,282 nhưng miệng đời nhiều khi 43 00:00:45,282 --> 00:00:46,353 như cái rổ thưa, giữ 44 00:00:46,353 --> 00:00:47,424 không trọn điều mình gửi. 45 00:00:47,424 --> 00:00:48,496 Hôm nay gửi một nỗi 46 00:00:48,496 --> 00:00:49,567 buồn, mai nhận về mười 47 00:00:49,567 --> 00:00:50,638 lời bàn. Khôn ngoan là 48 00:00:50,638 --> 00:00:51,709 biết nỗi nào cần nói, 49 00:00:51,709 --> 00:00:52,780 và nói với ai. 50 00:00:53,280 --> 00:00:54,264 Bậc cửa nhà xưa thấp 51 00:00:54,264 --> 00:00:55,248 để người bước vào cúi 52 00:00:55,248 --> 00:00:56,232 đầu. Cúi đầu là nhớ 53 00:00:56,232 --> 00:00:57,216 rằng trong nhà có tôn 54 00:00:57,216 --> 00:00:58,200 ti, có thể diện, có 55 00:00:58,200 --> 00:00:59,184 vết thương cần được tôn 56 00:00:59,184 --> 00:01:00,168 trọng. Ai bước ra ngoài 57 00:01:00,168 --> 00:01:01,152 cũng nên mang theo sự 58 00:01:01,152 --> 00:01:02,136 kín đáo như mang theo 59 00:01:02,136 --> 00:01:03,120 áo ấm. 60 00:01:03,620 --> 00:01:04,601 Khi trong nhà có điều 61 00:01:04,601 --> 00:01:05,582 chưa thuận, hãy ngồi lại 62 00:01:05,582 --> 00:01:06,563 như sửa một mâm cơm 63 00:01:06,563 --> 00:01:07,544 khuyết đũa. Đừng gọi cả 64 00:01:07,544 --> 00:01:08,525 xóm đến xem ai đúng 65 00:01:08,525 --> 00:01:09,506 ai sai. Người ngoài có 66 00:01:09,506 --> 00:01:10,487 thể phân xử bằng lời, 67 00:01:10,487 --> 00:01:11,468 nhưng chỉ người nhà mới 68 00:01:11,468 --> 00:01:12,449 phải ăn cùng 69 00:01:12,449 --> 00:01:13,430 nhau sau đó. 70 00:01:13,930 --> 00:01:14,988 Có những lời nói ra 71 00:01:14,988 --> 00:01:16,046 nghe nhẹ như tiếng chày 72 00:01:16,046 --> 00:01:17,103 đêm, nhưng vang rất xa. 73 00:01:17,103 --> 00:01:18,161 Một câu trách vợ, một 74 00:01:18,161 --> 00:01:19,219 câu chê chồng, một câu 75 00:01:19,219 --> 00:01:20,277 than con cái, nếu lọt 76 00:01:20,277 --> 00:01:21,334 vào nơi không nên lọt, 77 00:01:21,334 --> 00:01:22,392 sẽ thành chiếc bóng đi 78 00:01:22,392 --> 00:01:23,450 trước mặt mình. 79 00:01:23,950 --> 00:01:25,014 Tấm phên tre không phải 80 00:01:25,014 --> 00:01:26,078 bức tường cao, nhưng đủ 81 00:01:26,078 --> 00:01:27,142 giữ sân nhà khỏi bụi 82 00:01:27,142 --> 00:01:28,206 đường. Sự kín đáo cũng 83 00:01:28,206 --> 00:01:29,270 vậy, không làm con người 84 00:01:29,270 --> 00:01:30,334 lạnh lùng, chỉ giúp tình 85 00:01:30,334 --> 00:01:31,398 thân có khoảng lặng để 86 00:01:31,398 --> 00:01:32,462 lành lại. Đừng mở hết 87 00:01:32,462 --> 00:01:33,526 phên chỉ vì muốn được 88 00:01:33,526 --> 00:01:34,590 thương hại. 89 00:01:35,090 --> 00:01:36,202 