1 00:00:00,000 --> 00:00:01,057 Cổ nhân dạy, bữa cơm 2 00:00:01,057 --> 00:00:02,113 nhà ngon hay nhạt nhiều 3 00:00:02,113 --> 00:00:03,170 khi không nằm ở món 4 00:00:03,170 --> 00:00:04,227 ăn, mà nằm ở cái 5 00:00:04,227 --> 00:00:05,283 tâm biết đủ. Nếu cứ 6 00:00:05,283 --> 00:00:06,340 đem nhà mình so với 7 00:00:06,340 --> 00:00:07,397 nhà người, cơm đang nóng 8 00:00:07,397 --> 00:00:08,453 cũng hóa nguội, tiếng cười 9 00:00:08,453 --> 00:00:09,510 đang gần cũng thành xa. 10 00:00:10,010 --> 00:00:11,104 Khói bếp mỗi nhà bay 11 00:00:11,104 --> 00:00:12,199 một hướng, không thể nhìn 12 00:00:12,199 --> 00:00:13,293 khói nhà người mà chê 13 00:00:13,293 --> 00:00:14,388 bếp nhà mình thấp. Người 14 00:00:14,388 --> 00:00:15,482 có phúc biết quý phần 15 00:00:15,482 --> 00:00:16,577 mình đang có, vì nhiều 16 00:00:16,577 --> 00:00:17,671 điều bình thường hôm nay 17 00:00:17,671 --> 00:00:18,766 lại là thứ người khác 18 00:00:18,766 --> 00:00:19,860 cầu mãi chưa được. 19 00:00:20,360 --> 00:00:21,451 Một chiếc bát sứt vẫn 20 00:00:21,451 --> 00:00:22,542 đựng được cơm nếu người 21 00:00:22,542 --> 00:00:23,633 nhà còn biết thương nhau. 22 00:00:23,633 --> 00:00:24,724 Nhưng lòng so sánh thì 23 00:00:24,724 --> 00:00:25,816 dù mâm đầy cũng thấy 24 00:00:25,816 --> 00:00:26,907 thiếu. Cái thiếu nguy hiểm 25 00:00:26,907 --> 00:00:27,998 nhất không phải thiếu tiền, 26 00:00:27,998 --> 00:00:29,089 mà là thiếu sự biết 27 00:00:29,089 --> 00:00:30,180 ơn trong mắt mình. 28 00:00:30,680 --> 00:00:31,644 Thấy áo người mới, đừng 29 00:00:31,644 --> 00:00:32,608 vội buồn áo mình vá. 30 00:00:32,608 --> 00:00:33,572 Có khi miếng vá ấy 31 00:00:33,572 --> 00:00:34,536 là bàn tay mẹ, là 32 00:00:34,536 --> 00:00:35,500 sự nhẫn nại của vợ 33 00:00:35,500 --> 00:00:36,464 chồng, là tháng ngày cả 34 00:00:36,464 --> 00:00:37,428 nhà cùng chịu khó. Phúc 35 00:00:37,428 --> 00:00:38,392 nhiều khi nằm trong chỗ 36 00:00:38,392 --> 00:00:39,356 mình từng xem 37 00:00:39,356 --> 00:00:40,320 là thua kém. 38 00:00:40,820 --> 00:00:41,840 Lửa bếp nhỏ nhưng nấu 39 00:00:41,840 --> 00:00:42,860 chín nồi cơm nhà mình. 40 00:00:42,860 --> 00:00:43,880 Đừng vì nhìn đèn nhà 41 00:00:43,880 --> 00:00:44,900 người sáng mà quên chăm 42 00:00:44,900 --> 00:00:45,920 lửa nhà mình. So sánh 43 00:00:45,920 --> 00:00:46,940 quá lâu sẽ làm tay 44 00:00:46,940 --> 00:00:47,960 mình lạnh, trong khi việc 45 00:00:47,960 --> 00:00:48,980 cần làm chỉ là thêm 46 00:00:48,980 --> 00:00:50,000 củi đúng lúc. 47 00:00:50,500 --> 00:00:51,563 Con nhà người giỏi không 48 00:00:51,563 --> 00:00:52,627 làm con mình kém đi. 49 00:00:52,627 --> 00:00:53,690 Nhà người giàu không làm 50 00:00:53,690 --> 00:00:54,753 nhà mình mất phúc. Chỉ 51 00:00:54,753 --> 00:00:55,817 có lời chê trách từ 52 00:00:55,817 --> 00:00:56,880 tâm so sánh mới làm 53 00:00:56,880 --> 00:00:57,943 trẻ nhỏ cúi đầu và 54 00:00:57,943 --> 00:00:59,007 làm người thân xa dần 55 00:00:59,007 --> 00:01:00,070 trong chính căn nhà. 56 00:01:00,570 --> 00:01:01,645 Thóc phơi mỗi sân khô 57 00:01:01,645 --> 00:01:02,720 theo nắng riêng. Đời người 58 00:01:02,720 --> 00:01:03,795 cũng vậy, có nhà được 59 00:01:03,795 --> 00:01:04,870 mùa sớm, có nhà muộn 60 00:01:04,870 --> 00:01:05,945 hơn một vụ. Người khôn 61 00:01:05,945 --> 00:01:07,020 không vì chậm một đoạn 62 00:01:07,020 --> 00:01:08,095 mà tự đốt ruộng mình 63 00:01:08,095 --> 00:01:09,170 bằng sự ganh tị. 64 00:01:09,670 --> 00:01:10,692 Bình nước mưa đầy từng 65 00:01:10,692 --> 00:01:11,714 giọt, phúc nhà cũng đầy 66 00:01:11,714 --> 00:01:12,737 từng việc nhỏ. Một bữa 67 00:01:12,737 --> 00:01:13,759 cơm chờ nhau, một lời 68 00:01:13,759 --> 00:01:14,781 hỏi han, một đêm cả 69 00:01:14,781 --> 00:01:15,803 nhà bình an đều đáng 70 00:01:15,803 --> 00:01:16,826 quý. Đừng để mắt mải 71 00:01:16,826 --> 00:01:17,848 nhìn xa mà bỏ quên 72 00:01:17,848 --> 00:01:18,870 nước trong bình. 73 00:01:19,370 --> 00:01:20,382 Cây ổi sau vườn không 74 00:01:20,382 --> 00:01:21,394 cần thành cây đa ngoài 75 00:01:21,394 --> 00:01:22,406 đình mới có ích. Nó 76 00:01:22,406 --> 00:01:23,418 chỉ cần cho bóng mát 77 00:01:23,418 --> 00:01:24,430 và vài trái ngọt đúng 78 00:01:24,430 --> 00:01:25,442 mùa. Mỗi nhà cũng có 79 00:01:25,442 --> 00:01:26,454 phận lành riêng, đừng ép 80 00:01:26,454 --> 00:01:27,466 mình giống người khác rồi 81 00:01:27,466 --> 00:01:28,478 đánh mất vị 82 00:01:28,478 --> 00:01:29,490 ngọt của mình. 83 00:01:29,990 --> 00:01:31,127 Đồng xu ít nếu biết 84 00:01:31,127 --> 00:01:32,263 dành dụm vẫn thành khoản 85 00:01:32,263 --> 00:01:33,400 phòng thân. Lời khen ít 86 00:01:33,400 --> 00:01:34,537 nếu biết trân trọng vẫn 87 00:01:34,537 --> 00:01:35,673 nuôi được lòng người. Tâm 88 00:01:35,673 --> 00:01:36,810 so sánh thường chỉ nhìn 89 00:01:36,810 --> 00:01:37,947 cái chưa có, còn tâm 90 00:01:37,947 --> 00:01:39,083 biết đủ nhìn ra điều 91 00:01:39,083 --> 00:01:40,220 đang âm thầm nâng mình. 92 00:01:40,720 --> 00:01:41,614 Trong đêm mưa, mái nhà 93 00:01:41,614 --> 00:01:42,508 không dột đã là phúc. 94 00:01:42,508 --> 00:01:43,402 Người thân còn ngồi đó 95 00:01:43,402 --> 00:01:44,296 đã là phúc. Có cơm 96 00:01:44,296 --> 00:01:45,190 để chia, có lời để 97 00:01:45,190 --> 00:01:46,084 hỏi, có chỗ để về, 98 00:01:46,084 --> 00:01:46,978 ấy là gia tài không 99 00:01:46,978 --> 00:01:47,872 nên xem nhẹ chỉ vì 100 00:01:47,872 --> 00:01:48,766 ngoài kia có 101 00:01:48,766 --> 00:01:49,660 mái cao hơn. 102 00:01:50,160 --> 00:01:51,218 Đường đất nhà mình có 103 00:01:51,218 --> 00:01:52,276 thể hẹp, nhưng nếu đi 104 00:01:52,276 --> 00:01:53,333 bằng lòng yên, vẫn đưa 105 00:01:53,333 --> 00:01:54,391 ta tới nơi cần tới. 106 00:01:54,391 --> 00:01:55,449 Đường rộng của người khác 107 00:01:55,449 --> 00:01:56,507 chưa chắc hợp chân mình. 108 00:01:56,507 --> 00:01:57,564 Biết bước trên phần đường 109 00:01:57,564 --> 00:01:58,622 của mình là bắt đầu 110 00:01:58,622 --> 00:01:59,680 của an ổn. 111 00:02:00,180 --> 00:02:01,131 Khi muốn trách nhà mình 112 00:02:01,131 --> 00:02:02,082 chưa bằng ai, hãy đặt 113 00:02:02,082 --> 00:02:03,033 tay xuống mâm cơm và 114 00:02:03,033 --> 00:02:03,984 nhớ ai đã cùng mình 115 00:02:03,984 --> 00:02:04,936 đi qua những ngày khó. 116 00:02:04,936 --> 00:02:05,887 Lòng biết ơn trở lại, 117 00:02:05,887 --> 00:02:06,838 lời cay sẽ lùi đi. 118 00:02:06,838 --> 00:02:07,789 Bữa cơm nhờ vậy mà 119 00:02:07,789 --> 00:02:08,740 ấm lại. 120 00:02:09,240 --> 00:02:10,203 Vậy nên, đừng để tâm 121 00:02:10,203 --> 00:02:11,166 so sánh đốt cháy bữa 122 00:02:11,166 --> 00:02:12,129 cơm nhà. Nhà có thể 123 00:02:12,129 --> 00:02:13,092 chưa dư dả, nhưng nếu 124 00:02:13,092 --> 00:02:14,055 còn biết thương, biết đợi, 125 00:02:14,055 --> 00:02:15,018 biết cùng nhau thêm củi 126 00:02:15,018 --> 00:02:15,981 cho bếp, thì phúc vẫn 127 00:02:15,981 --> 00:02:16,944 còn ở lại và ngày 128 00:02:16,944 --> 00:02:17,907 mai vẫn có 129 00:02:17,907 --> 00:02:18,870 đường sáng hơn.