1 00:00:00,000 --> 00:00:01,024 Một đêm mưa, trong quán 2 00:00:01,024 --> 00:00:02,047 trọ ven đường, hai người 3 00:00:02,047 --> 00:00:03,071 khách cãi nhau vì một 4 00:00:03,071 --> 00:00:04,095 lời chạm tự ái. Người 5 00:00:04,095 --> 00:00:05,118 trẻ định đứng dậy phân 6 00:00:05,118 --> 00:00:06,142 phải trái cho rõ, nhưng 7 00:00:06,142 --> 00:00:07,165 ông lão giữ tay áo 8 00:00:07,165 --> 00:00:08,189 lại, chỉ khẽ nói: có 9 00:00:08,189 --> 00:00:09,213 khi giữ được lòng mình 10 00:00:09,213 --> 00:00:10,236 còn quý hơn thắng được 11 00:00:10,236 --> 00:00:11,260 một câu. 12 00:00:11,760 --> 00:00:12,822 Ông lão rót chén trà 13 00:00:12,822 --> 00:00:13,884 đã nguội, bảo rằng nước 14 00:00:13,884 --> 00:00:14,946 nóng gặp gió thì nguội, 15 00:00:14,946 --> 00:00:16,008 lòng người gặp hơn thua 16 00:00:16,008 --> 00:00:17,070 cũng vậy. Nếu cứ thổi 17 00:00:17,070 --> 00:00:18,132 thêm vào đốm lửa trong 18 00:00:18,132 --> 00:00:19,194 ngực, cả đêm ấy không 19 00:00:19,194 --> 00:00:20,256 ai ngủ yên, còn phúc 20 00:00:20,256 --> 00:00:21,318 khí trong nhà cũng bị 21 00:00:21,318 --> 00:00:22,380 lời nóng làm hao mòn. 22 00:00:22,880 --> 00:00:23,935 Người trẻ từng viết một 23 00:00:23,935 --> 00:00:24,989 bức thư trách móc bạn 24 00:00:24,989 --> 00:00:26,044 cũ, chữ nào cũng sắc 25 00:00:26,044 --> 00:00:27,098 như dao. Nhưng thư chưa 26 00:00:27,098 --> 00:00:28,153 gửi thì lòng còn đường 27 00:00:28,153 --> 00:00:29,207 quay lại. Sáng ra đọc 28 00:00:29,207 --> 00:00:30,262 lại, anh thấy điều mình 29 00:00:30,262 --> 00:00:31,316 muốn đòi không phải công 30 00:00:31,316 --> 00:00:32,371 bằng, mà chỉ là một 31 00:00:32,371 --> 00:00:33,425 chút tự ái đang đòi 32 00:00:33,425 --> 00:00:34,480 được vuốt ve. 33 00:00:34,980 --> 00:00:36,072 Có những cánh cửa khép 34 00:00:36,072 --> 00:00:37,164 lại không phải để tuyệt 35 00:00:37,164 --> 00:00:38,256 tình, mà để gió độc 36 00:00:38,256 --> 00:00:39,348 khỏi lùa vào nhà. Người 37 00:00:39,348 --> 00:00:40,440 biết gấp lại lòng mình 38 00:00:40,440 --> 00:00:41,532 không nuốt uất hận, cũng 39 00:00:41,532 --> 00:00:42,624 không giả hiền; họ chỉ 40 00:00:42,624 --> 00:00:43,716 hiểu rằng không phải chuyện 41 00:00:43,716 --> 00:00:44,808 nào mở ra cũng đem 42 00:00:44,808 --> 00:00:45,900 lại ánh sáng. 43 00:00:46,400 --> 00:00:47,408 Một sợi dây kéo mãi 44 00:00:47,408 --> 00:00:48,416 sẽ cứa tay. Buông ra 45 00:00:48,416 --> 00:00:49,424 không làm người ta mất 46 00:00:49,424 --> 00:00:50,432 hết, chỉ trả lại bàn 47 00:00:50,432 --> 