{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Một đêm mưa, trong quán trọ ven đường, hai người khách cãi nhau vì một lời chạm tự ái. Người trẻ định đứng dậy phân phải trái cho rõ, nhưng ông lão giữ tay áo lại, chỉ khẽ nói: có khi giữ được lòng mình còn quý hơn thắng được một câu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ông lão rót chén trà đã nguội, bảo rằng nước nóng gặp gió thì nguội, lòng người gặp hơn thua cũng vậy. Nếu cứ thổi thêm vào đốm lửa trong ngực, cả đêm ấy không ai ngủ yên, còn phúc khí trong nhà cũng bị lời nóng làm hao mòn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Người trẻ từng viết một bức thư trách móc bạn cũ, chữ nào cũng sắc như dao. Nhưng thư chưa gửi thì lòng còn đường quay lại. Sáng ra đọc lại, anh thấy điều mình muốn đòi không phải công bằng, mà chỉ là một chút tự ái đang đòi được vuốt ve.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Có những cánh cửa khép lại không phải để tuyệt tình, mà để gió độc khỏi lùa vào nhà. Người biết gấp lại lòng mình không nuốt uất hận, cũng không giả hiền; họ chỉ hiểu rằng không phải chuyện nào mở ra cũng đem lại ánh sáng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Một sợi dây kéo mãi sẽ cứa tay. Buông ra không làm người ta mất hết, chỉ trả lại bàn tay lành lặn để còn làm việc khác. Đời người cũng vậy, nhiều mối giằng co không cần thắng, chỉ cần thôi để nó kéo mình đi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Ngọn đèn muốn sáng lâu phải biết hạ bấc. Người muốn đi đường dài cũng phải biết hạ cái tôi. Lời nói khi giận thường giống lửa bén rơm, sáng lên rất nhanh nhưng để lại tro trong lòng người nghe.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Sau cơn mưa, bậc thềm còn trơn. Người vội bước dễ ngã, người chậm lại thì qua được. Khi lòng đang động, lời nói cũng trơn như rêu; chỉ một câu quá đà có thể làm tình nghĩa nhiều năm thành vết bầm khó lành.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Người thợ vá áo không xé rộng vết rách để chứng minh mình khéo tay. Người có trí cũng không khơi sâu lỗi người khác để tỏ mình đúng. Biết vá lại một đoạn tình, đôi khi hơn hẳn việc chỉ ra ai đã làm rách trước.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Con thuyền neo lại không phải vì sợ sông, mà vì biết nước đang xiết. Người biết dừng đúng lúc không phải kẻ yếu, mà là người còn nhìn thấy ngày mai. Cơn hơn thua qua rồi, cái còn lại mới là đời sống thật của mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Có người giữ mãi nắm tro để nhớ đống lửa từng cháy. Nhưng tro không sưởi ấm được ai, chỉ làm bẩn tay người cầm. Chuyện cũ nếu đã thành tro, hãy để gió mang đi, đừng đem nó bôi lên những ngày còn sạch.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Trong nhà nghèo, người mẹ thường để phần cơm ngon cho con mà không kể công. Lòng biết gấp lại cũng giống vậy: có những điều mình chịu thiệt một chút, không phải vì không biết, mà vì còn thương sự bình yên chung.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Tiếng chuông chiều không tranh với tiếng chợ, nhưng ai cần tĩnh lại đều nghe thấy. Người có phúc không nhất thiết nói nhiều, chỉ cần lòng đủ yên để không bị tiếng đời kéo đi. Im đúng lúc là một loại đức hạnh âm thầm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Hạt giống nằm trong chum đất tối tăm không than mình bị chôn vùi. Nó lặng lẽ chờ ngày đủ ẩm để nứt mầm. Lòng người cũng vậy, khi biết khép lại điều cay đắng, bên trong mới còn chỗ cho điều lành lớn lên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, biết gấp lại lòng mình, phúc tự sinh. Đừng việc gì cũng mở ra cho bằng hết, đừng lời nào cũng nói tới tận cùng. Giữ lại một khoảng lặng cho mình và cho người, rồi sẽ thấy bình minh có khi đến rất nhẹ, nhưng đủ làm sáng cả căn nhà.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-085-Biet-Gap-Lai-Long-Minh-Phuc-Tu-Sinh/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}