1 00:00:00,000 --> 00:00:01,100 Cổ nhân dạy, cái miệng 2 00:00:01,100 --> 00:00:02,200 đi nhanh hơn cái tâm 3 00:00:02,200 --> 00:00:03,300 thì họa thường đến trước 4 00:00:03,300 --> 00:00:04,400 phúc. Có lời vừa bật 5 00:00:04,400 --> 00:00:05,500 ra đã làm người khác 6 00:00:05,500 --> 00:00:06,600 lạnh lòng, có câu nói 7 00:00:06,600 --> 00:00:07,700 tưởng nhẹ mà thành vết 8 00:00:07,700 --> 00:00:08,800 xước rất sâu. Người khôn 9 00:00:08,800 --> 00:00:09,900 biết để lòng soi đường 10 00:00:09,900 --> 00:00:11,000 trước khi môi mở lối. 11 00:00:11,500 --> 00:00:12,561 Một giọt mực rơi xuống 12 00:00:12,561 --> 00:00:13,622 giấy vàng còn có thể 13 00:00:13,622 --> 00:00:14,683 hong khô, nhưng một lời 14 00:00:14,683 --> 00:00:15,744 lỡ rơi vào lòng người 15 00:00:15,744 --> 00:00:16,805 thì khó nhặt lại. Vì 16 00:00:16,805 --> 00:00:17,866 vậy, trước khi nói chuyện 17 00:00:17,866 --> 00:00:18,927 phải trái, hãy hỏi mình 18 00:00:18,927 --> 00:00:19,988 có thật muốn xây thêm 19 00:00:19,988 --> 00:00:21,049 cầu, hay chỉ đang ném 20 00:00:21,049 --> 00:00:22,110 đá xuống nước. 21 00:00:22,610 --> 00:00:23,668 Có những lúc im lặng 22 00:00:23,668 --> 00:00:24,726 một nhịp còn quý hơn 23 00:00:24,726 --> 00:00:25,783 nói trăm câu. Bát trà 24 00:00:25,783 --> 00:00:26,841 chưa nguội đã vội phán 25 00:00:26,841 --> 00:00:27,899 xét, người nghe chưa kịp 26 00:00:27,899 --> 00:00:28,957 thở đã bị lời mình 27 00:00:28,957 --> 00:00:30,014 làm đau. Chậm miệng không 28 00:00:30,014 --> 00:00:31,072 phải yếu, mà là biết 29 00:00:31,072 --> 00:00:32,130 giữ đức cho mình. 30 00:00:32,630 --> 00:00:33,646 Lời ngọt nhưng lòng chưa 31 00:00:33,646 --> 00:00:34,661 ngay cũng giống lưỡi dao 32 00:00:34,661 --> 00:00:35,677 bọc lụa. Người nghe ban 33 00:00:35,677 --> 00:00:36,692 đầu thấy êm, về sau 34 00:00:36,692 --> 00:00:37,708 mới hiểu mình bị cắt. 35 00:00:37,708 --> 00:00:38,723 Sống tử tế không cần 36 00:00:38,723 --> 00:00:39,739 lời hoa mỹ, chỉ cần 37 00:00:39,739 --> 00:00:40,754 lời nói không phản lại 38 00:00:40,754 --> 00:00:41,770 cái tâm. 39 00:00:42,270 --> 00:00:43,233 Một câu nói đúng lúc 40 00:00:43,233 --> 00:00:44,197 có thể làm con đê 41 00:00:44,197 --> 00:00:45,160 giữ nước, một câu nói 42 00:00:45,160 --> 00:00:46,123 sai lúc có thể mở 43 00:00:46,123 --> 00:00:47,087 đường cho lũ. Nhà yên 44 00:00:47,087 --> 00:00:48,050 hay rối, bạn còn hay 45 00:00:48,050 --> 00:00:49,013 mất, nhiều khi bắt đầu 46 00:00:49,013 --> 00:00:49,977 từ cách ta nói khi 47 00:00:49,977 --> 00:00:50,940 trong lòng chưa sáng. 48 00:00:51,440 --> 00:00:52,581 Miệng người như chiếc chuông, 49 00:00:52,581 --> 00:00:53,722 đánh mạnh thì vang xa. 50 00:00:53,722 --> 00:00:54,863 Nhưng chuông chùa vang để 51 00:00:54,863 --> 00:00:56,004 tỉnh người, không vang để 52 00:00:56,004 --> 00:00:57,146 hơn thua. Nếu lời mình 53 00:00:57,146 --> 00:00:58,287 chỉ làm người khác nhục 54 00:00:58,287 --> 00:00:59,428 nhã, dù thắng một cuộc 55 00:00:59,428 --> 00:01:00,569 cãi, cũng đã thua một 56 00:01:00,569 --> 00:01:01,710 phần phúc. 57 00:01:02,210 --> 00:01:03,292 Người hay nói lời sắc 58 00:01:03,292 --> 00:01:04,374 thường tưởng mình thông minh. 59 00:01:04,374 --> 00:01:05,457 Nhưng thóc giống nếu rắc 60 00:01:05,457 --> 00:01:06,539 lên đá thì không mọc, 61 00:01:06,539 --> 00:01:07,621 lời hay nếu gieo vào 62 00:01:07,621 --> 00:01:08,703 giận dữ cũng thành vô 63 00:01:08,703 --> 00:01:09,786 ích. Muốn lời có phúc, 64 00:01:09,786 --> 00:01:10,868 trước hết phải chọn đất 65 00:01:10,868 --> 00:01:11,950 lành trong lòng. 66 00:01:12,450 --> 00:01:13,527 Đừng dùng miệng để khoe 67 00:01:13,527 --> 00:01:14,603 mình sáng mà làm tắt 68 00:01:14,603 --> 00:01:15,680 đèn người khác. Ánh sáng 69 00:01:15,680 --> 00:01:16,757 thật không cần chói, đạo 70 00:01:16,757 --> 00:01:17,833 lý thật không cần lớn 71 00:01:17,833 --> 00:01:18,910 tiếng. Người có tâm sáng 72 00:01:18,910 --> 00:01:19,987 thường nói vừa đủ, để 73 00:01:19,987 --> 00:01:21,063 người nghe còn giữ được 74 00:01:21,063 --> 00:01:22,140 thể diện. 75 00:01:22,640 --> 00:01:23,751 Khi lòng đục, lời nói 76 00:01:23,751 --> 00:01:24,862 cũng đục. Khi lòng trong, 77 00:01:24,862 --> 00:01:25,974 một câu nhắc nhẹ cũng 78 00:01:25,974 --> 00:01:27,085 đủ làm người khác tỉnh. 79 00:01:27,085 --> 00:01:28,196 Vì vậy, muốn sửa cái 80 00:01:28,196 --> 00:01:29,307 miệng, đừng chỉ học cách 81 00:01:29,307 --> 00:01:30,419 nói khéo, hãy học cách 82 00:01:30,419 --> 00:01:31,530 lắng lòng trước đã. 83 00:01:32,030 --> 00:01:33,091 Trước khi nói lỗi người, 84 00:01:33,091 --> 00:01:34,152 hãy đặt mình lên cái 85 00:01:34,152 --> 00:01:35,213 cân gỗ cũ. Mình có 86 00:01:35,213 --> 00:01:36,274 từng vấp không, có từng 87 00:01:36,274 --> 00:01:37,336 yếu lòng không, có từng 88 00:01:37,336 --> 00:01:38,397 cần người khác nhẹ lời 89 00:01:38,397 --> 00:01:39,458 không. Cân được như vậy, 90 00:01:39,458 --> 00:01:40,519 câu nói sẽ bớt cay 91 00:01:40,519 --> 00:01:41,580 và thêm nhân hậu. 92 00:01:42,080 --> 00:01:43,162 Có lời nên để qua 93 00:01:43,162 --> 00:01:44,244 một đêm như lá thư 94 00:01:44,244 --> 00:01:45,327 chưa gửi. Sáng mai đọc 95 00:01:45,327 --> 00:01:46,409 lại, nhiều câu tự thấy 96 00:01:46,409 --> 00:01:47,491 không cần nói nữa. Người 97 00:01:47,491 --> 00:01:48,573 biết giữ miệng không phải 98 00:01:48,573 --> 00:01:49,656 người thiếu ý kiến, mà 99 00:01:49,656 --> 00:01:50,738 là người không để cảm 100 00:01:50,738 --> 00:01:51,820 xúc làm chủ ngòi bút. 101 00:01:52,320 --> 00:01:53,312 Tre đứng thẳng mà không 102 00:01:53,312 --> 00:01:54,304 đâm ai, bóng tre mát 103 00:01:54,304 --> 00:01:55,297 mà không khoe mình rộng. 104 00:01:55,297 --> 00:01:56,289 Người quân tử cũng vậy, 105 00:01:56,289 --> 00:01:57,281 lời nói có cốt cách 106 00:01:57,281 --> 00:01:58,273 nhưng không làm tổn thương. 107 00:01:58,273 --> 00:01:59,266 Thẳng thắn nếu thiếu từ 108 00:01:59,266 --> 00:02:00,258 bi thì dễ 109 00:02:00,258 --> 00:02:01,250 thành kiêu ngạo. 110 00:02:01,750 --> 00:02:02,727 Trong nhà nghèo, một lời 111 00:02:02,727 --> 00:02:03,703 ấm có thể làm nồi 112 00:02:03,703 --> 00:02:04,680 cơm đỡ nhạt; ngoài đường 113 00:02:04,680 --> 00:02:05,657 khó, một câu lành có 114 00:02:05,657 --> 00:02:06,633 thể giữ người ta khỏi 115 00:02:06,633 --> 00:02:07,610 ngã. Đừng xem nhẹ lời 116 00:02:07,610 --> 00:02:08,587 nói, vì miệng là nơi 117 00:02:08,587 --> 00:02:09,563 phúc đi ra cũng là 118 00:02:09,563 --> 00:02:10,540 nơi họa bước vào. 119 00:02:11,040 --> 00:02:12,090 Vậy nên, đừng để cái 120 00:02:12,090 --> 00:02:13,140 miệng đi trước cái tâm. 121 00:02:13,140 --> 00:02:14,190 Hãy để lòng ngay dẫn 122 00:02:14,190 --> 00:02:15,240 lời mềm, để sự thật 123 00:02:15,240 --> 00:02:16,290 đi cùng nhân hậu, để 124 00:02:16,290 --> 00:02:17,340 mỗi câu nói ra không 125 00:02:17,340 --> 00:02:18,390 làm hao phúc mình và 126 00:02:18,390 --> 00:02:19,440 không làm lạnh lòng người. 127 00:02:19,440 --> 00:02:20,490 Nói được như vậy, đường 128 00:02:20,490 --> 00:02:21,540 đời tự bớt gió ngược.