00:00:51,440 tay lành lặn để còn 48 00:00:51,440 --> 00:00:52,448 làm việc khác. Đời người 49 00:00:52,448 --> 00:00:53,456 cũng vậy, nhiều mối giằng 50 00:00:53,456 --> 00:00:54,464 co không cần thắng, chỉ 51 00:00:54,464 --> 00:00:55,472 cần thôi để nó kéo 52 00:00:55,472 --> 00:00:56,480 mình đi. 53 00:00:56,980 --> 00:00:57,998 Ngọn đèn muốn sáng lâu 54 00:00:57,998 --> 00:00:59,016 phải biết hạ bấc. Người 55 00:00:59,016 --> 00:01:00,033 muốn đi đường dài cũng 56 00:01:00,033 --> 00:01:01,051 phải biết hạ cái tôi. 57 00:01:01,051 --> 00:01:02,069 Lời nói khi giận thường 58 00:01:02,069 --> 00:01:03,087 giống lửa bén rơm, sáng 59 00:01:03,087 --> 00:01:04,104 lên rất nhanh nhưng để 60 00:01:04,104 --> 00:01:05,122 lại tro trong 61 00:01:05,122 --> 00:01:06,140 lòng người nghe. 62 00:01:06,640 --> 00:01:07,751 Sau cơn mưa, bậc thềm 63 00:01:07,751 --> 00:01:08,862 còn trơn. Người vội bước 64 00:01:08,862 --> 00:01:09,973 dễ ngã, người chậm lại 65 00:01:09,973 --> 00:01:11,084 thì qua được. Khi lòng 66 00:01:11,084 --> 00:01:12,196 đang động, lời nói cũng 67 00:01:12,196 --> 00:01:13,307 trơn như rêu; chỉ một 68 00:01:13,307 --> 00:01:14,418 câu quá đà có thể 69 00:01:14,418 --> 00:01:15,529 làm tình nghĩa nhiều năm 70 00:01:15,529 --> 00:01:16,640 thành vết bầm khó lành. 71 00:01:17,140 --> 00:01:18,159 Người thợ vá áo không 72 00:01:18,159 --> 00:01:19,178 xé rộng vết rách để 73 00:01:19,178 --> 00:01:20,197 chứng minh mình khéo tay. 74 00:01:20,197 --> 00:01:21,216 Người có trí cũng không 75 00:01:21,216 --> 00:01:22,235 khơi sâu lỗi người khác 76 00:01:22,235 --> 00:01:23,254 để tỏ mình đúng. Biết 77 00:01:23,254 --> 00:01:24,273 vá lại một đoạn tình, 78 00:01:24,273 --> 00:01:25,292 đôi khi hơn hẳn việc 79 00:01:25,292 --> 00:01:26,311 chỉ ra ai đã làm 80 00:01:26,311 --> 00:01:27,330 rách trước. 81 00:01:27,830 --> 00:01:28,874 Con thuyền neo lại không 82 00:01:28,874 --> 00:01:29,918 phải vì sợ sông, mà 83 00:01:29,918 --> 00:01:30,962 vì biết nước đang xiết. 84 00:01:30,962 --> 00:01:32,006 Người biết dừng đúng lúc 85 00:01:32,006 --> 00:01:33,050 không phải kẻ yếu, mà 86 00:01:33,050 --> 00:01:34,094 là người còn nhìn thấy 87 00:01:34,094 --> 00:01:35,138 ngày mai. Cơn hơn thua 88 00:01:35,138 --> 00:01:36,182 qua rồi, cái còn lại 89 00:01:36,182 --> 00:01:37,226 mới là đời sống thật 90 00:01:37,226 --> 00:01:38,270 của mình. 91 00:01:38,770 --> 00:01:39,847 Có người giữ mãi nắm 92 00:01:39,847 --> 00:01:40,923 tro để nhớ đống lửa 93 00:01:40,923 --> 00:01:42,000 từng cháy. Nhưng