Chuyện nhà giống hũ gạo 90 00:01:36,202 --> 00:01:37,314 cuối mùa, phải biết đậy 91 00:01:37,314 --> 00:01:38,427 nắp và tính toán trong 92 00:01:38,427 --> 00:01:39,539 nhà. Đem ra khoe thiếu, 93 00:01:39,539 --> 00:01:40,651 khoe khổ, khoe giận, chỉ 94 00:01:40,651 --> 00:01:41,763 làm người ngoài no chuyện 95 00:01:41,763 --> 00:01:42,876 còn người trong nhà thêm 96 00:01:42,876 --> 00:01:43,988 chạnh lòng. Giữ lời là 97 00:01:43,988 --> 00:01:45,100 giữ phúc. 98 00:01:45,600 --> 00:01:46,644 Muốn sửa áo rách phải 99 00:01:46,644 --> 00:01:47,689 dùng kim nhỏ, không dùng 100 00:01:47,689 --> 00:01:48,733 tiếng trống. Muốn sửa chuyện 101 00:01:48,733 --> 00:01:49,778 nhà cũng cần lời mềm, 102 00:01:49,778 --> 00:01:50,822 giờ đúng, người đúng. Càng 103 00:01:50,822 --> 00:01:51,867 ồn ào càng khó vá, 104 00:01:51,867 --> 00:01:52,911 càng nhiều người biết càng 105 00:01:52,911 --> 00:01:53,956 dễ rách thêm 106 00:01:53,956 --> 00:01:55,000 đường chỉ cũ. 107 00:01:55,500 --> 00:01:56,589 Người từng trải không sợ 108 00:01:56,589 --> 00:01:57,678 nhà có chuyện, chỉ sợ 109 00:01:57,678 --> 00:01:58,767 chuyện chưa hiểu đã bị 110 00:01:58,767 --> 00:01:59,856 đem đi xa. Bóng cau 111 00:01:59,856 --> 00:02:00,944 trước sân nghiêng theo nắng, 112 00:02:00,944 --> 00:02:02,033 nhưng gốc vẫn ở đất 113 00:02:02,033 --> 00:02:03,122 nhà. Lòng người cũng cần 114 00:02:03,122 --> 00:02:04,211 một nơi đứng vững trước 115 00:02:04,211 --> 00:02:05,300 lời ngoài. 116 00:02:05,800 --> 00:02:06,736 Có điều nên hỏi cha 117 00:02:06,736 --> 00:02:07,672 mẹ, có điều nên nói 118 00:02:07,672 --> 00:02:08,608 với bạn đời, có điều 119 00:02:08,608 --> 00:02:09,544 nên lặng im để tự 120 00:02:09,544 --> 00:02:10,480 xét. Không phải miệng nào 121 00:02:10,480 --> 00:02:11,416 cũng là nơi gửi gắm. 122 00:02:11,416 --> 00:02:12,352 Cửa buồng khép lại không 123 00:02:12,352 --> 00:02:13,288 vì tối tăm, mà vì 124 00:02:13,288 --> 00:02:14,224 có thứ cần 125 00:02:14,224 --> 00:02:15,160 được giữ sạch. 126 00:02:15,660 --> 00:02:16,716 Vậy nên, đừng mang chuyện 127 00:02:16,716 --> 00:02:17,772 nhà làm quà ngoài đường. 128 00:02:17,772 --> 00:02:18,828 Nhà yên không phải vì 129 00:02:18,828 --> 00:02:19,884 không có sóng, mà vì 130 00:02:19,884 --> 00:02:20,940 người trong nhà biết giữ 131 00:02:20,940 --> 00:02:21,996 mái, vá phên, che đèn 132 00:02:21,996 --> 00:02:23,052 và nói với nhau trước 133 00:02:23,052 --> 00:02:24,108 khi nói với đời. Giữ 134 00:02:24,108 --> 00:02:25,164 được lời, phúc sẽ có 135 00:02:25,164 --> 00:02:26,220 chỗ quay về.