tro không 94 00:01:42,000 --> 00:01:43,077 sưởi ấm được ai, chỉ 95 00:01:43,077 --> 00:01:44,153 làm bẩn tay người cầm. 96 00:01:44,153 --> 00:01:45,230 Chuyện cũ nếu đã thành 97 00:01:45,230 --> 00:01:46,307 tro, hãy để gió mang 98 00:01:46,307 --> 00:01:47,383 đi, đừng đem nó bôi 99 00:01:47,383 --> 00:01:48,460 lên những ngày còn sạch. 100 00:01:48,960 --> 00:01:50,112 Trong nhà nghèo, người mẹ 101 00:01:50,112 --> 00:01:51,264 thường để phần cơm ngon 102 00:01:51,264 --> 00:01:52,417 cho con mà không kể 103 00:01:52,417 --> 00:01:53,569 công. Lòng biết gấp lại 104 00:01:53,569 --> 00:01:54,721 cũng giống vậy: có những 105 00:01:54,721 --> 00:01:55,873 điều mình chịu thiệt một 106 00:01:55,873 --> 00:01:57,026 chút, không phải vì không 107 00:01:57,026 --> 00:01:58,178 biết, mà vì còn thương 108 00:01:58,178 --> 00:01:59,330 sự bình yên chung. 109 00:01:59,830 --> 00:02:00,898 Tiếng chuông chiều không tranh 110 00:02:00,898 --> 00:02:01,966 với tiếng chợ, nhưng ai 111 00:02:01,966 --> 00:02:03,034 cần tĩnh lại đều nghe 112 00:02:03,034 --> 00:02:04,102 thấy. Người có phúc không 113 00:02:04,102 --> 00:02:05,170 nhất thiết nói nhiều, chỉ 114 00:02:05,170 --> 00:02:06,238 cần lòng đủ yên để 115 00:02:06,238 --> 00:02:07,306 không bị tiếng đời kéo 116 00:02:07,306 --> 00:02:08,374 đi. Im đúng lúc là 117 00:02:08,374 --> 00:02:09,442 một loại đức 118 00:02:09,442 --> 00:02:10,510 hạnh âm thầm. 119 00:02:11,010 --> 00:02:12,108 Hạt giống nằm trong chum 120 00:02:12,108 --> 00:02:13,206 đất tối tăm không than 121 00:02:13,206 --> 00:02:14,303 mình bị chôn vùi. Nó 122 00:02:14,303 --> 00:02:15,401 lặng lẽ chờ ngày đủ 123 00:02:15,401 --> 00:02:16,499 ẩm để nứt mầm. Lòng 124 00:02:16,499 --> 00:02:17,597 người cũng vậy, khi biết 125 00:02:17,597 --> 00:02:18,694 khép lại điều cay đắng, 126 00:02:18,694 --> 00:02:19,792 bên trong mới còn chỗ 127 00:02:19,792 --> 00:02:20,890 cho điều lành lớn lên. 128 00:02:21,390 --> 00:02:22,441 Vậy nên, biết gấp lại 129 00:02:22,441 --> 00:02:23,492 lòng mình, phúc tự sinh. 130 00:02:23,492 --> 00:02:24,543 Đừng việc gì cũng mở 131 00:02:24,543 --> 00:02:25,594 ra cho bằng hết, đừng 132 00:02:25,594 --> 00:02:26,645 lời nào cũng nói tới 133 00:02:26,645 --> 00:02:27,695 tận cùng. Giữ lại một 134 00:02:27,695 --> 00:02:28,746 khoảng lặng cho mình và 135 00:02:28,746 --> 00:02:29,797 cho người, rồi sẽ thấy 136 00:02:29,797 --> 00:02:30,848 bình minh có khi đến 137 00:02:30,848 --> 00:02:31,899 rất nhẹ, nhưng đủ làm 138 00:02:31,899 --> 00:02:32,950 sáng cả căn nhà.